HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (15)
Đừng khóc nữa! Nương ơi đừng khóc nữa!
Em lệ buồn nức nở tím lòng anh
Dòng sông xanh sóng nước gợn lăn tăn
Thuyền xa bến cũng ngàn thương vạn nhớ…
Chỉ trách anh chuỗi đời theo ngọn gió
Đến dương trần lạc thuở kiếp làm ma
Đã cùng ai mối chặt dưới trăng ngà
Tình phu phụ đậm đà muôn thắm thiết
Em đau khổ, em tủi hờn da diết
Chốn phù vân nào biết được gì đâu
Chỉ hằng đêm thao thức dưới canh thâu
Nghe như thoảng dạ sầu, muôn xúc cảm
Một cái gì bâng khuâng và bảng lảng
Nghẹn hồn anh năm tháng chẳng hề vơi
Khuya cô đơn, lặng lẽ ngắm mây trôi
Ngày vất vả mệt nhoài, thu bóng tối…
Lang yêu ơi! Bao lời anh mới nói
Thiếp nghe lòng rười rượi xót thương chàng
Vầng lung linh, vầng sáng của trăng thanh
Về cõi thế để hằn lên khắc khoải
Chuỗi thời gian siết hồn anh tê tái
Để ngậm ngùi quằn quại với bi ai
Dưới khung mờ nhè nhẹ thả niềm bay
Vui ảo ảnh tháng ngày quên lạnh lẽo…
Hồn Nương hỡi! Tình yêu ngàn gọi réo
Đã khiến nàng thắt thẻo, gót bôn ba
Giờ gặp nhau, giây phút nhẹ phôi pha
Anh sưởi ấm vào hoa tan giá rét…
Hồn Nương! Hồn Nương…
“Gọi Hồn Nương trong mơ”
23/7/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm


