
Băng Giá Mà Chẳng Thấy Mùa Đông
Anh và em hai trái tim côi
Đang cứ mãi từng hồi ôm thổn thức
Nhớ thương, chờ đợi ngóng trông
Với cõi lòng ngập tràn tha thiết…
Vậy mà em ơi! Phương trời xa xôi cách biệt
Đã khiến lòng da diết một niềm đau
Ai chân bước qua cầu, dẫu cho cầu tre lắt lẻo
Còn đây thì như khắp nẻo chẳng thấy có cầu qua
Tình của đôi ta một mảnh tình xa
Hương thoảng là đà gieo nỗi nhớ
Đời của đôi ta,vầng sáng sớm lóe vụt qua
Rồi u ám phủ nhoà lên khung ảnh
Trăng của ai sáng, còn trăng ta một vầng trăng lặng
Khuất lu mờ đỉnh núi nẻo xa xăm
Đêm của âm thầm, đêm của tối tăm
Gió loáng thoáng bao lần trong khoảnh khắc
Mỏi mê nhiều với vạn lần trầm mặc
Hằng muôn thu tan nát bởi chìm sâu
Trăm lần tự hỏi vì sao?
Sương đã trắng mái đầu mà đêm dài còn đó…
Rồi hôm nay, thêm lần yêu vọng ngõ
Khao khát nhiều, có đó tợ bằng không
Tiếng vợ vợ, chồng chồng còn tình treo lơ lửng
Dãy chập chờn lởn vởn ánh ven sông
Một tấc lòng! Một Sợi tơ hồng! Một chén rượu nồng
Hồn tận hưởng mà xác thì lại cứ mãi bềnh bồng
Ở tận cõi mênh mông
Trời phủ giá mà đôi mắt cố tình nhắm để chẳng thấy mùa đông.
24/3/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)


