
Còn Hơn Là Cô Lẻ
Em gian nan, khấp khểnh trên một chuyến xe đời
Còn ở tôi cũng một thời đau khổ hận…
Cũng năm dài lận đận
Ngóng mây chiều, hụt hẫng cánh trùng khơi
Em ơi! Tôi cũng buồn, cũng da diết sầu tơi
Sương cũng trắng một đời trong nỗi nhớ
Cũng trăn trở, cũng từng đêm hướng ngõ
Cũng vườn tàn vàng võ phủ rong rêu…
Nào ai hiểu tiếng kêu dài từ sâu thẳm
Ai chạnh lòng sẻ ấm với chia êm
Tôi phải nén lòng, phải trầm lắng lặng yên
Hồn lãng đãng bay tìm khung ảo ảnh…
Em đã lạnh và tôi đây cũng lạnh…
Hai nỗi niềm hiu quạnh giữa trần gian
Một trăng tan, một lỡ làng
Niềm tan tác ngập tràn muôn khắc khoải
Ta gặp nhau lúc thả hồn mơ về biển ái
Khúc tình đàn khơi sống lại cái xác lờ trôi
Và em cũng như tôi
Trả lại một thời bao kỷ niệm ngậm ngùi, bao héo úa…
Khung trời mơ của ta có hoa vàng trước ngõ
Đường ta đi có gió thổi du dương
Có pha sương sáng tỏ loang đường
Có ngây ngất hoà chút buồn treo hướng vọng
Duyên nồng ấm trải khung trời lồng lộng
Dẫu chỉ là cái bóng của mơ duyên
Dẫu có phải triền miên, có diệu vợi cái bến để neo thuyền
Thì tình hỡi! Còn hơn là cô lẻ.
23/3/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)


