HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (11)
Ma Lang buồn bã thả lần chân
Ngoảnh mặt nhìn quanh khắp mọi hàng
Cả khối thâm tình giăng phủ kín
Tái hồn, thắt ruột, héo tâm can…
Duỗi bước mà lòng không muốn bước
Dạ sầu khắc khoải cuốn ngàn thương
Từng hồi da diết rơi sầu lệ
Tận đỉnh chơi vơi khảy đoạn trường
Ngoài kia ưng ửng ánh trời đông
Thôi thúc âm dương sớm vượt đồng
Bịn rịn níu ghì ôi! Phải chịu
Ngàn năm ly biệt một dòng sông
Thế rồi vụt lướt thẳng về xa
Dần nhỏ sau lưng ảnh bóng nhà
Tìm đến nghĩa trang bầu lạnh giá
Chờ khuya viếng mộ Mẹ cùng Cha…
Giữa tán rậm xanh cuốn nhỏ hồn
Thu hình trầm mặc ngắm hoàng hôn
Hắt hiu, trống vắng trùm thân phận
Vờ vật, bâng khuâng, loé chập chờn
Tia tím loang dần theo trái tim
Rúm co thắt thẻo, lặng nằm im
Mơ màng khép lại, trôi đi mãi
Thoảng nhẹ đong đưa, chậm chậm chìm…
Lang ơi! Tỉnh dậy hỡi Lang ơi
Lặn lội tìm anh mấy tháng trời
Canh cánh cõi lòng thương với nhớ
Giờ đây gặp lại dưới trăng soi…
“Hồn Lang mơ gặp lại
Hồn Nương…”
18/7/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm


