
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (48)
Mắt nhìn thấy cảnh người ta
Kẻ chờ bố thí, kẻ hoa nở vườn
Ánh hồng xen lẫn hàn sương
Bâng khuâng dạ khách, vấn vương nỗi niềm,
Từ trong tiếng gọi con tim
Luyến lưu trần thế quay tìm dư âm
Mong vơi buồn bã ngập tràn
Dịu xoa thương nhớ muôn phần khắc sâu
Để rồi lại thấy màu thu
Phủ lên lối bước, âm u nẻo về
Khiến ngân nhịp đập lê thê
Đàn cò réo rắt, não nề lời ca…
Chợt Lang ngó thấy từ xa
Kẻ ngồi ẵm trẻ băng qua ngả vòng
Trao kẻ khác tiếp tục bồng
Tấm thân bé nhỏ, muỗi mòng quen hơi
Hai người nói nói cười cười
Bữa nay khấm khá, đầy nồi đó nha
Sự tình đen trắng phơi ra
Dựng lên màn kịch để mà kiếm cơm
Khá khen cho bọn già mồm
Hát hay vọng cổ, diễn tuồng bi thương
Gạt người lui tới trên đường
Chẳng màng phẩm giá, cứ trườn lấm lem
Ngậm ngùi thế sự bon chen
Hương thơm trước mặt, cục ghèn sau lưng
Hồn ma đổi hướng bước chân
Vừa đi vừa nghĩ, nghe lòng tái tê…
13/10/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm
