
Nhưng Đừng Bất Chợt là nỗi lòng của một người chấp nhận chia xa để người thương được nhẹ nhàng bước sang ngang, nhưng trong sâu thẳm vẫn còn một nỗi nhớ chưa thể dứt. – Nhưng Đừng Bất Chợt – Chấp nhận duyên bạc rẽ đôi dòng – Nhưng Đừng Bất Chợt – Nỗi mong người xưa đừng chợt nhớ.

Nhưng Đừng Bất Chợt
“Thơ liền âm cuối”
Sáng mai em sẽ bước theo chồng
Ôi hỡi! Còn gì đợi với trông
Kỷ niệm thuở nào trên biển mộng
Đành gom trọn hết một lần chôn,
Để kẻ sang ngang khỏi bận lòng
Nhẹ nhàng, thanh thản sớm chiều hôm
Chẳng khi thao thức vương hình bóng
Chẳng thoáng bâng khuâng lạnh má hồng
Những tối kề nhau ngắm ảnh tròn
Ước nguyền, ấp ủ nghĩa trăng son
Xây lầu tình ái nhiều to lớn
Giờ chỉ đong đưa chút chập chờn
Chẳng còn ngồi đó dưới hoàng hôn
Nghịch cảnh, éo le, tím mảnh hồn
Trăn trở, rầu lo hòa hỗn độn
Khiến sầu hai đứa nghẹn từng cơn
Bởi tôi thuyền nhỏ nhấp nhô sông
Ngày tháng ngược xuôi giữa bập bồng
Nếu bỗng cuồng phong, bừng dậy sóng
Dễ dàng lật úp đẩy đi tong
Còn em đóa thắm độ hương nồng
Đâu thể phũ phàng trước bão giông
Hoặc hứng chang chang bầu rực nóng
Tả tơi cánh nhụy rụng mênh mông
Thôi thì! Duyên bạc rẽ đôi dòng
Đành phải âm thầm chịu héo hon
Chẳng hiểu bao giờ thôi lởn vởn
Nhưng đừng bất chợt…phải anh không?
26/2/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Thơ Nhất Lang – Tuyển thơ hay – Thơ tình hay – Thơ cảm xúc – Thơ Việt Nam – Nhất Lang – Nhất Lang Thư Quán


