THÔI THÌ
“Thơ Nhạc”
Đường mòn… thả bước hoàng hôn
Bầu giăng nhạt tím… từng cơn gió lùa
Chim trời… có nhớ gì chưa
Mà sao chẳng thấy… vỗ đưa bóng chiều?…
vỗ đưa bóng chiều?…
Kia bờ… ấp ủ tình yêu
Nghìn năm cỏ lá… có hiu hắt sầu
Sao đành… mặc ấy hàn châu
Nằm co mảnh phiến… từng câu giã từ?
Sông dài… khựng nước lửng lơ
Đò ngang sẩm tối… ngẩn ngơ khoé nhìn
Để rồi… khách có lặng thinh
Trầm ngâm trở gót… rung rinh nỗi niềm?
Hỏi rồi… lại hỏi màn đêm
Từ thăm thẳm cuối… có rên rỉ hoài
Hay vòng… phận số là đây
Chờ tan giọt nắng… thầm quay hướng về?…
Ơi…buồn… chợt nghĩ… mà chi
Mà chi để hỏi… mà chi thêm buồn
Hoa nào… chẳng có làn hương
Tàn xuân rũ nhánh… chẳng vương vấn mùa?
Mây đùn… ngọn gió đẩy đưa
Nào trôi chẳng nát… chẳng xa khuất trời
Chuông chùa… vọng tiếng mù khơi
Nào ai thổn thức… chẳng rơi giọt lòng?…
Thôi thì… dẫu nhớ… bằng không
Còn đâu để thấy… để trông với chờ
Men nồng… sưởi ấm vần thơ
Cũng say nửa giấc… cũng mơ chập chờn…
Men nồng… sưởi ấm vần thơ
Cũng say nửa giấc… cũng mơ chập chờn…
10/12/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
———————————–
THÔI THÌ
“Thơ Lục Bát”
Đường mòn thả bước hoàng hôn
Bầu giăng nhạt tím, từng cơn gió lùa
Chim trời có nhớ gì chưa
Mà sao chẳng thấy vỗ đưa bóng chiều?
Kia bờ ấp ủ tình yêu
Nghìn năm cỏ lá có hiu hắt sầu
Sao đành mặc ấy hàn châu
Nằm co mảnh phiến từng câu giã từ?
Sông dài khựng nước lửng lơ
Đò ngang sẩm tối ngẩn ngơ khoé nhìn
Để rồi khách có lặng thinh
Trầm ngâm trở gót, rung rinh nỗi niềm?
Hỏi rồi lại hỏi màn đêm
Từ thăm thẳm cuối có rên rỉ hoài
Hay vòng phận số là đây
Chờ tan giọt nắng thầm quay hướng về?…
Ơi…buồn chợt nghĩ mà chi
Mà chi để hỏi mà chi thêm buồn
Hoa nào chẳng có làn hương
Tàn xuân rũ nhánh chẳng vương vấn mùa?
Mây đùn, ngọn gió đẩy đưa
Nào trôi chẳng nát, chẳng xa khuất trời
Chuông chùa vọng tiếng mù khơi
Nào ai thổn thức chẳng rơi giọt lòng?…
Thôi thì dẫu nhớ bằng không
Còn đâu để thấy để trông với chờ
Men nồng sưởi ấm vần thơ
Cũng say nửa giấc, cũng mơ chập chờn…
10/12/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm

