Nàng Ấy Chính Là Em – Thơ Nỗi Niềm

Nàng Ấy Chính Là Em

Em hiểu tình anh rất dạt dào
Mà sao cứ khoảng độ lâu lâu
Hờn hờn, giận giận rồi im lặng
Để cõi lòng anh đọng khối sầu

Em hiểu tình anh mãi đậm đà
Mà sao bên ấy đã là xa
Em còn rào chắn, che khung cổng
Để bước chân anh khựng dưới tà

Em hiểu tình anh luôn thủy chung
Mà sao thỉnh thoảng vẫn mông lung
Giả ghen, ngúng nguẩy, lời than trách
Khiến giữa tim anh luống phập phồng

Em hiểu tình anh giữ sắt son
Sao em đóng cửa, mặc trăng tròn
Đang long lanh tỏa bờ hiên tối
Để cánh hồn yêu lượn chập chờn

Em hiểu tình anh đà khắc sâu
Mà sao rỉ rả giọt mưa ngâu
Em giăng rải rác vườn xuân mộng
Để nụ hồng tươi ướt nhạt màu

Em hiểu tình anh như áng thơ
Mà sao lắm lúc dưới khung mờ
Trang thơ em khép, không màng đọc
Để thẹn cho vần dệt ý mơ

Em hiểu tình anh tỏa ngất ngây
Mà sao em cứ mãi chua cay
Lạnh lùng, hấy nguýt đành quay mặt
Để bóng tình yêu nghẹn tháng ngày…

Em ơi! Hiểu thấu để mà chi
Khi đỉnh mênh mông dãy ánh thề
Từng đợt xám ngàn trôi phủ kín
Cỏ cây, hoa lá tím bờ mi

Tôi thường ngắm nghía ảnh hình Nàng
Thương quá là thương một đóa vàng
Loáng thoáng mây buồn che suối biếc
Em ơi! Nàng ấy chính là em.

15/7/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *