
TIẾNG LÒNG DĨ VÃNG
Lặng lẽ nhìn em rớt giọt buồn
Ôi lòng da diết một niềm thương
Dư âm thuở ấy dần thoang thoảng
Hòa lẫn đâu đây khúc đoạn trường,
Em cứ nhỏ nhiều, nhiều nữa đi
Đầy tràn, lai láng cả bờ mi
Cho khô cạn hết dòng bi thiết
Để sáng ngày mai khỏi bận vì…
Còn anh dạ cũng xót xa đau
Như thể ngàn cân ép lệ trào
Khi hiểu vì sao cơn sóng dữ
Lật thuyền duyên mộng giữa luồng sâu
Tất cả giờ đây đã lỡ rồi
Rượu hồng chưa rót vội bay hơi
Khói sương dày đặc, mờ nhân ảnh
Mây xám lờ treo lủng lẳng trời…
Thôi thì khuây khỏa chuyện ngày xưa
Mấy buổi tối nay dưới ngọn lùa
Mình cận kề nhau tìm sống lại
Ảnh hình kỷ niệm thuở trăng thơ
Anh muốn cùng em phút đậm đà
Cho sầu vạn kỷ nhẹ phôi pha
Nhưng mà không thể và không thể
Bởi sợ làm tan ảnh ngọc ngà…
Mười mấy năm rồi tiếp tục trôi
Giờ đây đôi nẻo khuất mù khơi
Em ơi! Những lúc chiều thanh vắng
Có thấy xa xa một bóng người…
3/8/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
NIỀM TÂM SỰ
——————–
Năm ấy, tôi đang là một nghệ nhân cây kiểng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm lòng mình luôn chất chứa một nỗi buồn khó tả – nỗi buồn của một giấc mộng đời còn dang dở, khát vọng được tung cánh bay xa chưa thành hiện thực.
Vì lẽ đó, suốt nhiều năm trời, những đêm khuya tĩnh lặng, tôi thường ngồi lặng lẽ sau vườn cây kiểng của nhà, thả hồn theo những suy tư miên man…
Bất ngờ, một trưa nọ, khi tôi đang nằm ngủ trên chiếc võng trước phòng khách, bỗng tôi thấy… mình đang đứng ở đầu võng, nhìn thấy chính tôi đang nằm ngủ.
Tôi nhìn kỹ “chính tôi” đang đứng, thì thấy thân thể mình như một làn bóng mờ hình chữ nhật thẳng đứng, không rõ chân tay… Rồi tôi đảo mắt nhìn sang bên trái, vẫn thấy chiếc tivi đang phát chương trình mà tôi mở xem lúc nằm ngủ. Tôi còn nghe rõ tiếng đứa cháu bên nhà đang trò chuyện với khách…Sau đó, bằng một ý niệm nhẹ nhàng, tôi nâng thân thể mờ ảo kia lên, rồi từ từ ngả người nhập lại vào thân xác đang nằm trên võng. Ngay lúc ấy, tôi giật mình tỉnh dậy.Từ hôm đó, tôi bỗng nhiên có hứng thú với việc mở sách, tra từ điển, học từ vựng, và sửa lỗi chính tả trong lúc rảnh rỗi.Vài ba năm sau, một lần tình cờ, tôi xúc động mạnh khi biết rằng người ấy đã lặng lẽ chờ đợi tôi suốt bao năm trời mà tôi không hề hay biết! Chính từ cú chấn động cảm xúc đó, tôi bắt đầu biết làm thơ và vẫn viết cho đến hôm nay.
Liệu đây có phải là một chuyện lạ, hi hữu không các bạn?
Chính vì điều ấy, tôi luôn vững tin rằng, ngoài thế giới vật chất chúng ta đang sống, còn có một thế giới khác – thế giới của linh hồn, nơi bản thể tinh anh của ta vẫn tồn tại và hiện hữu…
Cảm ơn các bạn đã dành thời gian và cảm xúc để đọc qua đôi dòng NIỀM TÂM SỰ của tôi.
Thân mến!
20/4/2025
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)


