Hồn Lang Trở Về Âm Giới (46)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRzpBLnDFri2FLJX4lK77qB8Oooy9gCu92CnxEJ9SeI1Lpz4j8Q

HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (46)

Trả lại em niềm yêu thương ấp ủ
Lầu ái tình xây ở giữa con tim
Kể từ đây tôi vỗ cánh loài chim
Bay thăm thẳm để tìm quên dĩ vãng,

Bóng thời gian trôi dần theo năm tháng
Đã lu mờ ánh sáng mảnh trăng mơ
Hai mươi năm thấm thoắt một bài thơ
Theo gió thoảng bao giờ không hay biết…

Bỗng tình cờ khung tàn ôm khúc biệt
Gặp lại em da diết nỗi niềm đau
Nét sầu bi, suối lệ đẫm tuôn trào
Em kể rõ vì sao mà tan vỡ…

Nhìn người xưa đang nghẹn ngào, nức nở
Bao ảnh hình một thuở đã chìm sâu
Nổi dần lên theo sóng nước cuộn trào
Rồi mãnh liệt thét gào cơn uất hận!

Thì ra ta mất nhau vì số phận
Khiến đời em lận đận phải cưu mang
Còn ở tôi chẳng hái được vầng trăng
Dẫu trăng sáng muôn phần trong gang tấc

Tình đôi ta ngọt ngào đầy chất ngất
Chợt cuồng phong xé nát cánh thuyền duyên
Để bây giờ hiểu được cảnh đảo điên
Thì đã lỡ đôi miền xa diệu vợi

Đừng khóc nữa! Đừng buồn nữa Lan ơi!
Lỡ kiếp nầy tình trôi không trở lại
Sẽ còn đây lai sinh ngàn bể ái
Đắp bù nhau ngần ấy nỗi yêu đương…

“Hồn Lang vừa đi vừa
nhớ đến tình xưa”

9/10/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *