
Dòng thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (42)
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2075)
Tĩnh Lặng Phút Giây
Đang trải bút viết vần thơ dang dở
Mực nghẹt ngòi cắc cớ chẳng thèm ra
Còn mới toanh vừa tậu ở tiệm mà
Giờ lăn lóc xót xa nằm một chỗ
Ngoài mái sảnh nắng hè soi cực độ
Thu Hải Đường lố nhố rũ màu tang
Buổi sáng nay hé nở mấy nụ vàng
Ngỡ vĩnh viễn màu khang ninh hạnh phúc
Dưới hồ nước đôi song ngư ngoạn mục
Quẫy đuôi dài chui rúc lẫn vào nhau
Đượm thâm tình, quấn quýt nhịp trước sau
Ôi thanh thản và giàu niềm ân ái
Luồng gió thoảng đưa ta về thực tại
Ngẫm thói đời, thế thái, chuyện hơn thua
Danh lợi tranh giành, đạo đức bán mua
Kẻ thắng há vua, mu rùa khép chặt
Trời đất rộng nhưng đừng nên quá quắt
Dòng luân hồi ắt gặt những gì gieo
Tánh điêu ngoa vọng thức mãi leo trèo
Thì trí huệ vẫn nghèo nàn tư tưởng
Nếu có thể chớ xây lầu nghiệp chướng
Hãy hồn nhiên với ngưỡng cửa vô thường
Vật chất nầy chóng loãng quyện tuyết sương
Rồi thân xác cũng hương tàn cát bụi
Bớt bản ngã, tham sân si, nặng túi
Đem yêu thương đặng phủi sạch dỗi hờn
Cao thượng khoan hồng, hướng thiện nghĩa nhơn
Sự toàn bích đố sờn trong cuộc sống.
May 8, 2020
Tam Muội
Giây Phút Suy Tư
Sương bảng lảng, loang dần về diệu vợi
Tắt nắng rồi, chi đợi để cho ai
Đàn tim khảy nhịp dài quanh sẫm tối
Khúc u hoài rười rượi nghẹn trời mây…
Trăng mỏng mảnh hướng tây chìm khuya trước
Nay đông trồi, vươn vượt đỉnh thênh thang
Vẫn lấp lánh khuyết vầng soi nẻo bước
Và phu nghèo quay ngược, trở lều tranh
Kia! Chim cú trên cành nhìn con chuột
Ánh lạnh lùng, móng vuốt chực sà quơ
Còn chuột ta thì chờ xơi sâu nhỏ
Biết một hồi nào có hoặc nào đơ
Lão mèo hoang cũng núp bờ rình ếch
Ếch đang giương cặp mắt hướng chàng giun
Giữa chạng vạng mịt mùng đầy rẫy chết
Cuộc dây chuyền điểm vết dưới không trung
Chân thả gót, bâng khuâng hình kỷ niệm
Bất ngờ đâu cảnh hiện lẽ tồn sinh
Bên sức mạnh phần mình tìm được miếng
Phía yếu bề gắng gượng, lịm hồn kinh…
Chạnh ngao ngán, chán chường dòng nhân thế
Sống đây là! Là để đấu tranh hơn
Kẻ thua thiệt, hoàng hôn treo ánh lệ
Người thắng, thành, bóng xế mát đầu non
Nhưng tất cả cũng mỏi mòn tuổi tác
Chuỗi thời qua được mất lững lờ trôi
Khi chầm chậm xe đời vào xa lắc
Nẻo vân phù cuốn cất chuyện tan phôi…
14/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2076)
Vùi Chôn Đáy Huyệt
Từ nay em nhé! Hãy quên đi
Một thuở hồn đan dưới nguyệt thề
Sóng nước con thuyền xuôi bến mộng
Lời thương, tiếng hẹn, chuỗi lê thê!
Trả hết yêu đương lại cõi trời
Cho lòng thanh thản khỏi chơi vơi
Rồi đây ngày tháng dần phôi lãng
Hình ảnh thời gian với một người
Bởi có còn chi để vấn vương
Khi đen tràn ngập khắp con đường
Mịt mù tăm tối trùm chân bước
Trên chuyển lộng cuồng vạn khối tuôn
Âm thanh thì lạc nhịp cung đàn
Cứ mãi từng hồi khúc vỡ toang
Đờ đẫn, vật vờ rồi bấn loạn
Cả màn u ám phủ dầy thêm!
Tôi xót, tôi buồn, tôi đắng cay
Ngỡ rằng bóng thật mảnh hồn ai
Từ thời vạn kỷ quay về hẹn
Sưởi ấm cho nhau một kiếp nầy
Hiểu ra chẳng phải ảnh hình mơ
Chỉ đoá hoa ngâu cạnh mé bờ
Rung lắc chập chờn theo ngọn thổi
Vô tình gió cảm kéo dây tơ
Thôi thì kỷ niệm những trăng sao
Lặng lẽ rời xa ngõ lối vào
Nửa tiếc, nửa thương và nửa nghẹn
Bên lề đất lạnh, huyệt chôn sâu!
11/7/2017
Nguyễn Thành Sáng
Còn Gì Luyến Lưu
Hai tuyến đường chẳng thể phối hợp nhau
Bởi vì thế chuyến tàu luôn lệch hướng
Những âu yếm giờ mang nhiều gắng gượng
Chuyện đôi mình vất vưởng mắc đầu non
Bao tháng ngày nghĩ ngợi đến héo hon
Ngắm vầng khuyết đâu tròn soi ảnh nước
Cãi Cha Mẹ đem tơ hồng đánh cược
Dẫu thăng trầm xuôi ngược cũng đành cam
Nhưng nhận gì sau mỏng mảnh khói lam
Khi cơn gió thoảng làm loang loảng vết
Chừ đối diện với muôn vàn mỏi mệt
Lỡ cung đàn mộng kết hẹn trăm năm
Hạnh phúc nào…hun hút tận xa xăm
Sương dày đặc, tối tăm hoài giăng phủ
Chắc chữ nợ cuốn theo dòng cuồng vũ
Hay lững lờ chưa đủ để gầy nên
Khép trang tình buồn, hãy cố mà quên
Duyên há đặng vững bền thôi thì chớ
Khỏi níu kéo, hoa tàn rồi chậu vỡ
Cho giọt sầu nức nở ghịt khoan thai
Bi luỵ, kì kèo, uổng phí tương lai
Chia rẽ lối…Để mai nầy gặp mặt
Còn chút luyến, tí lưu, hồn dẫn dắt
Khảy âm vừa dìu dặt xuống buồng tim…
Đêm thẫn thờ cảnh vật bỗng lặng im
Dường nhân loại say chìm trong giấc điệp
Riêng ta mãi trở trăn ôm phần kiếp
Than thở đời, quả nghiệp vốn nào sai.
June 17, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2077)
Tình Say
Đôi hồn lững thững giữa không gian
Bốn phía du dương gió lảy tầng
Mây trắng lững lờ trôi diệu vợi
Trăng vàng êm ả toả long lanh
Thon thon anh nhẹ choàng tay ấm
Thắm thiết em nghiêng tựa má lành
Cảm xúc tăng dần theo khoảnh khắc
Từ từ dào dạt nhịp tăng nhanh.
13/6/2018
Nguyễn Thành Sáng
Mộng Duyên Ký – II
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Trăng vằng vặc sáng đỉnh non ngàn
Vũ điệu hương quỳnh phảng phất lan
Tửu đã đầy chung chàng uống cạn
Thơ vừa lửng chữ thiếp hầu khan
Còn đây cốt địch hoà tâm bản
Đó nữa loa kèn mở ruột gan
Nối lại tơ hồng… Ôi! Thoả mãn
Duyên lành hiện kiếp phỉ hồn đan.
June 18, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2078)
Một Thoáng Dư Âm
Lặng lẽ ngồi xe dạo phố phường
Ngắm nhìn cảnh vật dưới tà buông
Bài thơ nắn nót còn dang dở
Có phải vì đây khiến gợn buồn!
Ai ngồi trầm đó, quán bên lề
Ai bận trên đường lẹ bước đi
Ai cố thêm vài giây phút nữa
Và Ai héo hắt trước suy vi…
Tất cả phơi kia ảnh sắc hình
Kẻ cười, người nói, kẻ làm thinh
Kẻ cần lao ráng, người yên phận…
Gợi cảm lâng lâng những sự tình!
Chợt nhớ lại thời trải nắng mưa
Rã rời mỏi mệt sớm chiều trưa
Lắm khi suýt ngã vì không thể
Chịu nổi cuồng phong mãi dập lùa
Có lúc muốn gào thét thật to
Cho vơi nhẹ bớt khối sầu lo
Dẫu lòng nhiệt huyết căng đầy phổi
Nhưng cả đôi tay tợ trói gò…
Thắm thoát qua rồi mấy chục năm
Gió sương cát bụi lắm bao lần
Phủ trùm, vùi dập làm tơi tả
Chiếc bóng chơi vơi mặc áo hàn…
Đàn em biển tím khảy bi ai
Anh chạnh hồn thu nhớ chuỗi ngày
Một mối tâm đầu chia đoản nhịp
Ngâm nga khuây khoả chút niềm say…
23/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Khúc Tri Giao
Lạc đến vùng cao một buổi chiều
Sương mù bảng lảng, dạ phiêu diêu
Bậc thang, thửa ruộng, kia rừng trúc
Hun hút Háng Sung…Tuyệt! Mỹ miều
Bỗng vầng xám xịt quyện không trung
Gió thổi, nắng thưa, cảnh mịt mùng
Nghiêng ngả cây sầu buông phiến lá
Đì đùng sấm chớp vọng mông lung
Lúng túng nhìn quanh chẳng bóng người
Nỗi niềm trỗi dậy, nét nào tươi
Cặp chân vội vã bươn triền dốc
Cảm giác hoang mang, héo nụ cười
Làn mưa lắc rắc, lững lờ rơi
Lộp bộp âm vang dộng nón cời
Thoáng chốc trổ mòi, nâng trĩu hạt
Tạo thành trắng xoá…chuỗi chơi vơi!
Rồi luồng ấm áp lạ thường bên
Cố nhướng đôi ngài để ngẩng lên
Vóc dáng phong trần, vai vạm vỡ
Áo choàng lông vũ, mũ đan phên
Mới gặp lần đầu mà tưởng như
Đã thân thiết lắm tự bao chừ
Xập xình trống ngực…Ôi! Êm ái
Giây phút ngẩn ngơ…vẻ thẹn, thừ…
Ngót nghét dăm mùa thu chóng qua
Tri giao huyền diệu rạng trăng ngà
Đêm nay ngắm ảnh, lòng da diết
Hãy đợi Em về, dạo khúc ca…
Mù Cang Chải…ngự mãi trong tim!
June 19, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2079)
Còn Gì Luyến Lưu
Hai tuyến đường chẳng thể phối hợp nhau
Bởi vì thế chuyến tàu luôn lệch hướng
Những âu yếm giờ mang nhiều gắng gượng
Chuyện đôi mình vất vưởng mắc đầu non
Bao tháng ngày nghĩ ngợi đến héo hon
Ngắm vầng khuyết đâu tròn soi ảnh nước
Cãi Cha Mẹ đem tơ hồng đánh cược
Dẫu thăng trầm xuôi ngược cũng đành cam
Nhưng nhận gì sau mỏng mảnh khói lam
Khi cơn gió thoảng làm loang loảng vết
Chừ đối diện với muôn vàn mỏi mệt
Lỡ cung đàn mộng kết hẹn trăm năm
Hạnh phúc nào…hun hút tận xa xăm
Sương dày đặc, tối tăm hoài giăng phủ
Chắc chữ nợ cuốn theo dòng cuồng vũ
Hay lững lờ chưa đủ để gầy nên
Khép trang tình buồn, hãy cố mà quên
Duyên há đặng vững bền thôi thì chớ
Khỏi níu kéo, hoa tàn rồi chậu vỡ
Cho giọt sầu nức nở ghịt khoan thai
Bi luỵ, kì kèo, uổng phí tương lai
Chia rẽ lối…Để mai nầy gặp mặt
Còn chút luyến, tí lưu, hồn dẫn dắt
Khảy âm vừa dìu dặt xuống buồng tim…
Đêm thẫn thờ cảnh vật bỗng lặng im
Dường nhân loại say chìm trong giấc điệp
Riêng ta mãi trở trăn ôm phần kiếp
Than thở đời, quả nghiệp vốn nào sai.
June 17, 2020
Tam Muội
Thì Cứ Vậy Đi
Vậy thì em ơi! Đằng kia hai ngả
Kể từ nay đôi đứa tách riêng đi
Cho khỏi bận, khỏi gì thêm nữa cả
Xem như là ngọn gió thoảng bờ mi…
Con đường sỏi hướng về cung mộng thắm
Dưới sương mờ bảng lảng nhẹ nhàng trôi
Từng mỗi buổi đầy vơi niềm lưu luyến
Phút giây nầy chầm chậm khuất vào nơi
Vườn thượng uyển tuyệt vời hoa đua nở
Trẫm long bào, rạng rỡ đấng quân vương
Nàng Ái Hậu, sắc hương tràn ngưỡng gió
Thôi cam đành! Khép ngõ giữa mù sương
Lầu vọng nguyệt tửu hồng vui cạn chén
Ấm nghĩa tình lai láng, dệt vần thơ
Men tuý luý, vật vờ đôi bóng quyện
Sẽ không còn ẩn hiện giấc nồng mơ
Bởi tất cả chỉ là màn lam khói
Lửng lơ bầu diệu vợi cõi trời mây
Mà thời gian cứ hoài luân chuyển tới
Rã vụn dần theo mỗi độ lùa bay…
Bao kỷ niệm chuỗi dài bên mảng trắng
Lúc dâng tràn, khi cảm ngất say sưa
Theo lặng lẽ bốn mùa chìm mưa nắng
Nhạt phai mờ, tan loãng nát vào xa
Tôi vẫn là tôi, và em vẫn em
Sông nước chảy ngày đêm đầy nhấp nhố
Thì có bao giờ, trăn trở giữa tim
Được giây phút bình yên…Yêu dấu hỡi?
“…Tôi biết yêu em tình tôi lỡ làng,
tôi biết yêu em tình tôi dở dang. Cũng đành
chấp nhận hợp tan, bèo mây chọn kiếp lang
thang, cho cung buồn rơi vào đêm đêm…”
20/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2080)
Nỗi Niềm Chiếc Bóng
Dãy đen lấn đẩy ánh hồng
Từ từ lụn tắt cuối dòng sông xa
Tối tăm xoè cánh trải ra
Phủ trùm khắp nẻo chuyển tà chiều hôm!
Âm u quấn lấy mảnh hồn
Gieo ngàn ảm đạm, từng cơn vật vờ
Hừng đông mới đó muôn thơ
Giờ đây ráng tắt, thẫn thờ gió mây
Hôm nào nắm chặt bàn tay
Ngập tràn sức sống đong đầy trong tim
Giờ đây mỏi cánh bay chim
Vườn thu nép bóng, quay tìm hồn xưa
Những đêm rực ánh trăng khuya
Nhớ nhung lãng đãng loang về thuở xanh
Nghe lòng vương vấn xa xăm
Từng cơn sóng gợn, lăn tăn chập chờn!
Những đêm khuất lặn ảnh tròn
Mái hiên thổn thức, héo hon mảnh sầu
Gió khua cành lá lao xao
Bao nhiêu réo rắt, bao dào dạt khơi
Một thu đánh cắp cuộc đời
Một chìm biển hận xác trôi bồng bềnh
Một đau vỡ mảnh trăng tình
Một buồn thui thủi, chỉ mình với đêm
Bao năm khập khiễng dần quen
Đường dài trải bước không đèn, nương trăng
Khi đen chiếm cả khung tầng
Thu hình lặng lẽ, chậm lần bước đi!
5/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
Nửa Chừng Xuân
Từng tảng mây đen lấp đỉnh trời
Ầm ầm sấm chớp, bụi mù khơi
Hàng cây răng rắc đang nghiêng ngả
Những chú chim câu cũng rối bời
Tiếng mưa lộp bộp phủ hiên lầu
Quạnh quẽ thư phòng, vớ vẩn khâu
Mắt biếc thẫn thờ buông bút mực
Lặng nhìn ướt đẫm cánh hoa nâu
Oằn chất ưu tư vĩnh biệt cành
Rụng nằm mặt đất…kiếp mong manh
Mới qua lộng lẫy, nay tàn tạ
Trơ trọi dưới kia đợi chuyển hành
Nghe niềm não nuột chực ngân nga
Ngẫm cảnh, chạnh đau, tủi phận đà
Thấp thoáng đường trần như rõ đặng
Bóng chiều nhàn nhạt chóng lân la
Ấy vậy mà chưa phỉ sở nguyền
Gánh sầu trĩu nặng mối lương duyên
Gió đông, nắng hạ, xuân, thu mãn
Vẫn đắp chăn thâu, rũ mái huyền
Bạn bè trang lứa kết thành đôi
Thấy họ tháng năm hạnh phúc bồi
Hương lửa ấm nồng bên đám trẻ
Yên bình một cõi, lững lờ trôi
Đâu luồng rét lạnh thổi vào tim
Tê tái hồn đơn phút lặng chìm
Nghiệp quả lẻ thường thôi mặc kệ
Mò chi đáy biển…Há còn kim!.
June 20, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2081)
Dưới Túp Lều Tranh – 1
Bữa nay buồn quá vợ ui
Chưa đầy nửa tháng hết rùi tiền tiêu
Hôm qua Sún mập nó kêu
Rồi bước gần lại, khều khều đưa tay
Tháng rồi còn thiếu một chai
Tiền phòng mướn trọ, bấy rày nằm yên
Vậy mà giờ túi hết tiền
Chủ nhà réo gọi, ôi phiền làm sao!
Nghe Mình thủ thỉ thì thào
Chừ đau đứt ruột, nghẹn ngào chồng ơi
Phận nghèo đeo đẳng nặng bơi
Quanh năm vất vả chẳng ngơi nghỉ mà
Ráng nai thân xác bôn ba
Đồng vô thì ít, đồng ra dập dồn
Trưa nay vỏn vẹn khoai môn
Thôi đành nuốt đở, tỉnh hồn lại xong
Khoảng chừng chút nữa anh dông
Qua nhà thằng Đực gần sông Cái Bè
Coi có việc chi không hè
Gia công thêm buổi để mà trở xoay
Và rồi ít bữa tới đây
Đi đào hộc mía cùng hai cột chèo
Nếu như khấm khá được nhiều
Trả tiền cù tháng, còn nhiêu dụm dành
Nhắm chừng đủ vốn làm ăn
Vợ chồng mình xuống Sóc Trăng bán hàng
Mướn nhà gần chỗ Chú Năm
Bạn thân với Tía của anh thuở thời…
June 21, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2082)
Dưới Túp Lều Tranh – 2
Mặc dầu Tía Bạn đôi nơi
Nhưng tình thân thích tới lui thăm hoài
Chú từng căn dặn anh đây
Lỡ như thất thế về nơi Chú tìm
Chừ đôi ta tợ cánh chim
Gặp giông bão nổi nhận dìm bấp bênh
Sóng đời mải miết lênh đênh
Khiến con thuyền mộng chênh vênh giữa dòng
Nguyện cầu, khấn vái, thầm mong
Ơn trên phò hộ long đong thoát nàn
À!
Hôm rồi tại quán chú Khan
Cần người rửa chén, lau bàn ca đêm
Để em tới đó mần thêm
Kiếm xu đủ vị ngọt mềm cơm canh
Rảnh rang lại xóm nhỏ Lành
Phụ đơm cúc áo, thêu tranh cuối tuần
Đợi qua cái ải trầm luân
Gió yên biển lặng nguyệt nhuần hẵng bươn
Tìm nơi bạn Tía mà trườn
Hay xuống miệt vườn sang vựa trái cây?
Quỳnh à! Em vóc héo gầy
Nhọc nhằn thêm nữa, héo gầy, gầy thêm
Ở nhà cứ việc làm cơm
Để anh lo liệu sớm hôm được rồi
Nếu như may mắn gặp thời
Cánh diều phất gió mấy hồi Mình ơi
Cái nghèo thì cũng lỡ rồi
Miễn sao sức khoẻ, niềm vui bình thường…
June 21, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2083)
Dưới Túp Lều Tranh – 3
Ơ nầy! Trong tủ hủ tương
Cơm rang chút ớt, anh “bường” cho xong
Kịp trời sụp bóng hoàng hôn
Hỏi thăm, kiếm việc để chân kịp về
Vừa ăn vừa nghĩ lê thê
Một trái ớt hiểm nằm kề mé tô
Lẹ làng sơ ý lùa vô
Ôi chao! Cái mỏ…Lờ đờ Tỏn tui…Hì!
Hồi nãy em tính đẩy lùi
Bởi đà biết được ớt mùi xé môi
Chừ anh nhỡ lủm hết rồi
Thôi nè! Ca nước nấu sôi sáng giờ
Ai kêu cứ gắp cứ quơ
Ngồi ăn với vợ?…Hay chờ ngóng Lan?
Mà đau đớn bật cung đàn
Bơ vơ khảy phím, tim gan lộn phèo?
Hoải xong thò xuống vòng eo
Ngắt cho nhớ mãi tật đèo bồng nha!
Chợt luồng í ới hét la
Hỉ hả Tỏn mà ôm bụng lăn quay
Liếc chồng nhăn nhó nhíu mày
Chạnh lòng xúc cảm khoé cay, cay xè
Mon men xích lại…lăm le
Tằng hắng ra dzè sư tử hà đông…hihih
Coi kìa…Coi kìa…Ngộ hông!
Dam….dám….Nói Tửng…Đèo bồng…Lăn nhăn
Ngóng chờ….cái…cái….nhỏ Lan
Tui nhéo mỏ nhọn tím bầm đó nha…
June 22, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2084)
Dưới Túp Lều Tranh – 4
Hôm kia nhìn thấy con gà
Ở bên Chú Sáu phóng qua hàng rào
Nghĩ tình của Chú trước sau
Tui vòng đám mía bước vào bắt đem
Tình cờ thấy nhỏ Lan đen
Nó nhai trái ổi, tèm lem mặt mày
Nhìn nó mà phát mắc cười
Khen vui chút xíu để rồi sẵn tay
Mượn trả dùm con gà bay
Ai dè bất chợt Thím Hai què giò
Thấy tui ngỡ tưởng giả đò
Kèo cưa ngang dọc để mà thả dê…Hì!
Thoai đừng trỗi khúc cung xề
Tửng không nhúm lửa răng tê khói đùn?
Thím Hai còn nói thấy hun
Chu chu cái mỏ…cạp chùn chụt say
Tui nghe “nóng ruột” hổm rày
Mà chưa tiện noái…bữa nay đã chừng
Lậm rồi nên mới dửng dưng
Ăn cơm nhà lại chẳng ngừng nhớ thương
Hèn chi nhỏ đó ra đường
Vẽ vời bóng gió…“Dáng hường có nơi”
Úi cha! Thủ phạm dưới trời
Chính ông hả 888?….hỡi ơi…là chồng!
No ứ bụng, tức cành hông
Củ khoai bỏ bứa…xuống bồng chú heo
Đang đi chợt thấy ẽm mèo
Sẵn chân đá phát…nó “meoooooo” chạy dài…
June 22, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2085)
Dưới Túp Lều Tranh – 5
Kha! kha! kha! Tỏn gầy nhai
Tửng nghe rôm rốp lỗ tai đây nè
Tui rành bà xã quá mà
Mì căn lảy mỏng giả gà xé khoai
Giương đông rồi lại kích tây
Miễn sao đánh trúng bụng nầy của tui
Ui ui…Nhìn ngoảnh mặt cười
Chu chu cái mỏ, vẩy đuôi mái bồng
Vì yêu nên mới ghèn chồng
Vì tha thiết mới vẹo hông, lắc mình
À ôi! Ốm nhách thân hình
Mà sao tui ngắm, thấy tình biết bao
Dẫu nay má tím hơn đào
Khuôn trăng thuở ấy, giờ màu nắng sương
Vậy mà Tửng thật là khương
Tỏn ui! Nầy nhé! Cục đường tặng em
Úi chả thích, đừng giả đem
Trưng hàng “hải sản” nhem thèm tui nhen?
Gái nào gái lại chẳng ghen
Gái nào những muốn chia đèn xẻ trăng?
Noái ra bảo dữ như chằng
Mà im thin thít thì căng có ngày
Ráng đè cái bụng hổm nay
Bữa ni thấy kiểu Tửng “cày” hơi sâu
Nên nghe trái dạ rớt sầu
Nhi nữ phát “ngầu”, chớ hổng tính chi
Đờn ông vốn dĩ tạo vì
Thấy mè phái đẹp là si một hồi…
June 23, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2086)
Dưới Túp Lều Tranh – 6
Nhưng ngông khoảnh khắc lại thôi
Miễn ngừng tư tưởng… tránh nồi vỡ vung
Nãy giờ 888 chuyện lung tung
Ánh vàng đã rọi ngọn sung roài kìa
Cười cười Tửng nhẹ bước qua
Kề lên mỏ nhọn là đà gió trăng
Đôi nghèo khoảnh khắc lâng lâng
Dịu xoa giây phút ngập phần âu lo
Mình à! Bụng đã khá no
Giờ thì tạm biệt, thả giò kiếm hên
Ở nhà em chỉ mình ên
Ra vô thui thủi, mông mênh nỗi niềm
Còn anh cố gắng lái thuyền
Vượt cơn sóng dữ, ngả nghiêng chập chờn
Đậm đà tình nghĩa keo sơn
Sẻ chia giây phút, gió giông dập vùi
Dìu nhau đứng dậy ngậm ngùi
Bên màu thu tím, phía bồi hồi rung
Có ai hiểu cảnh khốn cùng
Uyên Ương quyện cánh, vẫy vùng chơi vơi
Nghe Yêu cạn tỏ đôi lời
Bỗng nhiên nghèn nghẹn khi rời phút giây
Mình à! Em nhắc cái nầy
Nếu hoàng hôn xuống…phía tây tối hù
Dẫu chưa kiếm được đồng xu
Cũng về kẻo trễ, sương mù võng giăng
Từ từ tìm cách “đãi đằng”
Hổng lẽ kiếp hằng, chịu khổ hoài sao?…
June 23, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2087)
Dưới Túp Lều Tranh – 7
Đây nè! Trong túi đựng đào
Với chai nước lạnh, vài hào lận lưng
Lỡ như đói bụng cũng đừng
Tiếc chi chút nị, lừng khừng chẳng tiêu
Lát em rong xuống bác Kiều
Lội bàu góp nhặt đặng chiều mần kho
Hổm nhỏ Sún, đã thập thò
Bảo bển lắm sò, nhiều ốc, khối cua
Bầu trời chẳng có đổ mưa
Mà như rỉ rả nhẹ khua cõi lòng
Tạm xa, gửi tặng nụ nồng
Choàng vai ấm áp, mái bồng vuốt ve
Đừng lo lắng quá Mình à
Nếu tìm thằng Đực không ra anh về
Rồi mai vòng hướng bờ đê
Quẹo vô xóm rẩy, kiếm bề làm ăn
Coi ai có mướn trả công
Đào hộc trồng mía thì…Chồng của em!
Gặp thời ngọn gió phất lên
Cơ hội giúp vốn bồng bềnh Sóc Trăng
Hò…ho…hò…hó…Bớ Noàng!
Ta khương Noàng nhắm…Đó Noàng Noàng ui
Bây giờ nhắm mắt để tui
Bằng bằng nhè nhẹ, và rùi tui dông…Hì!
Ứ… ừ…bằng cái má hồng
Riết rồi nó xệ, thế chồng có chê?
Lâng lâng thưởng phút vỗ về
Chừng lồng trống ngực, tê tê nhũn mềm…
June 24, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2088)
Dưới Túp Lều Tranh – 8
Nhón chân nựng mấy “chốc” thêm
Tiễn anh quyến luyến, bửng thềm chia tay
Riêng mình cũng phải “vác cày”
Rẽ ngang quẹo trái, heo may khoé tròng
Lẹ làng nuốt chửng giọt nong
Bâng khuâng chim sáo cuốc vòng đường đi
Gió đưa ngọn lúa thầm thì
Hàng tre xào xạc, cá bì bõm bơi
Mà đau tấc dạ xót lời
Cảnh nghèo túng thiếu, cơ ngơi loàng xoàng
Vậy còn lũ cuốn tan hoang
Đêm nằm ướp lạnh, uềnh oang nghẹn sầu
Bon bon sắp bước qua cầu
Dừng chân đứng lại ngoái đầu nhìn sau
Cảm rung hình ảnh vẫy chào
Nụ cười ấm áp, ngọt ngào tiễn đưa
Mênh mang tấc dạ lắc khua
Thương tình tấm mẳn giữa mùa tuyết sương
Dẫu nay cảnh thật hơi buồn!
Nhưng niềm tin tưởng tợ nguồn suối trong
Sớm hôm lai láng tuôn dòng
Mặc ghềnh đá chắn vẫn không cản dừng
Tơ duyên thắm thiết mặn nồng
Nguồn sâu sức bật vượt giông bão đời
Vừa đi vừa nghĩ xa vời
Trên vầng chầm chậm rụng nơi cuối ngàn
Âm vang non nỉ bên đàng
Gợi về kỷ niệm cung đàn dấu yêu…
June 24, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2089)
Dưới Túp Lều Tranh – 9
Thả hồn nghĩ ngợi liêu xiêu
Bỗng đâu có tiếng bác Kiều đằng xa
“Phải bây…Tỏn đó hông kà!
Trưa nắng vậy mà mũ nón hổng mang?
Mần chi hay bị lỡ đàng
Sẵn đây dùng bữa tép rang hẳn về”
Nỗi niềm đang khảy lê thê
Chừ nghe ấm cúng, não nề vụt bay
Lẹ làng kính cẩn vòng tay
“Dạ thưa, con mới ăn khoai nãy rồi”
Xong thì lấp liếm vành môi
Xem chừng ý tứ đặng hồi xin “tương”
Khuôn trăng phúc hậu hiền lương
Thôi đành đánh kẻng, tìm đường tấn công
Trái tim bất chợt phập phồng
Lời sao lí nhí…miệng hồng hộc hơi
Vòng vo rồi cũng đến nơi
Gần bên bụi chuối cái chòi đơn sơ
Lớn kêu…Đực hỡi! Đực à
Mầy có ở nhà, hông hả Đực ơi?
Tới lui hú hí một hồi
Vẳng nghe tằng hắng mấy hơi sau hè
Ủa anh Tửng 8888 đây mà
Gió nào thổi kéo anh ra tới nầy?
Vô vô…Anh ghé vô đây
Tụi mình nhấp nháy vài chai đỡ buồn
Hồi trưa câu dính con lươn
Em um lá cách…Ôi…“Bường” khỏi chê!…
June 25, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2090)
Dưới Túp Lều Tranh – 10
Cất cao sảng khoái… hề… hề
Chú em “Muốn cụng” Anh thì….Cũng theo…Hì!
Hoa ú vợ của chú đâu?
Cho anh gửi một lời chào ghé thăm
Dùng hơi lắp bắp cà lăm
Dạ như trĩu xuống, mắt chăm chăm nhìn
Thoắt rồi ngỏ ý cầu xin
“Hổm mưa mương, rãnh cũng gìn nước ha?
Vậy chừ tôm cá chắc là
Tung tăng ở ngoải…nghĩ mà bắt mê
Cho con một chút đem về
Làm cơm đãi Bậu no nê buổi chiều”
“Ừ…ừ…tốn kém bao nhiêu
Đợi rút thuỷ triều, bây xúc thử coi
Lờ, nôm, với lộp…Út Thòi
Nó còn để lại thấy mòi được hông?”
Nét rạng rỡ, gió lộng lồng
Ôi chao! Thoát nạn kẽm chông xích xiềng
Ánh vàng lơ lửng ngả nghiêng
Dường đang đồng cảm tiếng chiêng của lòng
Chà chà…Phải rượu gốc hông?
Mới quất nửa xị thấy mòng mòng quay
Chú mầy thiệt tửu cao tay
Anh đành cuốn vó chạy dài Đực ui!..hì…hì
Hổm rày cuộc sống sao rồi
Tới lui có gặp được thời gì hên?
Chớ như cái điệu chẳng tiền
Khổ ơi là khổ! Nó phiền làm sao!…
June 25, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2091)
Dưới Túp Lều Tranh – 11
Bữa hổm anh gặp thằng Hào
Nó nói bên rẫy mướn đào hộc mương
Khoảng chừng vài ba chục công
Cho nên anh mới lẹ dông ra mầy
Nếu đang nhằm lúc rảnh tay
Anh em mình xúm đánh dài dài coi
Phải như kịp lúc, đúng nơi
Chuyến nầy chắc khoẻ, đầy nồi đó nha!
Ruột phèo kèn trống ngân nga
Hít thở lấy đà sảng khoái te te
Một hơi xuống tận chái hè
Chĩa lờ, quắp lộp, xong be mương dài
Bì bà bì bõm trót hai
Canh giờ mà đã oằn vai ốc sò
Úi chu choa Mạ ơi!… “No”
Chiều nay chẳng phải đắn đo phần mồi
Ốc mần hấp sả, gừng thôi
Chút sò nướng mỡ, chút bồi cháo ngon
Góc kia nắn chả từng đòn
Để dành mơi mốt, tới con Sún về
Món nầy nhỏ đó rất mê
Trả công cán nó…tỉ tê mách giùm
Còn nhiêu rộng ở cái chum
Đợi khi “đủ vốn” đem um đãi chồng
Hồn đang du ngoạn tầng không
Nghe Tửng vừa nói Đực cong mắt nhìn
Mặt hèm tinh tỉnh mừng mừng
Vậy thì…ngày mốt…Bọn mình xuất quân?…
June 26, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2092)
Dưới Túp Lều Tranh – 12
Ờ! Anh cũng chuẩn bị quần
Vài ba cái để lần lần đổi thay
Rủi trời mưa dẳng, mưa dai
Ô kê! Cứ việc dầm dài kiếm cơm
Ở trần hì hục đã quen
Còn quần ướt đẫm tèm lem hơi phiền
Lúc ngơi có sẵn thay liền
Đỡ phần trúng nước, ngả nghiêng tay chèo
Hờ cán len, dư mang theo
Lỡ như bị gãy lấp vào cũng xong
Tính toan bàn bạc yên lòng
Ngoài trời lặng lẽ hoàng hôn cũng vừa
Thả hồn dưới nắng ban trưa
Qua những rặng dừa, tới mạ lúa non
Rồi lưng tựa gốc cây gòn
Hoa mơn lác đác hương còn trinh nguyên
Gợn lòng ngẫm chuyến đò duyên
Bấp bênh khói sóng, truân chuyên dãi dầu
Chợ đời sắp nửa nông sâu
Tương lai mù mịt, bể dâu miệt mài
Trông hoài nhặt trái khoan thai
Cửa nhà tươm tất thêm vài trẻ thơ
Bao giờ…cho đến…bao giờ
Răng long tóc bạc vẫn chờ hay sao?
Bỗng đâu rải rác mưa rào
Giọt nào thức tỉnh….Ối!!!!!.. bao ốc sò
Hoá ra hở miệng…nó bò
Tứ tung nằm chết…bởi do dềnh dàng…
June 26, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2093)
Dưới Túp Lều Tranh – 13
Lờ mờ thả nhẹ bước chân
Dưới hàng sương lạnh trải màn âm u
Mênh mang, nghĩ ngợi thẫn thờ
Nỗi niềm canh cánh, sầu lơ chập chờn
Trước khi qua rẫy kiếm làm
Tính xoay chút đỉnh để mang theo xài
Một phần đưa vợ ở đây
Dành tiêu chờ đợt lãnh ngày đầu công
Ai dè nó cũng ở không
Lông nhông thất nghiệp, mịt mùng gió đưa
Đang rầu lại gặp trời mưa
Âm thanh rỉ rả, nhẹ đưa não nề
Thôi thì tạm tính như vầy
Ngày mai mượn đỡ Tía hai trăm ngàn
Vợ trăm rưỡi, cho yên lòng
Phần còn năm chục, bềnh bồng tạm xoay
Lúng ta lúng túng loay hoay
Quờ tay chận cẳng…điệu này chắc khuya
Cũng chưa tới ngõ, ngõ dzìa
Kiểu ni Tửng đợi thềm kia mỏi mòn
Lan man suy nghĩ héo hon
Nắng cũng cuộn tròn khuất núi còn đâu
Triền đê hun hút…dạ sầu
Chân rê thất thểu đượm mầu thê lương
Tiếng chim bìm bịp kêu sương
Nghe sao não nuột, giọt hường chực dâng
Ngước nhìn thăm thẳm khung tầng
Buồn vương mắc võng, bâng khuâng bện dòng…
June 29, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2094)
Dưới Túp Lều Tranh – 14
Bao sò ốc, nãy đếm đong
Chừ mang nhẹ thếch khiến lòng xót xa
Thầm mong lè lẹ đến nhà
Ngả vào vai Tửng, khóc oà khoả khuây
Băn khoăn, nghĩ ngợi kéo dài
Đường sâm sẫm tối, ai hoài, mênh mang
Xa xa lấp ló vầng trăng
Kề bên vạt xám phủ màn âm u
Bóng ai loáng thoáng đằng xa
Trông hình quen lắm như là Sáu Lơ
Chân cao chân thấp vật vờ
Ngả nghiêng qua lại như cờ gió đưa
Lẹ làng bước tới…Ủa à!
Phải anh Sáu đó? Em là Tửng đây
Đi đâu mà tới giờ nầy
Vẫn còn thong thả say say vậy nè?
Thân quen vui vẻ hề hà
Râm rang trò chuyện tà tà kề bên
Thì ra anh Sáu gặp hên
Trúng tờ vé số hai trăm rưỡi ngàn…Hì
Ngọn đưa lành lạnh quan san
Bao nhiêu hí hửng biến làn mây trôi
Bỗng âm văng vẳng từng hồi
Giọng ai ơi ới xong rồi kêu tên
Tay vén lọn, mắt nhìn lên
Trợn tròng trao tráo…Úi! Hên quá trời
Thì ra anh Đậu về chơi
Đạp xe hóng mát, thảnh thơi gió đồng…
June 29, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2095)
Dưới Túp Lều Tranh – 15
Vừa ngừng Ảnh chỉ gi đông
Khoe con ngựa chiến, đoạn bồng cái bao
Để trên cổ lái…Hỏi chào
Xong bảo ngồi vào yên giữ đằng sau
“Miền quê chạng vạng rớt màu
Lừng khừng chi nữa, hãy mau kẻo mà
Bầu sụp tối, lắm bóng ma
Ma da, ma đuốc, lẫn ma cà rồng”
Nghe Ảnh nói, dựng đứng lông
Lo sợ phập phồng, dợn óc nổi gân
Nhưng rồi sực tỉnh vác lần
Cái bao ốc xuống…Ậy! Mần hổng nên
Giã từ…vì bởi chưa quên
Thuyền đà cập bến, cạnh bên có người
Nồng nàn giai ngẫu xuân tươi
Luôn tạo nụ cười, hạnh phúc tình thâm
Nếu như thiên hạ hiểu lầm
Nghĩ mình mèo mã, âm thầm ăn đêm
Thì bao nhiêu chuỗi êm đềm
Bảo bọc vai mềm sẽ xám vầng treo
Dù gia cảnh hiện đang nghèo
Nhưng hoài tấm mẳn…chớ gieo bẽ bàng
Nhìn đường hun hút hoang mang
Chân bước mà hàng lệ bỗng nhoà cay
Xa xa thấp thoáng dáng ai?
Thì ra Tỏn quợ, gầy gầy của tui
Anh nè! Mình hỡi! Mình ui!
Trời đã tối rùi, sao bậu còn đi?…
June 30, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2096)
Dưới Túp Lều Tranh – 16
Gió đưa cành lá rù rì
Nhìn sương lắng đọng khoé mi vợ hiền
Cõi lòng da diết niềm thương
Nghĩa tình chăn gối dặm trường gian nan
Tiếng gần xoải cánh tay choàng
Đặt lên bờ lạnh muôn vàn dấu yêu
Cung đàn trỗi khúc phiêu diêu
Kề vai sánh bước dưới hiu hiu vờn
Lâng lâng dào dạt tâm hồn
Phút giây phôi lãng chập chờn nỗi lo
Không gian lất phất hàng mưa
Từ sâu thăm thẳm ngân nga êm đềm
Cho nhau cử chỉ ngọt mềm
Đôi tim xao xuyến…Ủa! Thềm của ta
Mới đây đã đến căn nhà
Tửng rinh bao ốc tà tà ra sau
Ánh trăng vằng vặc toả màu
Đươm trên cành lá chuốc trau trữ tình
Lửa hồng lấp lánh lung linh
Tường khuya ảo ảnh in hình phụ phu
Tỏn nghiêng “chùn chụt” đền bù
Một ngày xa vắng, như thu vạn sầu
Sẵn tay nhổ sợi tóc sâu
Đang bay lất phất ngang cầu trán cao
Nồi sôi sùng sục dâng trào
Bọt văng tung toé, ốc ngào ngạt hương
Bày ra món nhậu tặng Thương
Lai rai xị đế, canh trường ngủ ngon…
June 30, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2097)
Dưới Túp Lều Tranh – 17
Đơn sơ đạm bạc cơm canh
Ân cần, chăm sóc tăng phần vị ngon
Chén đầy, thêm chén đầy hơn
Dẫu nhà trọ mướn, vẫn tròn ánh trăng
Vừa ăn, vừa nhấm men lâng
Phút giây sảng khoái nhẹ nhàng thang mây
Những điều lo lắng hổm rày
Giờ như tan biến, trôi bay chốn nào
Bastos rít nhẹ hơi vào
Nghiêng nhìn bậu thắm ngọt ngào thiết tha
Tim tình trỗi nhịp ngân nga
Bước qua ngồi kế đậm đà choàng vai
Dịu dàng nắm lấy bàn tay
Vuốt ve trìu mến gửi nầy dấu yêu
Đôi hồn hoà quyện phiêu diêu
Ngoài trời thoang thoảng ngọn khều bóng đêm
Tay toan vén lại lọn mềm
Môi kề âu yếm tặng thêm nồng nàn
Chợt luồng sương đọng tâm can
Réo rắt cung đàn khảy điệu xàng xê
“Mình ơi! Từ lúc trở về
Chẳng nghe kể chuyện mần thuê thế nào
Đào mương, phát rẫy, lấp ao
Cày ruộng, dựng sào, công cán gì chưa?”
Đèn khuya bàng bạc cũng vừa
Lung linh ảo ảnh, lưa thưa đọt sầu
Nét buồn gợn khoé mắt nâu
Tửng dợm vò đầu, giấu giếm điều chi…
July 1, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2098)
Dưới Túp Lều Tranh – 18
Tỏn như thấu hiểu…xiết ghì
Vòng eo bạn ngọc, rồi thì thầm tai
“Dẫu cho khói sóng miệt mài
Thuyền đời cửa bể, đố phai nhạt tình”
Vật vờ dưới ngọn lung linh
Thuyền nghiêng ngả lượn, bồng bềnh gió trăng
Vi vu gió rít không tầng
Từng cơn sóng vỗ nhẹ nhàng đong đưa
Tơ đàn dìu dặt canh khuya
Du dương điệp khúc là đà mây sương
Lâng lâng dào dạt làn hương
Đỉnh trời bay bổng về phương chập chờn
Gối tay vợ ấm áp lòng
Chồng ve vuốt mái trải ngàn dấu yêu
Bên khúc khích, ngón tay khều
Phía cười chút xíu, tiếp chiêu đây nè!
Âm vang loáng thoáng tiếng gà
Phu thê tỉnh giấc, qua loa bụng dằn
Vừa ăn vừa kể chuyện làm
Ý đầu hụt hẫng nhưng bàn cũng xong
Bấy canh “hí hửng” bộ lòng
Sáng nay phảng phất thong dong đỉnh ngàn
Dập dềnh chồng vợ nhặt khoan
Giờ thời chuẩn bị quan san vẫy vùng
Từng luồng nhiệt huyết nấu nung
Chim Bằng xoải cánh, điệp trùng một phen
Mong sao gột rửa chất phèn
Long lanh dưới nắng, đan xen chút màu…
July 1, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2099)
Dưới Túp Lều Tranh – 19
Để đời chẳng hẩm như phau
Đâu muốn ham giàu nhưng cũng đủ ăn
Cho vơi thống khổ nhọc nhằn
Quanh năm vất vả, đêm trằn trọc đêm
Mà nào gió lặng sóng êm
Bão giông mải miết…úa mềm xác hoa
Thắm tươi thoáng đó bạc, nhoà
Còn chăng cái kiếp thiếu thoa cài đầu
Phút giây êm ấm, ngọt ngào
Lâng lâng cảm xúc, len sâu tấc lòng
Ngoài trời lấp ló vầng đông
Biển ngàn sóng vỗ, xuôi dòng thuyền bơi
Tiễn đưa bịn rịn, ngậm ngùi
Mình mau về nhé, để rồi em lo
Khói mây bảng lảng vật vờ
Hiu hiu ngọn gió, phất phơ mái buồn
Lẹ làng Tửng kiếm chiếc xuồng
Quá giang qua bển, thẳng đường bờ kinh
Khoảng chừng một tiếng lộ trình
Xa xa lấp ló nhà mình nằm kia
Thưa Tía Má, con mới về
Râm ran kể chuyện, giữa bề thân thương
Nhìn con ánh mắt đọng sương
Tình cha nghĩa mẹ, trải đường con đi
Dường như thoảng chút rầm rì
Nhìn theo bóng dáng, lâm li nhểu lòng
Chợ đời vướng cảnh long đong
Nước đục cuốn dòng, thiếu thốn triền miên…
July 2, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2100)
Dưới Túp Lều Tranh – 20
Tâm tư Tỏn luống muộn phiền
Cái nghèo, cái đói, luân phiên dãi dầu
Thôi thì gỡ gạc tình sâu
Nghĩa luôn gắn bó, bể dâu chẳng màng
Bỗng chừng nhỏ Sún đi ngang
Tiếng em rôm rả như tràng pháo xuân
Hỏi han…Giới thiệu anh Thuần
Hôn phu dạm ngõ mới tuần vừa qua
Dung nhan chăm chút điệu đà
Tóc tai uốn lọn, môi “chà” đỏ tươi
Mắt lúng liếng, miệng mỉm cười
Coi mòi đắc ý “con ngươi” đây chừ
“Rồi có một ngày, sẽ một ngày…Chinh chiến tàn
Anh chẳng còn chi…Chẳng còn chi ngoài con tim héo…
em ơi…Xin trả lại, đây bỏ lại đây thép gai răng với luỹ
hào sâu…Lỗ châu mai với những địa lôi,
Đã bao phen máu anh tuông cho còn lại đến mãi bây giờ”
Lon ton dưới ngọn phất phơ
Tửng vui hí hởn, lắc lư cung đàn
Tính qua mượn Tía đỡ đần
Ngờ đâu ba sấp trăm ngàn cho không
Cảm ân Cha Mẹ nhủ lòng
Biển đời sóng gió mãi không ngã chèo
Vừa đi vừa nghĩ bao điều
Ngâm nga nhạc khúc, cánh diều say bay
Đằng kia lấp ló hình Ai
Ra vô trước cửa hướng ngay lối về
Ôi thương! Thương lắm hiền thê
Nghĩa tình vẹn vẽ, trọn bề chung lo
Hò…ho….hò…ho…hò…ho…
Đố Mình! Có cái gì to
Nằm trong túi áo nảy giờ của anh?
Nhìn yêu đôi mí chớp nhanh
Còn chân lẹ bước sát gần…Nhéo tui…Hì!
July 2, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2101)
Canh Cánh Khúc Tơ Đàn
Chiều tím buông mình lặt khói sương
Ta đi trong gió, ngó về phương
Hình mây lổn ngổn bò ngang dọc
Man mác tâm tư, gợn ánh buồn…
Năm năm thu trước, bước chơ vơ
Lối ngõ quanh co, cỏ ngập bờ
Dưới dấu chân chim đè ẩm thấp
In hằn trũng khuyết, đọng sầu lơ
Rồi mưa trĩu hạt, nước dâng cao
Trôi giạt đó đây chẳng tiếng chào
Ảnh bóng, linh hồn từng ngự trị
Âm thầm dời gót, giũ hanh hao
Mất mát nầy đây bầu bát ngát
Du dương êm ả, nhả không tầng
Vòm đen lấp loé hàng đom đóm
Những ngọn ma trơi nhá chập chờn
Nào đâu vướng bận cảnh phù sinh
Chỉ tiếc ngân nga nhịp sóng tình
Lai láng, đậm đà hương mật ngọt
Bất ngờ khoảnh khắc rã mông mênh…
Kia giọt lan nhoà má Ái Phi
Ngàn đau vĩnh biệt, khóc người đi
Sông Tương một phát liều thân xác
Cõi giới phiêu diêu vẹn nghĩa thề
Còn ta vương vấn biết bao nhiêu
Chỉ có hoàng hôn thả cánh diều
Ngày vắng trầm ngâm tìm nét chữ
Canh khuya thao thức lắng nghe kêu…
08/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Nỗi Niềm Vướng Mắc
Cứ ngỡ rằng cuộc sống nhuộm hồng tươi
Khi thức dậy nụ cười luôn rạng rỡ
Vui hạnh phúc thắm nồng câu duyên nợ
Nhặt yên bình hớn hở suốt đường đi
Lớn khôn rồi cảm nhận bước thiên di
Rậm rạp cỏ xanh rì loang cõi dạ
Nhiều góc khuất khiến lau hoài lã chã
Mong nước ròng sỏi đá sẽ mòn, phai
Lớp sương dày đặc, phủ mộng tương lai
Ráng gắng gượng miệt mài đau với khổ
Dù thế giới đủ muôn vàn vị ngộ
Nhưng sao nhìn lỗ chỗ khắp mọi nơi
Rớt cung xề khi ngắm cảnh mưa rơi
Hong trầm mặc dưới trời buông nhạt nắng
Tình trai gái đột nhiên thành đằng đẵng
Vời vợi tầm im ẳng quyện bóng câu
Cố vô tư dẫu sấm sét ngập đầu
Cố che đậy khối sầu trong tuyệt vọng
Cố câm nín kệ dòng đời gợn sóng
Cố lặng mình cô đọng giữa đêm đen
Muốn cuộn hình xoá bỏ những bon chen
Muốn am cốc bên đèn quang thánh thiện
Muốn trở ngược về phương nào bất biến
Muốn xác nầy chẳng hiển hiện trần gian…
Nếu một ngày hơi thở bỗng lan man
Miền chín suối, hồn tan vào mây khói
Chắc có lẽ vẫn đồng hành trơ trọi
Biết bao giờ thoát khỏi nỗi niềm vương?
June 21, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2102)
Nỗi Niềm Vướng Mắc
Cứ ngỡ rằng cuộc sống nhuộm hồng tươi
Khi thức dậy nụ cười luôn rạng rỡ
Vui hạnh phúc thắm nồng câu duyên nợ
Nhặt yên bình hớn hở suốt đường đi
Lớn khôn rồi cảm nhận bước thiên di
Rậm rạp cỏ xanh rì loang cõi dạ
Nhiều góc khuất khiến lau hoài lã chã
Mong nước ròng sỏi đá sẽ mòn, phai
Lớp sương dày đặc, phủ mộng tương lai
Ráng gắng gượng miệt mài đau với khổ
Dù thế giới đủ muôn vàn vị ngộ
Nhưng sao nhìn lỗ chỗ khắp mọi nơi
Rớt cung xề khi ngắm cảnh mưa rơi
Hong trầm mặc dưới trời buông nhạt nắng
Tình trai gái đột nhiên thành đằng đẵng
Vời vợi tầm im ẳng quyện bóng câu
Cố vô tư dẫu sấm sét ngập đầu
Cố che đậy khối sầu trong tuyệt vọng
Cố câm nín kệ dòng đời gợn sóng
Cố lặng mình cô đọng giữa đêm đen
Muốn cuộn hình xoá bỏ những bon chen
Muốn am cốc bên đèn quang thánh thiện
Muốn trở ngược về phương nào bất biến
Muốn xác nầy chẳng hiển hiện trần gian…
Nếu một ngày hơi thở bỗng lan man
Miền chín suối, hồn tan vào mây khói
Chắc có lẽ vẫn đồng hành trơ trọi
Biết bao giờ thoát khỏi nỗi niềm vương?
June 21, 2020
Tam Muội
Cảm Thấu Tơ Tình
Ôi tâm sự! Vương buồn em trải bút
Cạn chén rồi! Nhói nhức biết bao nhiêu
Trời thương nhớ, liêu xiêu hồn đáy vực
Ngả nghiêng chừng giây phút trước rong rêu…
Chim lẻ bạn tiếng kêu sầu não nuột
Góc quạnh vườn ánh ngước vọng miên man
Trời tắt nắng phủ màn đen sau trước
Nhánh co tròn, dào dạt nỗi bâng khuâng
Đêm sương lạnh, lạnh thầm đau chuỗi nhớ
Thuở hồn nhiên rạng rỡ ngắm hàng mây
Vòm bát ngát xoè tay dài nhịp vỗ
Lướt dặm trường theo gió trải ngần say
Rồi bất chợt một ngày đông ngập tuyết
Khắp bốn bề giá rét trải dầy lên
Thui thủi đậu, buốt mình, từ rũ riệt
Bỗng chạnh niềm da diết dưới mông mênh
Lan man dạ ảnh hình đôi bóng lượn
Tắm dương hồng sưởi ấm buổi đêm khuya
Tàn rậm mát, trưa hè vui bậu bạn
Nhảy nhót đùa, rỉa cánh, líu lo ca…
Để từ đó ngân nga đàn réo rắt
Điệp khúc trầm, héo hắt quạnh chơ vơ
Đâu lạc điệu, thờ ơ quay ánh mắt
Đâu quyện hoà chất ngất đỉnh trăng mơ?
Khiến hôm sớm thẫn thờ bên nẻo vắng
Khắc khoải niềm hụt hẫng mối tâm giao
Chiều lững thững nhạt bầu treo rụng nắng
Tha thiết nầy, lẳng lặng tím canh thâu…
21/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2103)
Thổn Thức Cảnh Đời
Gia đình nghèo khó, con đông
Mẹ cha tần tảo sớm hôm chợ đời
Hụt sau, thiếu trước dập vùi
Mỏi mòn thân xác, rã rời tâm tư…
Cây cao mọc cận mé bờ
Nửa phần rễ bám, nửa chơ vơ ngoài
Gió giông vùn vụt kéo dài
Cành rung đổ lá, góc lồi ngả nghiêng
Loang sâu hụt hẫng triền miên
Dòng nuôi lựng khựng, đảo điên tháng ngày
Chùm đeo lủng lẳng, quả sai
Từ từ thiếu chất héo gầy tóp teo
Sông xanh kinh rạch vòng vèo
Lững lờ con nước chảy theo hướng luồng
Lên cao nặng gối khó bường
Dốc xuôi đi xuống dễ chân lấy đà…
Miếng ăn, cái mặc cả nhà
Quay quần, tất bật cứ mà trôi qua
Nhọc nhằn, khốn đốn, nặng lo…
Biết bao luẩn quẩn, mẹ cha bơ phờ
Thời gian gần gũi ngây thơ
Chăm nom hoạn dưỡng, hững hờ gió đưa
Sum sê, óng mượt đầu mùa
Chỉ trong giữa độ, chát chua lỡ làng…
Gần kế bên, thấy họ hàng
Rơi vào cảnh ấy, để ngàn khổ đau
Âm vang một khúc tiêu sầu
Lan man thổn thức, dàu dàu, xót xa…
10/2/2020
Nguyễn Thành Sáng
Nào Phải Bách Tùng
Vừa lọt lòng nội tổ rạng nét tươi
Vì trút được hết mười phân gánh nặng
Bấy lâu phấp phỏng, ưu sầu lo lắng
Nối dõi tông đường, chẳng thể vô sinh
Kể từ hôm nay, gió lặng nước bình
Sự cầu nguyện hiển linh vào gia tộc
Trai quý tử giúp băng đèo vượt dốc
Âu cũng thời phước lộc đã gầy nên
Theo tháng ngày đứa trẻ trổ mã lên
Sống ngoan ngoãn, hiếu đền ơn dưỡng dục
Dẫu quạnh quẽ vắng thân tình thủ túc
Nhưng bù trì hạnh phúc thật ấm êm
Bỗng một chiều phát hiện…Dạ nhói rêm
Ngoài tùng bách…trong mềm như lá liễu
Ôi miệng lưỡi! Thế nhân lời đàm tiếu
Mỉa mai hoài chế giễu những gì đang
Nào bấy ai muốn rớt cảnh bẽ bàng
Đâu lựa chọn thiên đàng mà đi tới
Cửa địa ngục giam cầm luôn chờ đợi
Tê tái hồn, chuyện giới tính vòng vây
Mọi người xa lánh, tủi phận canh chầy
Trách tại đất trời, gây chi bồi lở
Hoặc tiền kiếp vụng tu thành mắc nợ
Nay lệ hàng… duyên cớ định hình không
Biết tỏ bày, hỏi mấy kẻ cảm thông?
Hay dậy sóng lộng lồng cơn cuồng vũ
Chưa toả sắc vội xanh xao héo nụ
Hận cao dày lại phú nghiệt oái oăm.
June 22, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2104)
Xa Rồi Kỷ Niệm Dấu Yêu
Nâng rượu mừng chúc phúc bạn “cố giao”
Lại bỗng thấy nghẹn ngào loang ngập quả
Luồng khí quyển chực trùm khơi băng giá
Dải ngân hà nay đã vắng vào đêm
Lặng lẽ rời rón rén gót nhẹ êm
Giờ hụt hẫng vai mềm mang nặng trĩu
Tìm đâu nữa hương xưa thời nũng nịu
Nhoi nhói lòng bám víu mỗi bước chân
Văng vẳng hoài vi vút giọng sáo ngân
Bài não nuột rót lần xuyên tâm khảm
Trời xuân sắc sao giăng ngàn mây xám
Khiến không gian ảm đạm đến lạ thường
Cứ ngỡ rằng chỉ mối dệt uyên ương
Nuôi hoài bão dặm trường luôn tiếp nối
Vậy mà gió lạnh lùng mau thay đổi
Rẽ sang miền khác thổi phiến lá bay
Nào khiên trì ước thệ sẽ chung tay
“Đồng cam cộng khổ”, cày lâu, gánh vác
Dẫu góc bể, cuối trời, hay loạn lạc
Chẳng thể lìa bởi tạc dạ khắc sâu
Lời còn đây…chừ ngấn lệ cung sầu
Chim đơn lẻ về đâu khi chiều tím
Nghe rụng vỡ trái hồng đang ngất lịm
Đứt dây xề bật phím đoản tình ca
Con đò nghiêng ngả, dưới bóng xế tà
Có kẻ sĩ xót xa phần duyên số
Hoa đỏ thắm trên lưng đồi nở rộ
Thôi tránh đường, nhường chỗ để vượt qua.
April 9, 2020
Tam Muội
Niềm Đau Dĩ Vãng
Tám năm qua, chẳng về nơi ấy nữa
Khoảng cuộc đời nhẹ thả cõi trăng sao
Có những lúc từ sâu trồi nhớ lại
Một cái gì tê tái gợn luồng đau…
Kia! Kỷ niệm ngọt ngào, yêu dấu hỡi
Nọ! Lắm lần lui tới viếng thăm Ai
Đó! Những con đường, vai kề, tim nói
Đấy! Thư tình mở vội, chén ngần say
Trông cho mau đến ngày mai chủ nhật
Để nôn nao tấc dạ được nằm yên
Khi loáng thoáng dáng hiền gần trước mặt
Thẹn cúi đầu man mát gửi nụ duyên
Tay trong tay, êm đềm hồ vọng nguyệt
Bờ cỏ mềm, ấm áp, nỗi lâng lâng
Trên lóng lánh ánh vàng soi đáy nước
Dưới dạt dào, tha thiết chuỗi…Em…Anh!
Bịch đậu phộng bên cầm, bên bóc vỏ
Há miệng nầy! Đỏ bỏ…Nhẹ nhàng “Bơi”
Nghiêng khúc khích phía cười vui rạng rỡ
Phía men tình rỉ rả thắm đầy vơi…
Có ngờ đâu! Xe đời quay ngược hướng
Kẻ trở về bậu bạn với mây sương
Người ở lại tơ vương sầu vọng tưởng
Sớm trưa chiều lởn vởn khúc âm chuông
Em lấy chồng, nỗi buồn xưa cố xoá
Bởi mịt mù tăm cá bóng chim bay
Còn ở tôi dẫu nầy muôn thương nhớ
Nhưng mảnh vườn vàng võ xác xơ cây…
22/06/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2105)
Cảnh Chồng Chung
Đến giỗ nhà em phải trở về
Nào con, hai vợ kéo lê thê
Rộn ràng, vui vẻ ôm ngày lễ
Tấp nập, hân hoan phủ bốn bề
Tắt lửa thiếu đèn lo gánh nhẹ
Cuốn chăn sát ngực giả nằm mê
Còn khi mưa gió, tình chia sẻ
Liếc liếc nhìn chồng… mặt ủ ê.
11/6/2018
Nguyễn Thành Sáng
Mẹ Ghẻ Thời Nay
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Thường nghe mẹ ghẻ vốn từ lâu
Hắt hủi hành hung đoạt cưỡng cầu
Bạc bẽo con chồng gieo rắc khẩu
Chu toàn núm ruột dỗ dành câu
Nhưng mà Thảo trút lòng nhân hậu
Cũng thế Ngân vùi huyệt hiểm sâu
Khả dĩ trong ngoài êm ấm giậu
Là do khéo sự bởi nàng dâu.
June 23, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2106)
Tình Buồn Mênh Mông
Đêm buông dần sao trí não triền miên
Bừng ngọn đuốc muộn phiền bao nghĩ ngợi
Nghe hụt hẫng thời gian vui hồ hởi
Bỗng khói mờ phất phới quyện không trung
Chớm Hạ sang mà lạnh lẽo khôn cùng
Vang âm ỉ mông lung trời da diết
Những ấm áp yêu đương từng mãnh liệt
Thoáng chốc thành cay nghiệt giáng vào tim
Tình thơ trao tha thiết đã bị dìm
Cả tâm huyết nhặt ghim làm khúc nhạc
Niềm rung cảm phải chăng giờ rải rác
Hứng lặng thầm lác đác giọt châu tuôn
Anh quên rồi ngày tháng khắn khít luôn
Thuyền hờ hững theo nguồn rong biển lớn
Nâng bọt trắng hả hê lùa sóng gợn
Lòng bạc lòng, đau đớn chỉ riêng mang
Níu kéo ư! Hay khóc chuyện nhỡ nhàng?
Ôm nuối tiếc bẽ bàng cho duyên số
Nào lầm lỗi, há đeo hoài mạng khổ
Để xuân tàn lại rộ đoá trầm tư
Ánh sao mai vẫn lững thững trù trừ
Còn bóng tối ngần ngừ chưa chịu khuất
Hoặc muốn xiết tâm can vùi phẫn uất
Trả nợ đời là luật của hoá công?
Trút cạn lời than, thổi tắt lửa hồng
Thôi bận bịu ngóng trông người Lãng Tử
Cắt phím lỡ xoá cung sầu chất ứ
Từ nay đành xếp chữ dệt vần mơ.
May 4, 2020
Tam Muội
Một Chút Cũng Hé Tầm Trông
Khung tĩnh mịch, hoàng hôn dần nhạt nắng
Con sông buồn chầm chậm lững lờ trôi
Hàng cây mé nhú chồi nơi bến vắng
Vẫn âm thầm lẳng lặng hứng tàn rơi…
Bỗng chiều nay có người em gái nhỏ
Từ phương nào về đó, đứng chơ vơ
Vẻ trầm mặc, thẫn thờ giăng lá cỏ
Khoé nghiêng bờ rỉ rả nhểu sầu lơ
Em đã khóc để mà vơi nỗi nhớ
Hay khóc quên, khóc bỏ bóng hình xa
Khi nghịch cảnh, ánh ngà treo cửa gió
Thì thể nào cũng có áng giăng qua
Rồi những lúc la đà màn lam khói
Phủ lờ mờ, ánh rọi khuất chìm sâu
Khiến đêm tối, cả bầu tăng sẫm tối
Lạnh muôn đời kéo tới lạnh thêm thâu
Trĩu nặng tâm hồn, đau thương cách biệt
Canh cánh lòng da diết cứ bao nhiêu
Ngày luẩn quẩn, liêu xiêu niềm tha thiết
Mãi thế nầy rồi biết liệu làm sao?…
Bức ảnh đó! Từ nào em chụp vậy?
Lúc vô tình tôi thấy buổi hôm kia
Nay man mác, lần ra, tìm sống lại
Chuỗi năm dài mê mải đợi trăng xa
Dẫu giây phút chỉ là như ngọn thoảng
Đẩy sương chiều bảng lảng giạt mênh mông
Nhiều quá đổi bềnh bồng phơi ngập trắng
Nhưng chút nào, chút chẳng hé tầm trông…
23/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2107)
Em Cứ Buồn Rồi Quên Tôi Đi
Em cứ buồn, buồn thật là nhiều đi
Cho phút cuối ảnh thề còn lảng vảng
Để mai kia khung trời tan nhạt nắng
Chuỗi héo tàn, trầm lắng, nhẹ nhàng rơi!
Bởi vì ta khoảnh khắc một canh đời
Duyên thơ thắm đầy vơi ngàn cảm xúc
Và cũng lắm ngập tràn bao nhói nhức
Khiến thời gian từng phút nhẹ rời xa
Mới hôm nào, sắc nét đoá huỳnh hoa
Dưới hoàng hôn, ngọc ngà phơi diễm lệ
Một cái gì thanh tao hoà ngạo nghễ
Khiến lữ hành bóng xế động lòng xem
Rồi từ đó cứ mỗi độ về đêm
Có một kẻ bên thềm giương ánh mắt
Đến nơi ấy cho niềm mơ góp nhặt
Men hương tình phảng phất đọng đâu đây!..
Hồn đôi mình xoè nắm chặt bàn tay
Giữa lộng gió nhẹ bay vào vũ trụ
Tấc lòng tôi luôn nâng niu cùng ấp ủ
Mộng suối nguồn, biển cả, cõi thênh thang
Mà hỡi ôi! Đàn trổi khúc tình tang
Não nuột quá khiến trăng vàng rớt núi
Đành âm thầm dưới khung trời thui thủi
Khép buồng tim, rẽ lối vó buông cương
Con ngựa tôi lặng lẽ nẻo màn sương
Xa mất hẳn con đường chiều thu trước
Có đôi lúc chạnh lòng người cất bước
Nhớ bờ sông, bến nước, một con đò!…
26/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
Tình Tợ Khói Sương
Gió giông gào thét giữa đêm trường
Cát bụi mịt mùng giũ tứ phương
Thấp thoáng hình Ai đang thất thểu
Lụa nhàu, tóc xoã, mảnh mai xương
Nàng ngã khuỵ nằm bên gốc cây
Khiến Ta chưng hửng liệng đôi giầy
Nhào ra từ chỗ gầm cầu ấy
Dang rộng chim Bằng, đỡ dáng mây
Rồi tình quấn quýt, rộ hương xuân
Gắn bó thời gian trót ngũ tuần
Chẳng thể chia lìa, xa nửa bước
Dâng tràn hạnh phúc xoá trầm luân
Năm tháng quây quần sống cạnh nhau
Uyên ương gá nghĩa dẫu con tàu
Tuy giàn cũ rích nguồn năng lực
Kỹ thuật xuềnh xoàng thiếu chuốt trau
Những buổi ngọt ngào, ngập dấu yêu
Choàng tay thưởng thức dưới bao chiều
Đạp xe dạo phố, đông người ngắm
Họ thoáng khen thầm…”Hắn tuyệt chiêu!”
Nhưng kìa một sớm lạnh lùng thay
Tiếng hót nỉ non thường nhật ngày
Chợt vắng im lìm, bầu quạnh quẽ
Tựa làn khói bỗng lẹ làng bay…
Là kẻ ăn sương, phiêu bạt đời
Có gì bề thế để cơ ngơi
Chỉ đây vỏn vẹn niềm tha thiết
Trao tặng cho Em…há vẽ vời!
Thôi đành vùi lấp khối sầu tư
Đã hết trăng thanh, hết mộng chừ
Lặng lẽ trên đường, riêng độc thoại
Âm thầm suốt kiếp…lệ lòng như…!
June 24, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2108)
Người Quả Phụ Khóc Chồng
Mình yêu hỡi! Trăng đêm nay sáng quá
Hương bưởi thơm hoa lá cợt nô đùa
Hãy nghiêng đầu vai ấp tựa như vua
Em sẽ quạt gió lùa vào giấc ngủ
Mềm thảm cỏ mượt mà màu xanh phủ
Gối êm đềm dẫu vũ trụ bão giông
Hay canh tàn tuyết ngập giá mùa đông
Tay sưởi ấm tình nồng thêm ngây ngất
Cuộc sống vốn dập dồn bao ngại vật
Nhưng tim đây chân thật tận tấc lòng
Xoa dịu niềm chua xót ngưỡng long đong
Tô sắc thắm cầu vòng loang muôn vẻ
Kiếp gian khổ nhiễu nhương hoài ngấp nghé
Sẵn có em chia sẻ những ưu buồn
Sánh đôi cùng hứng ngọn thuỷ triều tuôn
Vững chèo lái lách luồn con sóng dữ
Rời đất tổ ngậm ngùi chân viễn xứ
Nợ ba sinh thế sự chuyển xoay vần
Duyên chúng mình quấn chặt trỗi khúc ngân
Hoà ước hẹn dương trần câu nguyền phỉ…
Hoá công nỡ! Đành căng dây đứt chỉ
Cướp linh hồn âm ĩ xát vết thương
Cắc cớ chi nghịch cảnh kéo dáng hường
Thành quả phụ đoạn trường đầy sụp hố
Sương dày đặc nơi khuê phòng loang lổ
Nỗi trầm tư lệ phổ áng thơ gầy
Lấp cơn sầu khuây khoả thoáng phút giây
Đời bất hạnh xám mây quầng nghiệt ngã.
May 13, 2019
Tam Muội
Hòn Vọng Phu
Không gian phủ trắng sương mờ
Hoàng hôn, ảm đạm thẫn thờ gió mây
Đìu hiu lặng lẽ đứng đây
Linh hồn Tô Thị, ai hoài tâm can…
Người theo vó ngựa quan san
Kẻ bồng con đợi, võ vàng, xót xa
Mênh mang sớm tối chiều tà
Cánh chim tăm cá, lệ nhoà hoen mi
Trăng thanh, trăng gợi tiếng thề
Tình đau, tình để lê thê dạ buồn
Mỏi mòn hướng vọng về phương
Trời giăng ngập tím, đoạn trường, chơi vơi
Ra đi chẳng nói một lời
Vạn sầu ở lại, cả đời vọng phu
Ánh treo thăm thẳm mịt mù
Niềm thương nỗi nhớ chiều thu lá vàng
Ai cảm thấu, thân phận Nàng
Đứt sợi tơ đàn, độ nửa chừng xuân
Tâm tư chất ngất ngỡ ngàng
Vì sao rơi cảnh phũ phàng, dở dang…
Bóng câu thắm thoát nghìn năm
Dốc nghiêng sườn núi âm thầm chơ vơ
Mặc kia sóng nước vỗ bờ
Nắng mưa tuế nguyệt mãi chờ đợi trông
Duyên đưa kết sợi chỉ hồng
Trớ trêu tạo hoá cho lòng đắng cay
Phu thê nghĩa nặng tình dầy
Vướng vòng oan nghiệt đoạ đày biệt ly…
24/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2109)
Tình Trôi
Năm tháng u hoài, chuỗi nhớ mong
Hồn ai lạnh lẽo cuốn sầu đông
Thuyền duyên xa bến còn vương sóng
Kẻ ở, người đi mãi chạnh lòng!
Mỗi độ thu về mang nỗi nhớ
Nghe buồn rười rượi trải bâng khuâng
Thời gian lâu quá, giờ như lạ
Nhạt nhẽo hương tình của gió trăng
Những lúc đêm mờ, bó gối lâu
Nỗi niềm ảm đạm quấn hồn sâu
Máu tim tha thiết quay cuồng vội
Chảy khắp thân sầu trước đến sau
Khao khát ôm em trong ngực tôi
Hôn lên má thắm, nhỏ đôi lời
Anh yêu, anh nhớ em nhiều lắm
Nếu mộng không thành chắc tả tơi!
Rồi chợt tỉnh ra lại trở trăn
Nghe buồn da diết dưới thâu canh
Hương xưa ngày cũ giờ phai nhạt
Tình thắm qua rồi đã hết xanh…
Chiều nay lặng lẽ, hồn quay thuở
Gió cuốn mây về phủ trái tim
Chìm đắm tâm tình trong khoảng lặng
Khung trời mờ nhạt trải màu đen
Giã biệt tình xưa, tôi cố quên
Trăng thơ, ý sống sẽ ngời lên
Và hoa dạ lý hương thơm lọt
Vào trái tim sầu, đuổi bóng rên!
Nguyễn Thành Sáng
Lẽ Nào
Anh trách cứ rằng sao hờn dỗi
Khiến dây chùng nhức nhối miên man
Cung thương tha thiết nồng nàn
Đột nhiên lệch nốt tiếng đàn chuyển âm…
Bấy đêm nghĩ trầm ngâm suốt sáng
Chiếc lá vàng ở quãng thời qua
Dường đang rụng xuống là đà
Bến đậu chỉ là miếng đất đập tơi
Nghĩa nhạt nhẽo vắng lời bóng bẩy
Thiếu ngôn tình mạ cấy ruộng ngân
Không gian tấm mẳn ân cần
Bỗng thành sương khói lạc dần hư vô
Nhặt vỏn vẹn gương hồ gợn sóng
Nước cuộn cuồn mắc võng hất cao
Sấm vang khuấy động ba đào
Đất trời nghiêng ngả, chênh chao cõi lòng
Vẫn đằng đẵng ruổi rong mải miết
Chừ thể hồn như kiệt quệ thêm
Trăng khuya hứng trọn lệ mềm
Dế râm ran khúc cho thềm cô liêu
Chữ trút cạn câu nhiều cũng thế
Chẳng song hành hà để luỵ vương
Gió lên cát bụi chán chường
Tung vào khoảng trống thê lương dập dồn
Rót nữa tội bồi đôn chi lắm
Những êm đềm đằm thắm còn đâu
Giờ đây chấp vá quả sầu
Đôi tim hụt hẫng…dòng ngâu ngậm ngùi.
June 25, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2110)
Thổn Thức Tào Khang
Thông reo suối nhạc êm đềm
Non xanh nước biếc ửng thêm mây hồng
Sáo diều lảnh lót mênh mông
Vi vu gió thoảng cánh đồng phì nhiêu
Đào hoa lác đác liêu xiêu
Khiến hồn tố nữ đăm chiêu rã rời
Kiếm tìm giây phút thảnh thơi
Sao hoài khắc khoải bời bời ruột gan
Đâu rồi Xuân điệp nồng nàn
Sương mai gói ghém, cỏ đan thành vòng
Nhẫn đeo áp út thầm mong
Uyên ương thiết thạch, tơ lòng sánh đôi
Đâu rồi vị ngọt vành môi
Đông sang sưởi ấm từng hồi nhịp rung
Ấp e má đỏ thẹn thùng
Bên Chàng nũng nịu, hoạ cùng xướng câu
Đâu rồi văng vẳng ve sầu
Lẩn sau nhánh phượng khởi mầu Hạ đưa
Vàng tia oi ả ban trưa
Xoè che rợp bóng, hứng mưa giỡn đùa
Đâu rồi tam bản nhặt khua
Nghe dòng róc rách lượn lùa nhẹ ru
Xoá tan phiền muộn trầm u
Thưởng không khí mát trời Thu dịu dàng
Trĩu vương nặng nghĩa tào khang
Giày vò da diết trường giang sóng cồn
Thẫn thờ cô độc hoàng hôn
Tử Đằng thống khổ, bặt ngôn khản lời.
August 22, 2019
Tam Muội
Giọt Máu Chung Tình
Đông Sơ ơi hỡi! Đông Sơ
Chàng về cát bụi, thiếp chờ đợi ai
Đìu hiu dưới áng mây bay
Màu thu lá rụng ngập đầy con tim…
Còn đâu giây phút êm đềm
Trải niềm thắm thiết giữa miền du dương
Chàng xoè tay hốt hàn sương
Nhẹ lau giọt nhớ sạch buồn cho nhau
Rượu ngon thưởng thức nguyệt lầu
Say trăng toả sáng, dạt dào tâm tư
Thả hồn lờ lững khung mơ
Lâng lâng tấc dạ, ngẩn ngơ ánh vàng
Lim dim lảy sợi dây đàn
Chàng khơi tiếng nhạc, thiếp ngân nga lời
Câu thơ phổ khúc tuyệt vời
Âm vang réo rắt từng hồi gió đưa…
Giờ đây trời đổ ngập mưa
Không gian trắng xoá, ngọn lùa toé tung
Kề bên linh cữu xác chồng
Dấu yêu, kỷ niệm, cõi lòng xót xa
Đền ân xã tắc sơn hà
Chàng đi đi mãi, duyên ta ngỡ ngàng
Trăm năm kết mối tơ vàng
Đường dài gãy đoạn, phũ phàng tử sinh…
Chập chờn loáng thoáng ánh tình
Lờ mờ lam khói bóng hình phu quân
Chàng ơi! Chầm chậm bước dừng
Mượn thanh gươm báu mãi đừng biệt ly…
25/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2111)
Ta Với Nàng
Ta Cảm thấu tình Nàng, Nàng có hiểu?
Nặng tấc lòng, nặng trĩu nghĩa yêu đương
Lúc Chàng vui, Thiếp vui, buồn Thiếp buồn
Chặt mối chỉ tơ vương, nhiều vương vấn…
Bên gối mộng ngóng dài, dài đăng đẳng
Canh cánh hoài sâu lắng, lắng đọng sâu
Ôm khối sầu mong đợi, đợi ôm sầu
Để sớm tối đau đau, đau cứ mãi
Ta ấp ủ tình Nàng, Nàng có thấy?
Dưới hiên mờ, mờ trải phủ lên Ta
Đây mộng mị, vườn mộng ngập ánh ngà
Đó thực tại xót xa, xa xót thực
Nơi mật ngọt, chứa chan đầy chất ngất
Chỗ đìu hiu phảng phất, phất phơ hồn
Hai cõi thời mỗi cõi mỗi hoàng hôn
Nhưng một phía du dương còn phía mịt…
Yêu dấu hỡi! Bên kia bầu cô tịch
Khi mưa về rả rích dưới hàng mưa
Nàng có thầm chạnh nhớ, có ngân nga
Có da diết, lệ nhoà, thêm da diết?
Còn ở đây mênh mang trùm biển biếc
Dưới bóng chiều, bóng chiếc nghẹn chiều thu
Nỗi luyến lưu, lưu luyến hướng mịt mù
Dạ khắc khoải thẫn thờ, thờ thẫn bước
Lời hẹn ước, hẹn nguyền từ kiếp trước
Tha thiết tràn đẩy gót, gót phù vân
Khiến trái ngang, ngang trái tím Ta Nàng
Niềm tê tái loang tràn, tràn loang cảm…
28/7/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nguyên Hồn Mộng
Gió vờn liễu, liễu vờn mây ngũ sắc
Bóng trăng khuya vằng vặc chiếu điền viên
Đàn thông reo xào xạc phủ khắp miền
Dòng thác vỗ luân phiên vào rặng đá
Nước trong sáng, sáng trong màu nho nhã
Cõi tiên bồng, hoa lạ, cỏ lừng hương
Rượu bày ra hậu đãi kẻ lạc đường
Thơ nửa túi canh trường ngâm khuây khoả
Đột vang vọng, vọng vang âm đày đoạ
Khúc tiêu sầu trắng xoá động thinh gian
Khiến nao nao hạt lệ bỗng dưng tràn
Nhoà mắt biếc lan man vùng thăm thẳm
Điệu da diết, diết da dường trăm dặm
Nghe não nề gửi gắm chuỗi tương tư
Ai dun ai dủi, tủi phận để chừ
Chao cánh bướm lừ đừ treo tình hận
Ồ! Hư thực, thực hư nào dắt dẫn
Một phàm nhân lấn cấn chuyện tơ hồng
Có phải là mộng ước thủa ngóng trông
Giờ gặp gỡ ấm nồng câu mai trúc…
Vịnh Bột Hải sóng ngân, triều thuỷ giục
Núi Phương Hồ rộ cúc ngạt ngào say
Đây vườn châu, đó thảm ngọc tháng ngày
Thiếp chờ đợi đến nay chừng đã ngót
Chàng hãy cạn chén bồ đào tê ngọt
Chạm linh thần…tiếp rót những đầy chung
Ôi xuyến xao! Xao xuyến phút trùng phùng
Hồn ngây ngất, ngất cùng đêm hoàng hạ.
June 26, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2112)
Trầm Tư Bên Đoá Hoa Quỳnh
Đêm trăng rực rỡ phả không gian
Ấm tửu trà xanh đã sẵn bàn
Thưởng ngoạn đoá Quỳnh e ấp nở
Nhẹ nhàng phảng phất quyện quan san
Cánh mỏng mại mềm ngọc trắng tinh
Nhuỵ vàng điểm xuyến ửng lung linh
Cuống cam đỏ sắc làn thanh khiết
Tháng Bảy trong năm trổ một mình
Nàng nào khe khắt với chăm nom
Dẫu sống nắng trời hay tối om
Sa mạc đất cằn nhưng vẫn mạnh
Vươn chồi nẩy nhánh, há gầy nhom
Chợt dấy trong tim thoảng chút buồn
Miên man suy ngẫm chuyện ghen tuông
Cũng xinh yểu điệu trang đài cát
Cũng ngát hương thơm khi gió luồn
Ấy thế mà lan chẳng được chiều
Trên giàn tan tác bóng cô liêu
Thân trơ úa rũ nhành teo tóp
Tróc gốc hanh hao nhạt mỹ miều
Nghĩ đời cõi tục lắm bon chen
Danh lợi tranh đua phận thấp hèn
Chấp ngã lu mờ loang trí huệ
Xác hồn mục vữa, lệ mi hoen
Nỗi niềm trăn trở giữa bâng khuâng
Khoảnh khắc tâm tư vướng bụi trần
Ngọn đuốc sáng soi in bản thể
Chôn vùi dục vọng ngưỡng phù vân.
January 7, 2019
Tam Muội
Man Mác Ngưỡng Hoàng Hôn
Ngoằn ngoèo qua lại đường đê
Dẫn về khoáng đãng miền quê thanh bình
Non xanh một dãy hữu tình
Ngàn năm trầm mặc như hình đợi ai…
Bầu lờ lững áng mây bay
Xuôi luồng ngọn thổi, lắt lay ánh vàng
Ruộng nghiêng hai phía dọc đàng
Phập phồng gợn sóng theo làn gió đưa
Cỏ may chưa kịp thoảng lùa
Ung dung phơi sắc giữa mùa hanh hao
Đơn sơ đo đỏ nhạt màu
Cũng ngần thoả chí vươn cao dưới trời
Bức tranh điểm nét tuyệt vời
Thầm chan chứa ý đầy vơi sinh tồn
Thuở nào chướng khí lam sơn
Rừng hoang thú dữ, chập chờn âm u
Giờ chỉ còn, sương mịt mù
Gợi hồn lữ khách, chu du nhớ nhà
Chỉ còn êm ả xế tà
Mục đồng thổi sáo, ngân nga câu hò
Dòng sông, bến nước, con đò
Đêm trăng thơ mộng, ngẩn ngơ thuỷ triều
Canh khuya tĩnh mịch, đìu hiu
Người đi, kẻ ở, liêu xiêu nỗi niềm…
Tôi ngồi lặng lẽ bên thềm
Dấu xưa, kỷ niệm nhẹ len cõi lòng
Nhìn tranh man mác tâm hồn
Bóng câu khoảnh khắc, hoàng hôn đến rồi…
26/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2113)
Tình Thắm
Một thoáng giận thầm, một thoáng thương
Khuya lơ thao thức nhểu hàn sương
Từ nơi thăm thẳm ngân âm hưởng
Tận đỉnh chơi vơi nhớ ảnh hường
Đẩy phút vô tình thêm nghịch hướng
Khiến lòng canh cánh nghẹn sầu phương
Tin yêu chia sẻ dòng tâm tưởng
Đón nhận, bình tâm để tỏ tường
7/3/2019
Nguyễn Thành Sáng
Có Bận Gì Không
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Chiều đông thủa ấy tiễn đưa chàng
Lối nhỏ quay về lạnh lẽo mang
Cánh tử đằng xưa buồn bã dạng
Nhành anh thảo nọ thẫn thờ tang
Hoài trông chửa nhận hồng mây áng
Mãi đợi chưa nhìn ửng nắng thang
Có bận gì không mà để quãng
Xuân thời lẳng lặng lững lờ đang.
June 27, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2114)
Há Phải Tương Đồng
Thấy chị ngồi kia quay mặt nhìn
Thị thành lố nhố tợ ngàn hin
Thả hồn bay bổng xuyên khung cửa
Thèm khát sổ lồng, phá ngục bin?
Cảnh vật bên ngoài tấp nập xe
Lầu cao địa ốc kết từng bè
Chiều buông lơ lửng vầng xam xám
Khiến kẻ ưu hoài chạnh xếp ve?
Có phải suy tư giữa chợ đời
Quay cuồng sóng gió phận chơi vơi
Mưu sinh tần tảo dầm mưa nắng
Trí não chênh vênh đến rã rời?
Muốn phút tiêu giao tận chốn bồng
Nước trời mây gió xoải thinh không
Thiên nhiên khoảnh khắc xây hồ điệp
Xoá đoạn thăng trầm, nỗi bất công?
Bỏ lại sau lưng những siết ghì
Điểm dừng cát bụi, nhọc nhằn chi
Lao tâm tổn sức vùi chơn tánh
Há được tài nguyên, hay luỵ vì?…
Em cũng như Ai đang chán chường
Miệt mài theo đuổi, kiếp tha phương
Thời gian ngụp lặn dường như đã
Mỏi mệt thấm nhuần với nhiễu nhương
Thế thái nhân tình, ngẫm xốn xang
Mới đây lật lọng, rẽ chia đàng
Bao lời thề thốt khi nghèo túng
Đấy vội phai mờ trong tấc gang
Ý khởi xa rời tìm lãng quên
Rừng sâu ẩn dật, ngắm trăng lên
Điền viên vui thú cùng trời đất
Mộc mạc qua ngày dưới mái phên.
September 2, 2019
Tam Muội
Em Gần Giống Tôi
Em ngồi, đò đậu đợi Ai
Mà đăm đăm ngóng, mà tay chống cằm
Để dòng nước bạc âm thầm
Như chìm hụt hẫng, lăn tăn dưới bầu…
Ngang sông bãi thấp nhạt màu
Phải chăng đã vướng mối sầu tư tương
Lặng yên loáng thoáng vẻ buồn
Cỏ cây man mác nhìn xuồng ghe bơi
Vòm cong mỏng mảnh đội trời
Trải lòng năm tháng, đỡ người nắng mưa
Giờ hình cũng ngẩn ngơ trưa
Theo triền nhấp nhố, đong đưa vật vờ…
Em trông, em nhớ, em chờ
Còn gần em những thẫn thờ bóng si
Bên hồn đuổi gót người đi
Phía lòng vương vấn, lê thê nỗi niềm
Kẻ ấp ủ, người mong tìm
Ngỡ ngàng xuôi ngược, cánh thuyền mênh mang
Đêm khuya bàng bạc ánh trăng
Chơi vơi bát ngát, dặm ngàn gió mây..
Trớ trêu tạo hoá an bày
Nẻo đời muôn hướng, tràn đầy tâm tư
Nghìn năm sóng vỗ ven bờ
Mãi tung bọt trắng, bơ phờ rong rêu
Lang thang dưới vạt thu chiều
Bâng khuâng tấc dạ những điều bâng khuâng
Chập chờn trí não bức tranh
“Đi theo tiếng gọi…” Em gần giống tôi…
27/06/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2115)
Hé Mở Buồng Tim
Bâng khuâng, khắc khoải, nỗi chơi vơi
Bất chợt quay ngang lấp loé ngời
Mắt biếc, môi hồng he hé nụ
Nói năng khéo léo, nhẹ nhàng vui.
Cây khô thiếu nước héo từ lâu
Nẻo vắng chơ vơ cận mé cầu
Bỗng chốc mây ngàn trôi rớt hạt
Nhánh cành sưởi mát phả hanh hao
Chầm chậm ngoảnh đầu ngắm nghía “Ai”
Đang lần vạt áo giữa bàn tay
Tự nhiên bình thản vô tư vậy
Hay giả đò như mắc cỡ nầy
Vẫn cảm thấy lòng gợn mến thân
Người chưa từng gặp tự xa xăm
Hữu duyên tao ngộ trong dòng khách
Niềm nở. xã giao thắm thiết gần
Có phải vì tôi đứng lặng thinh
Khiến kia chút xíu lắc lay tình
Hoặc nhìn cá biệt trầm ngâm quạnh
Nên bỡn cợt đùa muốn vẽ tranh?
Xin đừng rải nắng bốc hơi men
Làm tím lòng thu, nghẹn dưới đèn
Bởi ánh chan hoà bao rực rỡ
Còn đây đổ lá với sầu đêm…
Ồ! Vậy thì ra, ấy cũng đương
Tơ duyên trắc trở vướng u buồn
Bước chân dự tiệc mời quen biết
Và để mong tìm khuây khoả sương
Em là Thi Nữ đượm hồn thơ
Tôi mảnh trăng đơn rụng xuống bờ
Giây phút bên lề cơn gió thổi
Du dương, êm ả gợi niềm mơ…
Đêm nay lóng lánh toả không gian
Có lẽ buồng tim hé mở dần…
1/10/2018
Nguyễn Thành Sáng
Hạnh Phúc Ngọt Ngào
Nàng trọ trẹ đánh vần Anh Ngữ
Hầu thuộc lòng để giữ chân Mike
Mộng hồ sáng lạng tương lai
Kiệu dâu pháo đỏ, gót hài Vu Quy
Nhớ thủa nọ tưởng vì hẩm kiếp
Nên chẳng màng khúc điệp uyên ương
Hứng ngâu, khảy phím, miên trường
Châu liền bích lạc yêu đương vẹn toàn
Bởi gãy gánh Phượng Loan vĩnh biệt
Chuỗi nồng nàn tha thiết còn đâu
Chỉ trông biển sóng gợn sầu
Trang đài tuyết phủ, lạnh bầu tóc tang
Đường tác hợp điệu đàng xui khiến
Mị lực nào hiển hiện phút giây
Trần duyên dường đã dựng gầy
Lâng lâng trạng thái ngất ngây tơ đồng
Tình chớp bể bão giông cũng mặc
Sự chân thành khoảnh khắc đảo điên
Xoá tan cay đắng muộn phiền
Bổng trầm tuế nguyệt đẩy miền chu du
Chừ đố sợ sương mù ngập lối
Mưa dầm dề xót nỗi cô đơn
Canh khuya bìm bịp dỗi hờn
Mà khan khoé ngọc từng cơn não nề…
Hổm Chủ Nhật khi về ngang ngõ
Thấy bóng Chàng cầm bó hoa nhung
Chữ điền khuôn thoáng thẹn thùng
Rồi lần tiến lại, sánh cùng thuyền quyên
Vườn lãng mạn đèn chuyền lấp lánh
Chai rượu vang cạnh mảnh thiệp mời
Bay sang Thịnh Đốn là nơi
Chôn nhau cắt rốn…thuận lời trăm năm.
June 28, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2116)
Khúc Phù Trầm
Đêm lặng nhìn trơ trọi mảnh trăng lu
Sương bảng lảng giăng mù che đỉnh núi
Vẳng tiếng gáy râm ran đàn dế nhũi
Mà ngấm ngầm thấy tủi phận đơn côi
Khúc phù trầm cứ mãi hững hờ trôi
Lúc vướng bão đẩy nhồi con thuyền nhỏ
Khi cuộn sóng dập dềnh như chiếc rọ
Hoặc băng dầy…ngồi ngó bóng hoàng hôn
Đường thênh thang phủ giá lạnh tâm hồn
Nguồn động lực bỗng chôn vào lòng đất
Sợi can đảm im lìm không co giật
Xác thân nầy quăng tất cả hư vô
Còn niềm tin loáng thoáng đọt mơ hồ
Nuôi giấc mộng vi mô hoài há được
Đâu có thể nguyện toàn dăm điều ước
Hoặc yên bình rảo bước dưới vòm xanh
Luôn đối đầu với ngoại cảnh xung quanh
Đem gượng ép đổi hành trang nhẹ nhõm
Cố đuổi bắt phát quang từ đom đóm
Buộc dây thừng bởi hóm hỉnh nai tơ
Vườn tình yêu thắc thỏm luống đợi chờ
Cây trổ nụ phất phơ trong vàng nắng
Nhưng nhặt nhạnh bao thương sầu đằng đẵng
Để tim lồng húng hắng giữa mùa đông
Nửa đoạn rồi vẫn khập khễnh gai chông
Thôi chấp nhận gắng gồng theo ngày tháng
Lùi một nấc hứng hồng tia chiếu rạng
Hữu hạn đời…hào sảng…chút thảnh thơi
Lướt gió mây! Đây đó khắp phương trời.
December 23, 2019
Tam Muội
Phù Vân
Năm năm thắm thoát trôi qua
Cầu ao, biển suối… la đà khói sương
Không gian chầm chậm về phương
Từ từ tan rã trên đường mù khơi…
Biết bao khung cảnh dưới trời
Từng say sưa ngắm, từng hồi ngẩn ngơ
Kia dòng sông chảy lững lờ
Nước xanh biên biếc, thẫn thờ gió trăng
Nọ mây phủ trắng đỉnh ngàn
Rừng thiêng tĩnh mịch vô vàn âm u
Ngọn hoang bất chợt vụt vù
Đong đưa rậm rạp nhẹ ru êm đềm
Đó khu vườn vắng canh đêm
Cành nghiêng lá rũ, lặng yên giấc nồng
Du dương thoang thoảng phập phồng
Lắc lư hạt đọng, long lanh chập chờn
Lắm ai ôm lấy cây đàn
Hiên khuya trầm mặc, mơ màng tiếng ca
Nỉ non khúc nhạc đậm đà
Gieo hồn lữ thứ ngân nga câu thề
Đầy dẫy khắp. theo hướng đi
Ẩn tàng, bộc lộ lê thê ảnh hình
Có nơi chan chứa hữu tình
Chỗ thì lấp loé, rung rinh, vật vờ…
Ta nay đã nát sau bờ
Bởi vì mỏng mảnh ơ hờ phút giây
Dẫu rằng cũng trải, cũng bay
Chỉ là một thoáng kéo dài chơi vơi…
28/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2117)
Khoảnh Khắc Bên Thầy
Giảm tốc độ phi cơ từ lăn bánh
Đưa Quỳnh về ôm mảnh đất thân thương
Qua bao năm cách biệt với sân trường
Nay trở lại vấn vương ngàn nỗi nhớ
Tân Sơn Nhất nội bài nhìn sớ rớ
Thấp thoáng ai ngờ ngợ của thuở nào
Phải nhỏ Hằng dong dỏng nét thanh tao?
Ôi “chiến hữu”! Nghẹn ngào dâng se sắt
Đê sỏi đá gồ ghề đang lướt mặt
Những nông dân khom gặt lúa giữa mùa
Bông trổ vàng từng lớp đẩy suốt tua
Vui nhộn nhịp ngọn lùa đồng bát ngát
Dừng trước cửa căn nhà tranh đổ nát
Một cụ già chẻ lạt dưới bóng cây
Cảm xốn xang khi nhận biết là Thầy
Ôi vóc dáng thân gầy lơ phơ tóc
Mái suối bạc cõi còm đương khổ nhọc
Ánh lờ mờ nhưng óc sáng tợ trăng
Thầy ngẩn ngơ vì rổn rảng giọng Hằng
Hoài nhí nhảnh tung tăng thời áo trắng
Phút gặp gỡ ngỡ ngàng ngây lẳng lặng
Lắm chông gai đằng đẵng khiến bào mòn
Kiếp đoạ đày vất vả những héo hon
Vững nhiệt huyết căng tròn muôn ý sống
Nguồn len lỏi bám không gian trống rỗng
Gió tái tê lồng lộng cuốn bẽ bàng
Mới hôm nào bục giảng ấm áp vang
Giờ chua xót phũ phàng cơn cay nghiệt
Ơn dạy dỗ khắc sâu hồn mải miết
Chớ tham giàu khinh miệt cũ nghinh tân
Chê hèn sang chà đạp kẻ cơ bần
Cùng chia sẻ đàn ngân đường tiến tới
Đừng vấp ngã tương lai đầy mong đợi
Dẫu bụi trần vời vợi ngập lối đi
Hay gian truân duyên phận chớ luỵ vì
Đầu cao ngẩng thiên di luôn hành bước
Mở nhân ái tránh tranh đua đánh cược
Học trau dồi dành được kiến thức sâu
Chớ như mây bảng lảng khắp đỉnh đầu
Xoá tuyết lạnh dãi dầu rèn luyện trí
Trò khắc cốt dễ dàng đâu mụ mị
Mãi vươn lên dung dị trải cuộc đời
Nấu nung lòng dẹp xoá chuỗi chơi vơi
Vẫn lời đó sáng ngời khi kiệt quệ.
May 22, 2019
Tam Muội
Thăm Viếng Quê Nhà
Lão đi chầm chậm dưới chiều
Từ trong nỗi nhớ, trăm điều vấn vương
Chuỗi dài làm cánh tha phương
Phút giây trở lại, nghe buồn làm sao!
Thuở nào ước nguyện dâng cao
Tâm tư ý sống dạt dào mộng mơ
Sông xanh sóng nước vỗ bờ
Cánh thuyền xuôi ngược lững lờ thênh thang
Ngựa xe, chợ búa nhộn nhàng
Tới lui tấp nập bán buôn ê hề
Kẻ vui vừa ý mua về
Người mừng đắt khách, hả hê đếm tiền…
Có “Chàng” lúc ấy cũng siêng
Hể trời tắt nắng, màn đêm buông mình
Ninh Kiều phong cảnh hữu tình
Áo quần láng cón, bồng bềnh gió mây
Ráng nhín nhút, trong mỗi ngày
Dùng làm phương tiện tiêu xài những khi…
Kẻo thôi “Du ngoạn” chẳng gì
Làm cho tấc dạ thầm thì nỉ non…
Hoàng hôn dưới bóng hoàng hôn
Vô vàn kỷ niệm, chập chờn lắc lư
Còn đâu cái tuổi ngày xưa
Vô tư, bình thản sớm trưa cuộc đời
Giờ đây tất cả qua rồi
Không gian, cảnh vật đổi dời, lạ xa
Hồi hương thăm viếng quê nhà
Chạnh lòng da diết, ngân nga cung đàn…
29/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2118)
Vẹt Khối Mang Mang
Anh thấy em ngồi, vẻ lặng yên
Trầm ngâm, nhiu nhíu, khép đôi huyền
Dường như đang thả hồn theo gió
Lững thững khung trời hoá bóng chim..
Chim bay đâu nhỉ! Mặc chim bay
Hơn cả chơi vơi chuỗi tháng ngày
Nhìn đoá hoa vàng hương dịu thắm
Giữa bờ quạnh quẽ, ngọn sầu lay
Rồi cúi khom đầu, tay khỏ phím
Âm thanh lách cách lẹ làng khua
Chập dừng khựng chút, hình ngơ ngẩn
Sương khói mang mang, đợi trí lùa
Đăm chiêu bất chợt ửng long lanh
Lại tiếp nhịp nhàng điểm ngón nhanh
Chốc chốc ngước lên, dò mảng trắng
Sắc hồng rạng rỡ trải khuôn trăng
Em đã thảo xong một cánh thơ
Rảnh rang, tranh thủ phút giây giờ
Trải vào nơi đó niềm tâm sự
Khuây khoả u hoài, lạnh giấc mơ
Nương ơi! Anh chẳng ở gần em
Nhưng vẫn hằng nghe tiếng của tim
Lai láng dâng tràn muôn nhịp đập
Luyến lưu, tha thiết mối tơ vương
Và cũng như em, sớm tối chiều
Ráng nâng niu ấm mảnh hồn xiêu
Bức tranh thuỷ mạc dòng êm ả
Đặt giữa khoang thuyền về bến yêu…
05/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Xin Trả Em Về
Lại nữa Hạ tràn ôm nắng ngông
Ve ngâm nga khúc vọng tơ hồng
Phượng đan se sắt chờ giai ngẫu
Đã mấy niên ròng luỵ ngóng trông
Cuộc đời nhi nữ vấn vương Ai
Thì khắc thuỷ chung, nguyện gót hài
Dù phải giương buồm nơi bão tố
Mịt mù khói sóng phủ tương lai
Dám hỏi đòi chi gia cảnh giàu
Nghĩa lồng chớp bể thoảng qua mau
Ngôn tình bày vẽ…bao xa xỉ
Vận tốc thênh thang vùn vụt tàu
Dẫu biết rằng sai…yêu một chiều
Lững lờ cánh bướm thoả phiêu diêu
Chừng tia rực rỡ luồn sau núi
Là ngoặt bước đường…để tịch liêu
Vô tâm ngắm lá chuyển từ xanh
Hờ hững thấy vàng thay đổi nhanh
Thu đến Xuân tàn thêm héo hắt
Vẫn đằng đẵng nhặt, lệ sầu canh
Con tim lý trí mãi dùng dằng
Thực tại, mơ màng…nghịch khối băng
Hứa hẹn tuyền đài duyên tác hợp
Hiện hồn chỉ mộng…mộng vầy chăng?
Xin trả Em về…Hãy nhổ neo
Cho cây thẳng đứng, gió buông vèo
Chim nhàn lảnh lót, mây thong thả
Cá quẫy bên dòng, rộn thác reo.
June 30, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2119)
Thương Phận Bạn Hiền
Đong đưa kẽo kẹt giữa trưa hè
Nhúc nhích sau vòm vọng tiếng ve
Ngan ngát hương đồng thơm mạ mới
Xa xa khoan nhặt mái chèo ghe
Quang cảnh làng quê của thuở thời
Dưới bầu xanh biếc ruổi rong chơi
Tay đan gối tựa hồn phơi phới
Cúi lạy trời xanh khấn nguyện lời
Rồi đêm huyền hoặc, ánh trăng thanh
Hai quả tim yêu kết mộng lành
Đắm đuối men tình lên tận đỉnh
Làn môi mọng thoả, ngọc long lanh
Khóc buổi tiễn Hưng trên chiếc cầu
Hẹn thề mai mối, áo tà khâu
Thoáng giây cách biệt, chừng sau sẽ
Mỹ mãn bên nhau đến bạc đầu
Ai ngờ gió thổi đẩy thuyền sang
Bến nọ hợp duyên, kẻ lỡ làng
Giọt máu oan cừu trông một lớn
Mẹ buồn xấu hổ, hận đeo mang
Đành phải làm dâu sống xứ người
Hoa đời lạnh lẽo kém phần tươi
Nhớ nhung con nhỏ, lòng rười rượi
Thổn thức tâm can dạ gượng cười…
Cũng là phận gái, ấy mà sao
Ngang trái trớ trêu để nghẹn ngào
Thảo nhé! Thôi thì dòng nước mắt
Lau dần…bởi nắng rạng tầng cao.
February 10, 2020
Tam Muội
Thoảng Lùa Tái Tê
Chàng đi, đi mãi không về
Gối chăn giũ bỏ, câu thề vùi chôn
Mỏi mòn thiếu phụ bồng con
Vọng phu hoá đá, sườn non thẫn thờ…
Ngàn năm sóng vỗ ven bờ
Mênh mông tuế nguyệt, ngẩn ngơ ánh vàng
Xót thương thân phận của nàng
Ngỡ ngàng gánh chịu phũ phàng ly tan
Nào hay điệp khúc cung đàn
Nhẹ nhàng êm ả, ngập tràn du dương
Bất ngờ lá rụng, sương buông
Hàn châu đẫm khoé, nghẹn buồn chơi vơi
Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa treo lủng lẳng, nửa rơi mịt mùng
Để mây, sương khói lạnh lùng
Lững lờ chầm chậm giữa vùng khuyết treo
Bên nầy thắt thẻo tiếng kêu
Tâm tư héo hắt, tiêu điều đắng cay
Phía kia day dứt chuỗi ngày
Luân thường đạo lý, đoạ đày con tim
Ai hiểu thấu, cho nỗi niềm
Kẻ tìm quên lãng, lặng yên góc sầu
Người mang thống thiết khổ đau
Màn đông tuyết trắng, nghẹn ngào, xót xa…
Sao giăng khuya vắng lập loè
Bâng khuâng, thao thức, la đà gió đưa
Chạnh lòng câu chuyện tình xưa
Trớ trêu oan nghiệt, thoảng lùa tái tê…
30/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2120)
Thì Cứ Vậy Đi
Vậy thì em ơi! Đằng kia hai ngả
Kể từ nay đôi đứa tách riêng đi
Cho khỏi bận, khỏi gì thêm nữa cả
Xem như là ngọn gió thoảng bờ mi…
Con đường sỏi hướng về cung mộng thắm
Dưới sương mờ bảng lảng nhẹ nhàng trôi
Từng mỗi buổi đầy vơi niềm lưu luyến
Phút giây nầy chầm chậm khuất vào nơi
Vườn thượng uyển tuyệt vời hoa đua nở
Trẫm long bào, rạng rỡ đấng quân vương
Nàng Ái Hậu, sắc hương tràn ngưỡng gió
Thôi cam đành! Khép ngõ giữa mù sương
Lầu vọng nguyệt tửu hồng vui cạn chén
Ấm nghĩa tình lai láng, dệt vần thơ
Men tuý luý, vật vờ đôi bóng quyện
Sẽ không còn ẩn hiện giấc nồng mơ
Bởi tất cả chỉ là màn lam khói
Lửng lơ bầu diệu vợi cõi trời mây
Mà thời gian cứ hoài luân chuyển tới
Rã vụn dần theo mỗi độ lùa bay…
Bao kỷ niệm chuỗi dài bên mảng trắng
Lúc dâng tràn, khi cảm ngất say sưa
Theo lặng lẽ bốn mùa chìm mưa nắng
Nhạt phai mờ, tan loãng nát vào xa
Tôi vẫn là tôi, và em vẫn em
Sông nước chảy ngày đêm đầy nhấp nhố
Thì có bao giờ, trăn trở giữa tim
Được giây phút bình yên…Yêu dấu hỡi?
“…Tôi biết yêu em tình tôi lỡ làng,
tôi biết yêu em tình tôi dở dang. Cũng đành
chấp nhận hợp tan, bèo mây chọn kiếp lang
thang, cho cung buồn rơi vào đêm đêm…”
20/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Uyên Ương Rã Cánh
Bên ánh đèn leo lét của măng sông
Thân rã rượi tơ đồng buông lạc phím
Gắng trải bút mà nghe hồn chết lịm
Cánh thư lồng mực tím bỗng nhoà phai
Bốn thu vàng vui hạnh phúc cùng Ai
Những hứa hẹn tương lai đầy dự tính
Yêu tuyệt đối cuộc tình nay quyết định
Hướng xuôi nguồn sẽ vĩnh viễn kề nhau
Dẫu đất bằng dậy sóng bọt trắng phau
Cũng không chuyển gam màu trăng ửng nước
Đem tấm mẳn, thuỷ chung vào đánh cược
Bão giông nào phá được mạn thuyền duyên
Ngỡ hồng tim thoả ước mộng phỉ nguyền
Dù nghịch cảnh, truân chuyên hề nao núng
Dưới bầu ngọc bích, hoà đôi long phụng
Lượn non ngàn, thung lũng ruổi rong chơi
Có ngờ đâu sấm sét động khung trời
Mẹ muốn cháu…Hổi ơi! Làm sao thể?
Vốn tha thướt lụa là tô cung quế
Nhưng sau rèm chễm chệ bức tường cao
Thôi hết rồi! Ngọn gió giật chênh chao
Tung phiến lá lộn nhào trên thềm vắng
Anh ngoảnh mặt phũ phàng câu chúc tặng
Ôi nhói lòng! Mặn đắng đẫm vành môi
Tội lỗi gầy chi, nhặt chuỗi dập nhồi
Hoa tan tác lặng trôi vùng biển cả
Một lần trót, suốt đường ôm thoá mạ
Quặn nỗi niềm lã chã giọt thâu đêm…
“…Khi anh đã phụ lòng em, nỡ phụ lòng em
Đau thương anh để lại xót xa vô vàn
Chỉ là bội ước những lời hẹn thề mà lòng tái tê…”
July 1, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2121)
Gái Nhà Nghèo
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Trời ganh tặng áo vũ cơ hàn
Để kiếp phong trần trĩu nặng đan
Thẫm tối mò cua bờ biển cạn
Mờ sương lượm ốc bãi sình khan
Dầm mưa xuống ruộng hề tâm nản
Dãi nắng bươn đèo chẳng dạ than
Cắn muỗi trừ cơm chờ khổ hạn
Qua rồi vẽ lại nét hồng nhan.
May 29, 2020
Tam Muội
Lãng Tử
Lãng tử trời đông mặc áo hàn
Đó đây thả gót, mộng mơ đan
Bạc tiền rủng rỉnh tiêu xài cạn
Cảnh trí xa gần thưởng ngoạn khan
Hụt hẫng quay về đâu chán nản
Chơi vơi dừng lại chẳng buồn than
Lan man ngẫm nghĩ xem thời hạn
Đợi lúc xuân vườn nở rộ nhan…
30/06/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2122)
Thưởng Ngoạn Dưới Trăng
Nàng ơi! Có thấy tận xa xa
Xám trắng đùn bay hứng toả ngà
Ửng chớp từng hồi theo phả ngọn
Hình như nhoẻn nụ đón chào ta…
Kề bên lất phất lọn bồng mây
Do cõi thênh thang thổi lại nầy
Vuốt thẳng lẹ làng suôn suối tóc
Tợ mừng duỗi nắm, mát bàn tay
Dưới kia bát ngát, gợn trùng khơi
Một bức tranh nghiêng vẽ tuyệt vời
Hằng vạn lập loè rung lắc biển
Tỏ bày rạng rỡ đợi mình coi
Thỉnh thoảng vút lên dãy cá chuồn
Dạ bầu tinh tú giống màn sương
Hằng hà sa số li ti điểm
Phút chốc cùng nhau rụng dọc đường…
Đêm nay hai đứa ngoạn không tầng
Dào dạt tâm hồn điệp khúc ngân
Nàng có thấy lòng êm ả dịu
Có nghe sâu thẳm nỗi lâng lâng?
Còn Ta man mác thuở nào giờ
Nay thấy chẳng còn lạc ngẩn ngơ
Chỉ chất ngất say, nhìn vũ trụ
Bốn bề lấp lánh đẹp như mơ
Đỉnh núi phía tây, Mình có thấy
Hãy cùng sà xuống, ngắm trăng sao
Tửu hồng cạn chén đêm huyền diệu
Sưởi ấm yêu đương, những ngọt ngào…
1/10/2019
Nguyễn Thành Sáng
Ru Khúc Nhạc Tình
Ánh trăng bàng bạc để hừng đông
Ngấp nghé đầu non rạng ửng hồng
Vẳng vọng xa xa chàng trống thiến
Nhà ai rộn rã khuấy tầng không
Lấp lánh sương mai đọng phiến nhài
Gió luồn ngan ngát tợ thiên thai
Tiếng chim ríu rít mừng ngày mới
Trời ngọc bích trong lụa thảm dài
Kìa đôi hồ điệp dịu dàng bay
Cánh mỏng thướt tha mềm mại này
Yểu điệu thân thuôn…màu đặc sắc
Đốm đen đốm trắng, chạnh hồn say
Bất chợt nhẹ ôm…giật bắn mình
Thì ra yêu dấu…dạ rung rinh
Ảnh nghiêng kề má thơm nồng hậu
Nhoẻn miệng cười tươi thật trữ tình
Ghé đến hàn huyên chút phải về
Cho sầu ngân ngấn lệ mân mê
Nhưng sau khoảnh khắc rồi như hiểu
Đã tuyệt đối trao…lại não nề?
Chẳng buồn chẳng dỗi chẳng hề than
Vì bởi cung yêu bện chắc đàn
Em biết buồng tim anh cũng vậy
Tận thương tận nhớ tận tâm can
Hạnh phúc tưởng chừng nhặt tuyết sương
Cô đơn chiếc bóng quạnh miên trường
Ngờ đâu Lão Nguyệt cùng đưa lối
Xe mộng tơ duyên vẹn chỉ hường.
July 2, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2123)
Một Kiếp Nhân Sinh
Dường suốt cuộc đời Lão cực thân
Đa mang hẩm phận, kiếp cơ bần
Bởi vừa oe oé lọt lòng Mẹ
Thì bước gian truân đã định phần
Miếng cơm manh áo phải nhờ nương
Quần quật bàu, ao, chẳng đến trường
Tới tuổi lên năm nhìn Ngoại mất
Đơn mình côi cút… dạt tha phương
Lúc trưởng thành nhân, cưới vợ hiền
Dịu dàng, khả ái, đẹp như tiên
Ngỡ đâu hạnh phúc, tròn viên mãn
Nhưng nghiệp Thiên Cơ mãi nhãn tiền
Cơn bệnh ngặt nghèo vội cướp đi
Hình mai một thủa chẳng duy trì
Chấn thương mạch máu cùng viêm khớp
Cột sống tê bì…liệt tứ chi
Lẻ loi gà trống, gượng nuôi con
Da diết tâm tư chuỗi héo mòn
Bão táp thăng trầm thôi cũng loãng
Thoáng mà mộ cảnh nhuộm đầu non…
Róc rách nhẹ nhàng tợ tiếng tơ
Cầu tre nho nhỏ nối đôi bờ
Vài thân tùng kiểng quanh hòn đảo
Dăm chú quẫy đuôi đớp bóng mờ
Kia treo lủng lẳng mấy nhành lan
Đó khúc thi ca dưới nguyệt đàn
Vắng vẻ đêm dài khơi ý nhạc
Mượn niềm ảo mộng xoá ly tan
Nhưng nay róc rách bặt âm rồi
Cầu nhỏ tiêu điều mục gãy đôi
Tùng bách ngả nghiêng, hòn đảo sụp
Cá thời lặn đáy mặc dòng trôi
Nhành lan ủ rũ tiễn đưa ông
Ánh nguyệt trên cao phủ sắc hồng
Xuống cửa Niết Bàn đang mở rộng
Dẫn hồn siêu thoát quyện hư không.
May 18, 2020
Tam Muội
Chiếc Lá Rơi
Lững lờ chiếc lá nhẹ rơi
Dưới bầu nhàn nhạt, về nơi bụi mờ
Hết rồi một thuở xanh lơ
Chiều in ánh lặn, tối chờ trăng lên…
Mỏng manh phiến ửng xinh xinh
Mặc dìu dập thổi, rung rinh theo cành
Cận kề trang lứa um tùm
Sớm che vạt nắng, tối cùng tụ sương
Sương đầy trĩu nặng, sương buông
Nhìn rơi loáng thoáng chạnh buồn chơi vơi
Mênh mang khoảnh khắc ngậm ngùi
Xót thương kết đọng, từng hồi lìa xa
Những đêm trời đổ cơn mưa
Chập chờn sấm chớp, ngân nga xạc xào
Nhớ tình hoà quyện thắm màu
Nghẹn giây phút vỡ, rớt vào âm u…
Giờ đây ráng xế mùa thu
Cũng vừa đến độ xác xơ héo gầy
Co thân dòn rụm, rời tay
Đong đưa vĩnh biệt chuỗi ngày ấm êm
Bờ cỏ thấp, nằm im lìm
Rong rêu, đất nước phủ chìm, kéo trôi
Từ từ mục nát, rã rời
Phù vân sứ mệnh kiếp đời dưỡng sinh…
Ẩn tàng chan chứa hữu tình
Vì cây, vì trái, vì mình… nghĩa ân
Đến, đi, lặng lẽ âm thầm
Chẳng màng chiếc bóng thời gian lạnh lùng…
01/07/2020
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2124)
NỖI NIỀM LẶNG LẼ
Mới đó Hạ về sôi sục lửa
Rồi Thu bàng bạc khúc đăm chiêu
Đến Đông giá rét hồn tê tái
Nay lại Xuân tràn rực sắc yêu!
Cuộc đời cứ thế, cánh thời gian
Chầm chậm như mây tận chốn ngàn
Cứ mãi trôi hoài theo vạn kỷ
Chưa hề dừng lại cõi thênh thang
Để cho nhân thế muôn tâm sự
Giữa nẻo mông mênh mặt biển trời
Có cánh tay thần đưa của gió
Vui thì êm ả, giận cuồng tơi
Còn đây loáng thoáng chút xanh lơ
Mấy chục chậu mai tự bấy giờ
Thả nhẹ, bay xa nơi bến lạ
Xuân nầy còn lại bóng hồn mơ!
Có giống cuộc đời ta lắm không
Chuốt trau tự thuở buổi hừng đông
Nhưng chìm quạnh quẽ bầu trăng chết
Sắc thắm, hương ngàn cũng viển vông
Nên buồn, nên tiếc hoặc nên thương
Chiếc bóng, cầu treo, lắc đoạn trường
Tiếng hú, rừng hoang nơi lặng vắng
Âm thầm, trầm tịch ngắm mây sương
Cố nén trong tim một nỗi hờn
Tiếng lòng lai láng nhịp từng cơn
Ai vui xuân thắm, bầu thanh đãng
Ta khảy du dương tiếng nhạc đờn!…
Nguyễn Thành Sáng
Chiều Cuối Tuần
Chiều cuối tuần Người tận hưởng nguồn vui
Còn ta vẫn ngậm ngùi ôm hiu quạnh
Trời đất bỗng thật thênh thang hung mãnh
Cảm lạc loài buồn gánh quỵ con tim
Chuỗi chênh chao, bao khát vọng kiếm tìm
Dường lệch hướng cánh chim đà mệt mỏi
Theo đuổi bóng cho dây thừng buộc trói
Vật vô hình réo gọi ảnh hồn đơn
Giấc cô miên đằng đẵng cứ chập chờn
Với uẩn khúc rập rờn thêm trống rỗng
Là thực thể đương thời hay ảo mộng
Sao gắn liền cuộc sống để sầu ưu?
Nghiệp dương trần, tiền kiếp nghĩa luyến lưu
Tình duyên nợ tượng trừu đâu lối thoát
Gặp Lão Nguyệt trớ trêu mà định đoạt
Gieo thăng trầm giảo hoạt phủ thế nhân?
Mãi dùng dằng bối cảnh của phù vân
Thầm tự hỏi phải thân lem luốc bụi
Nên trí não tiêu tao hoài lủi thủi
Nửa chợ đời run rủi phận đa mang?
Thời gian dài nhặt ảm đạm màu tang
Lửng lơ giữa thiên đàng sang địa ngục
Đồng hợp chất lỏi len rồi thôi thúc
Khiến yên bình đã giục gió hư không
Nắng mới đây khoe sặc sỡ bềnh bồng
Chừ xám xịt mây lồng giăng lủ khủ
Lại u ám bộn bề trong vũ trụ
Biết chừng nào được giũ hết dòng châu.
July 4, 2020
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (2125)
Ru Khúc Nhạc Tình
Ánh trăng bàng bạc để hừng đông
Ngấp nghé đầu non rạng ửng hồng
Vẳng vọng xa xa chàng trống thiến
Nhà ai rộn rã khuấy tầng không
Lấp lánh sương mai đọng phiến nhài
Gió luồn ngan ngát tợ thiên thai
Tiếng chim ríu rít mừng ngày mới
Trời ngọc bích trong lụa thảm dài
Kìa đôi hồ điệp dịu dàng bay
Cánh mỏng thướt tha mềm mại này
Yểu điệu thân thuôn…màu đặc sắc
Đốm đen đốm trắng, chạnh hồn say
Bất chợt nhẹ ôm…giật bắn mình
Thì ra yêu dấu…dạ rung rinh
Ảnh nghiêng kề má thơm nồng hậu
Nhoẻn miệng cười tươi thật trữ tình
Ghé đến hàn huyên chút phải về
Cho sầu ngân ngấn lệ mân mê
Nhưng sau khoảnh khắc rồi như hiểu
Đã tuyệt đối trao…lại não nề?
Chẳng buồn chẳng dỗi chẳng hề than
Vì bởi cung yêu bện chắc đàn
Em biết buồng tim anh cũng vậy
Tận thương tận nhớ tận tâm can
Hạnh phúc tưởng chừng nhặt tuyết sương
Cô đơn chiếc bóng quạnh miên trường
Ngờ đâu Lão Nguyệt cùng đưa lối
Xe mộng tơ duyên vẹn chỉ hường.
July 2, 2020
Tam Muội
Uyên Ương Sum Họp
Lặng lẽ tâm tư nỗi nhớ ngàn
Con đường hun hút bánh xe lăn
Bên nầy bát ngát vùng sa mạc
Phía nọ thênh thang cỏ cháy vàng…
Hàng mây xam xám ở trên cao
Lờ lững, trôi trôi vắt đỉnh đầu
Vi vút từng hồi cơn gió thổi
Âm vang vắng vọng điệp lao xao
Thẳng hướng bon bon giữa vật vờ
Ánh hồng le lói, sợi rung tơ
Cõi lòng bỗng chốc nghe dào dạt
Cảm xúc lâng lâng, dậy thẫn thờ…
Một căn biệt thự nằm trong ấy
Cửa khép, đìu hiu dưới bóng trời
Cách cổng độ chừng vài chục mét
Cũng im lìm đóng, lạnh lùng nơi…
Bất chợt đâu đây tiếng vợ hiền
Vui mừng hí hởn gọi tên anh
Và rồi lẹ bước, hình yêu dấu
Ưng ửng long lanh cặp ánh huyền
Vòng tay ôm chặt, vuốt ve thương
Nhè nhẹ cúi hôn má nhạt hường
Tĩnh mịch không gian chìm chất ngất
Cung đàn dìu dặt, trải du dương…
Cạn chén hương nồng, giũ sạch lo
Đêm xuân ấm áp, thắm chan hoà
Ngoài hiên chầm chậm vầng đông lộ
Thong thả, Mercedes-Maybach Exelero trở lại nhà…
02/07/2020
Nguyễn Thành Sáng


