Hồn Lang Trở Về Âm Giới (50)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcQLCuyEbp0pOnnJE7ZgCy8RU99LJZek9H96u1GrSvsU1GB7ViVD

HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (50)

Lang tiếp tục đi vòng qua ngõ vắng
Tìm không gian tĩnh lặng lắng tâm hồn
Cho khuây khoả nỗi u buồn canh cánh
Biệt dương trần để lại ảnh hình thương…

Đường ít xe mà lòng thì tràn ngập
Niềm bâng khuâng chất ngất chuyện thời qua
Tình thê tử đậm đà luôn ủ ấp
Nghĩa tha nhân xây đắp tự bao giờ

Từng khuôn mặt đượm màu xanh yêu dấu
Từng chuỗi ngày đau đáu thả trời mây
Từng sớm tối miệt mài gieo tiếng nhạc
Tặng cho đời cung bậc nhịp nhàng say…

Tất cả ấy giờ đây thành kỷ niệm
Cõi giã từ, lưu luyến nghẹn bờ môi
Như ngọn sóng đầy vơi trên mặt biển
Đẩy bọt ngàn tan biến tận xa xôi…

Da diết u hoài, muôn nỗi vấn vương
Bởi dương thế ngàn thương còn hiện hữu
Nay âm cảnh giữa mịt mờ định hướng
Vọng nhớ về, hụt hẫng khối tâm tư

Hỡi gió mây! Lững lờ trôi lặng lẽ
Có hiểu chăng trăn trở tấc lòng ta
Ở trên kia cửa nhà chìm quạnh quẽ
Còn nơi nầy vò võ, lạnh ngân nga

Giờ đi! Nhưng mà biết phải đi đâu
Để thôi hết ửng trào lên khoé mắt
Để đêm đêm ngước mặt ngắm vì sao
Thôi lấp lánh gợi sầu tim rung lắc…

“Nỗi niềm đau của Hồn Lang”

15/10/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *