HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (36)
Em vòng tới, vòng lui rồi quay lại
Hướng lộ ngoài cứ chạy thẳng xa hơn
Lòng tôi như vương vấn, lảy từng cơn
Nỗi luyến tiếc quấn tròn hồn lãng tử,
Từ con tim, cung đàn ngân tiếng nhớ
Nỡ cam đành đứng đó ngóng chim bay?
Để phải rồi đơn điệu với men cay
Và kế tiếp lắt lay niềm vọng tưởng
Mây chợt đến, in bóng ngàn trên gợn
Thả ảnh dài khuất tận nẻo sông xanh
Cho lưu dấu vào sóng nước lăn tăn
Bức thuỷ mặc muôn phần gieo cảm xúc
Không ngần ngại, lên xe vừa kịp lúc
Rồi bon bon vài phút đến gần em
Chút hồi hộp nhè nhẹ nhịp con tim
Có phải cô đi tìm ai ở đẳng?…
Từ hôm đó cứ mỗi tà rụng nắng
Gần ngã ba lẳng lặng kẻ đợi chờ
Đường đá mòn ôm bóng đậu chơ vơ
Chứa trong đó vần thơ tình êm ả…
Chợt một chiều mưa sầu rơi tầm tã
Tôi âm thầm gửi trả lại thời gian
Bởi mây mờ phủ kín cả vầng trăng
Đành quay gót một lần thôi vĩnh biệt…
Ba năm sau, tình cờ ai giống hệt
Cánh hoa hồng rụng chết ở lòng tôi
Sao bây giờ gặp lại hỡi em ơi
Khi hồn mộng tả tơi vừa tỉnh giấc…
“Hồn Lang trong chiêm bao đang thổn
thức nhớ kỷ niệm buổi đầu với vợ”
29/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm


