Hồn Lang Trở Về Âm Giới (49)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRgx25HC57ovf-7q0XTu1E-GfB7PPQh83JPNYELzxkT7kf9ozXI

HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (49)

Đêm phố chợ ánh đèn loang sáng tỏ
Niềm bâng khuâng trăn trở, nỗi ngậm ngùi
Vương vấn mãi một thời nơi biển gió
Giờ âm thầm đây đó, lạnh chơi vơi…

Ngẫm thế sự đổi dời muôn hình trạng
Mặt trước đen, sau trắng có nào hay
Kẻ gầm cầu chờ ai thương xót phận
Biết đâu rằng lắm bận bạc vung tay

Thuở thiếu thời đoạ đày tình cha mẹ
Cả chuỗi dài bến ghé cuộc bê tha
Tiêu tán hết, xót xa lòng non bể
Cuối cuộc đời ánh lệ phủ vàng da

Kẻ no say, phì phà hương khói quyện
Đó có phải do đêm thầm kéo tủ
Rút nhè nhẹ…mua dù che kín nệm
Để giấc nồng bay đến cõi phiêu du

Hay công khó nhọc, đừ tâm khổ trí
Cuộc xông pha bền bỉ với thời gian
Dẫu mệt mỏi vẫn hằng nuôi dưỡng ý
Bù hôm nay ngơi nghỉ dưới trăng vàng?…

Ôi! Mặt trái muôn phần ai hiểu được
Mở miệng cười ở trước, khóc sau lưng
Cà phê sữa hai tầng nằm trong nước
Tay khuấy lên, cổ ngước, cũng lâng lâng

Ta thao thức bao lần rồi xúc cảm
Thấy dương trần như thể áng phù vân
Lờ lững trải lưng tầng che thoảng nắng
Cũng là kia gánh nặng…lúc mưa giăng…

14/10/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

 

Ảnh: Sưu tầm

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *