
Trở Lại Vườn Xưa
Thuyền Song Phượng lộ dần theo chuyển phép
Đang nghiêng mình đón tiếp vợ chồng Lang
Nắm chặt tay nhau nhẹ nhàng đáp xuống
Cuộc trở về bến mộng thuở tiền sinh…
Gió vun vút lướt qua mành lụa trắng
Làm ửng lên ngọc dáng bạn chung tình
Dào dạt ngắm vóc hình, ngây say đắm
Ta nghe lòng chầm chậm chuỗi rung rinh
Dạ lâng lâng, phập phình nơi quả đỏ
Niềm mênh mang chạnh nhớ thuở ngàn xưa
Lúc đi săn, thú vừa băng đám cỏ
Mắt dõi theo…ai đó, tợ hằng nga…
Đường tị nạn bôn ba, nhìn nước chảy
Xác của nàng đưa đẩy nổi trên sông
Bỗng bất chợt cuồng phong xoay bật dậy
Quyện đôi hồn bước tới vén màn đông…
Kết phu thê sớm hôm bầu tĩnh mịch
Cõi âm hiền, khúc khích nụ vườn xuân
Đêm má tựa hương làn say rả rích
Ngày giỡn đùa thỏa thích mát vòm xanh
Mùa thu đến cung đàn ngân réo rắt
Nhạc êm đềm chất ngất điệp du dương
Ta với hái pha sương treo cành lá
Tặng cho nàng bằng cả tấc yêu đương…
Bóng thời gian xuôi dòng theo ngày tháng
Đỉnh ái ân ngút tận, đượm nồng men
Thấm thoắt đã ba nghìn năm đăng đẳng
Nghĩa đá vàng lai láng chảy trong tim…
Giờ trở lại khu vườn thời xưa cũ
Vẹn ước nguyền, ấp ủ cõi lòng nhau
Kiếp dương trần nỗi sầu đau dang dở
Thả lững lờ nhấp nhố khuất chìm sâu.
27/11/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)


