HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (43)
Vào thành phố ánh đèn rực sáng
Cõi chơi vơi trĩu nặng nỗi niềm
Vấn vương tràn ngập con tim
Biết bao kỷ niệm êm đềm đã qua…
Chân duỗi bước lòng ma da diết
Nhớ thuở nào sóng biếc đong đưa
Chiều chiều dạo bến mộng mơ
Ninh Kiều trải bóng, đợi chờ hồn ai
Tuổi xuân xanh mê say lộng thổi
Niềm mênh mang vời vợi phương trời
Hướng về tít tận trùng khơi
Mơ màng, vọng tưởng cuộc đời thênh thang…
Cơn bão lớn vỡ toang ước nguyện
Để đàn cò lảy tiếng canh thâu
Âm thanh réo rắt điệp sầu
Quấn tròn, siết chặt ngần đau tháng ngày
Cố mở mắt phôi phai héo hắt
Bước độc hành bóng mát dừng chân
Xem hoa e ấp nụ vàng
Thả hồn lãng đãng nhẹ nhàng trên sông
Duyên tao ngộ, bến lòng ngỡ đậu
Có ngờ đâu bể chậu, tàn hương
Thêm lần tê tái, đoạn trường
Nhìn mây lờ lững, nỗi buồn chông chênh…
Cả chuỗi dài lênh đênh sóng nước
Mảnh thuyền nan cố vượt tìm nơi
Bến trăng ấp ủ một thời
Cánh chim bị gãy, để rồi lao đao…
“Hồn Lang hồi tưởng những tháng ngày
chơi vơi, khốn khổ ở trần thế”
27/9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm

