
Tiếng Vọng Một Thời
Thuốc hút, kim chỉ, đá lửa, hộp quẹt…đây
Tiếng rao lồng lồng
Khuấy động dòng sông
Người trai trẻ bềnh bồng trên sóng nước
Chàng khôi ngô, nắng mưa phơi bóng mượt
Nét kiêu hùng, chí vượt nẻo gian truân
Ánh ửng sáng đẩy trôi dòng ngấn lệ
Có sá gì đâu mảng ráng xế phủ bóng ngày xuân
Vô tư chẳng bận chẳng từng lửa lòng để sưởi, để hừng cho ai
Ngày rong ruổi đường dài, đêm trăng đơn treo khung cửa
Sách cầm tay, trầm ngâm từng nét chữ
Quên nỗi niềm lữ thứ cuộc chơi vơi…
Anh ơi! Anh ơi…
Tiếng gọi níu chèo bơi
Kéo mênh mang từ cõi lộng
Về bóng hồng đang ngóng đợi bên sông
Nàng thôn nữ tuổi độ xuân thì, đôi mắt biếc nghĩ gì sao như màu e thẹn?
Môi ngập ngừng thỏ thẻ bán cho em hai ống chỉ…thêm… bao kim
Miệng nói mà lóng lánh cả đôi huyền
Môi chúm chím kéo sợi duyên dài lưu luyến…
Ghe rời xa, dư âm còn xao xuyến
Gợn nhịp cồn phủ hẹn buổi hôm nao…
Ba năm khó nhọc cần lao
Ba năm dào dạt biết bao nỗi lòng…
Mây đen cuồn cuộn đến dậy cuồng phong
Cuốn tuổi thanh xuân thảy xuống dòng
Mặc chiếc phiêu bồng theo khói trắng
Mấy mươi cây số sớm chiều rong
Thuở ấy sương giăng phủ mịt mờ
Trôi về đồng ruộng, cất trang thơ
Vô tư chất ngất hồn sĩ khí
Thanh thản, thong dung lượn bến bờ
Hai năm phong vũ cuộn ba đào
Cộng với ba mùa sóng lượn chao
Ướt đẫm cơn mưa rồi bỏng nắng
Cây xanh ngày tháng gió giông dao
Vô tình, lặng lẽ cánh chim xa
Chẳng bận lay cành, rít thổi qua
Sáng bật cánh ngàn vun vút vượt
Trưa bờ thanh vắng giở cơm ra
Đánh chén no nê duỗi giấc dài
Thả hồn chìm mộng khuất trời mây
Lắc khua xào xạc cành đâu đó
Tỉnh dậy vươn vai, tiếp tục chài…
Chiều nay lững thững ánh về tây
Lãng đãng bên thềm thả bóng bay
Tiếng vọng xa xăm thời dĩ vãng
Như buồn, như nhớ với như say.
30/3/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)


