Hồn Lang Trở Về Âm Giới (24)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới Images?q=tbn:ANd9GcSZdOrduTys-t8U3lLDRfGprWwWhUbEHpHXCUPWYpbvO5Va03BAKQ

HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (24)

“Lang lần bước tìm thăm
mộ người thân…”

Mắt tìm kiếm lòng thì trăn trở
Kiếp con người một thuở trần gian
Chỉ như cái áng phù vân
Lững lờ rồi để rã tan cuối trời,

Nỗi da diết, bùi ngùi trong dạ
Gửi tấc lòng mộ đá người thân…
Giã từ ánh lệ ửng loang
Chân ma thất thểu lối mòn nghĩa trang…

Ai ngồi đó khóc than thân phận?
Bên nấm mồ trầm lặng canh khuya
Lời như u uất, não nề
Khiến ta cảm thấy lê thê nhịp hồn…

Sao anh*lại héo hon, buồn bã?
Đôi dòng châu lã chã tuôn trào
Sự tình ra thể làm sao
Kể cho tôi hiểu chia nhau mối sầu…

Tuổi thư sinh biết bao mộng thắm
Nghĩa sanh thành lo lắng, dưỡng nuôi
Trọn lòng kỳ vọng nơi tôi
Gắng công đèn sách có thời thang mây

Đây bất hiếu tháng ngày lêu lổng
Bỏ học hành, hư hỏng tấm thân
Sa vào nghiện ngập nhiều lần
Xót xa phụ mẫu, nát tan cuộc đời

Quá bi thảm để rồi khoảnh khắc
Mẹ Cha đau nhắm mắt quy tiên
Còn tôi xó chợ không tiền
Đêm kia buốt đói xuống miền âm gian…

*Hồn Lang biến trẻ lại như xưa sau giấc
mơ thấy Hồn Nương đưa tay vuốt nhăn
trên trán, nên coi như xấp xỉ tuổi với
ma ngồi khóc, phải gọi bằng anh.

3/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *