Bỗng Chốc Chơi Vơi – Thơ Tình Buồn

Bỗng Chốc Chơi Vơi

Hôm nay bất chợt giữa dòng thơ
Ta bỗng lạc rơi chẳng thấy bờ
Khoảng trắng muôn đời kia vẫn trắng
Nỗi sầu bao thuở vẫn sầu lơ…

Đã hết rồi sao, hết thật sao
Chuỗi ngày giá rét sát bên nhau
Tay em chất củi, anh châm lửa
Ngọn cháy bùng lên giải buốt sầu

Những chiều lặng lẽ hướng về phương
Hai bóng cô đơn, một cảnh buồn
Thắt thẻo, u hoài dâng thổn thức
Xuất hồn rảo bước vượt biên cương

Những đêm trăng sáng, sáng ơi trăng
Da diết tim ta nỗi nhớ nàng
Thương lắm là thương nhưng khó thể
Chỉ còn khuây khỏa nhạc cung đàn

Canh khuya thao thức nghĩ về Ai
Này mắt này môi, thủ thỉ này
Ôi! Tái tê lòng bên tiết lạnh
Lim dim, nhè nhẹ thoát ra bay

Còn nữa, biết bao dáng ảnh hình
Treo bầu bát ngát ánh lung linh
Chập chờn ẩn hiện gieo ngàn cảm
Kẻ lặng ngồi kia gợn sóng tình…

Vậy mà giờ lại chạnh chơi vơi
Ngước thấy long lanh phủ xám rồi
Bốn phía khung trời đang tối sẫm
Con thuyền chầm chậm lững lờ trôi…

2/5/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *