Ẩn Tàng Chan Chứa – Thơ Nỗi Niềm

Ẩn Tàng Chan Chứa

Nếu mất nhau ở đây buồn lắm
Với những chiều nhạt nắng cô đơn
Cõi lòng vò võ, héo hon
Thả nhìn quanh quất, có còn gì đâu?

Niềm lưu luyến dâng trào nỗi nhớ
Dòng sông xanh một thuở con đò
Bồng bềnh đôi cánh mộng mơ
Mong ngày kết mối duyên tơ ngọt ngào

Bầu tĩnh mịch lao xao cành lá
Từng giọt sầu rỉ rả nhẹ rơi
Chơi vơi phiến rũ ngậm ngùi
Thiết tha kết tụ để rồi ly tan

Đêm lặng lẽ, cung đàn héo hắt
Dây chẳng chùng mà nát âm ngân
Nửa hồn bản nhạc bâng khuâng
Nửa hồn chới với vô vàn xót xa

Dẫu đây đó la đà lam khói
Dẫu không gian diệu vợi mịt mù
Khiến cho giây phút thẫn thờ
Chỉ là một thoáng giữa bờ thênh thang

Còn bát ngát khung tầng cảnh sắc
Còn gió ngàn thổi mát du dương
Còn kia dào dạt làn hương
Ẩn tàng chan chứa khu vườn yêu đương…

25/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.