Dòng thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (36)

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1769)

Chợ Hoa Thuở Nào

Vừa nghe tiếng gáy vội tung mền
Vuốt lại mái huyền, thắt bím lên
Nhoẻn miệng xoay mình soi trước kiếng
Băng đô chấm đỏ nhẹ cài bên

Khoác chiếc đầm xinh Mẹ mới mua
Cổ “V” tuyệt mỹ cách thêu thùa
Đính vài chú thỏ chơi tìm kiếm
Trên thảm cỏ xanh, hóm hỉnh đùa

Vầng dương ló dạng phía lưng đồi
Tháng Chạp vẫn còn lành lạnh môi
Vạt nắng xuân thềm hơi bẽn lẽn
Bởi làn rét nghịch, chẳng nhường ngôi

Thoăn thoắt cổng ngoài chờ đợi Cha
Tim buồng thình thịch rộn ràng ca
Thầm vui lát nữa được chiêm ngưỡng
Vạn đoá hoa trưng… thoả thích mà!

Chợ quê nhộp nhịp những gian hàng
Thược dược, cát tường, xếp dọc ngang
Đào, quất, tạo hình Long uốn lượn
Sắc hương lộng lẫy tợ Thiên đàng

Niềm nở hỏi chào như chẩy hội
Đổi trao, định giá, ngắm, chuyền tay
Kẻ khiêng, người gói, luôn hồ hởi
Dưới ngọn mưa phùn phảng phất bay…

Thoáng chốc xa làng hơn chục năm
Chưa lần dịp bước trở về thăm
Đêm nay bỗng thước phim hoài niệm
Chực mặn dòng ưu chảy xuống cằm.

January 20, 2020
Tam Muội

Bên Thềm Xuân Mới

Mơn mởn non tơ lất phất nhành
Chập chờn giọt nắng ửng vòm xanh
Tâm tư quạnh quẽ treo lề vắng
Man mác, bâng khuâng thuở mộng vàng!

Cát bụi tốc dầy ngược vó câu
Âm thanh lộc cộc rải nhiều sau
Mạnh cương nắm chặt, xuôi về trước
Chẳng bận đâu đây chuỗi xạc xào

Từ nỗi mênh mang nẻo dặm trường
Đìu hiu ráng tắt lắc màn sương
Chơ vơ, chiếc bóng, bầu lam khói
Cố nhấc đôi chân giẫm bước đường!

Đêm đêm thao thức, chờ trăng sáng
Cố kéo long lanh phả mịt mờ
Rồi cảm xúc tình vui kết bạn
Thả hồn theo gió phổ vần thơ

Thời gian chầm chậm lững lờ trôi
Thoáng chốc năm năm dưới góc trời
Hôm sớm gieo trồng, luôn cặm cụi
Nấu nung nhiệt huyết trỗi đầy vơi

Chẳng nề mệt mỏi những lần khi
Nào ngại mây mưa phủ kín bề
Há khựng chông gai phơi lởm chởm
Cung đàn, kiếm bạc thản nhiên đi…

Bên thềm xuân mới buổi chiều nay
Dào dạt, lâng lâng khảy nhịp dài
Một bánh xe đời lăn diệu vợi
Còn còn, mất mất, gợn niềm đây…

20/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1770)

Cảm Xúc Đầu Xuân

Mùng một ta ngồi nghe trái tim
Nhịp dài gợi nhớ chuỗi truân chuyên
Đường xa ghềnh gập, hằng quên mỏi
Lẳng lặng mà đi, vượt nỗi niềm!

Trầm mặc, thu hình uống bóng trăng
Đêm đêm thao thức dõi mây ngàn
Mượn ru của gió xoa buồn hận
Khuây khoả niềm đau vọng ánh tàn

Vương vấn muôn phần bởi nhớ nhung
Hồn thiêng yêu dấu dãy dòng sông
Sớm chiều xuôi ngược lăn tăn chảy
Thắm thiết nguồn thương ấm cõi lòng

Lối xưa tràn ngập nét đan thanh
Hoa nở hương say, trái trĩu cành
Vườn mộng vẫn nhiều đan gối mộng
Trọn đời lưu dấu thuở ngày xanh!…

Tất cả không còn trước đổi thay
Bên lề cuộc sống tự phôi phai
Lần mò tìm kiếm sao ra lửa
Đốt sưởi vơi đi lạnh tháng ngày

Hăm mấy năm dài, cực biết bao
Đêm không yên giấc dưới mưa gào
Nỗi lo trăm mối hằng quay quấn
Lắm lúc ngàn cân ép lệ trào

Ta sớm không còn nghĩ đến ta
Trọn tay ôm kín một căn nhà
Khăn khô cố vắt hoài ra nước
Tơi tả mặc tình, ta kéo ta…

Xuân nầy cây trái đã đơm bông
Mảnh đất cằn khô ửng vạn hồng
Năm tháng bập bềnh trên sóng nước
Giờ đây êm ả ngắm vầng đông.

29/1/2017
Nguyễn Thành Sáng

Tết Tha Hương

Giúp Mẹ đun lò nấu bánh chưng
Quạt mo phe phẩy, lửa canh chừng
Đám vằn muỗi đợi dường chưng hửng
Chưa nốc no phình đã cuốn lưng

Trăng khuya lơ lửng, lửng lơ rồi
Cặp mắt mơ màng thả mộng trôi
Trống ngực xập xình tăng gấp bội
Thẹn thùng…mắc cỡ quá đi thôi

Tảng sáng giao mùa, thơi thảnh thơi
Giàn hoa hé nhuỵ dưới khung trời
Véo von chim chóc như hồ hởi
Mây quyện non bồng cút bắt chơi

Nắng xuân gõ cửa, nắng xuân về
Lộc biếc đâm chồi đương hả hê
Gia tộc quây quần vui rước lễ
Rộn ràng chúc tụng…tựa xi nê!

“Cung hỉ phạt chòi”! Cung hỉ hay
Ngập tràn sức sống đặng hăng say
Rạch kênh kết tụ chung dòng chảy
Chín tháng nảy mầm…hữu sự thay!

Phấn khích bên tà áo xếp li
Ngồi trông ngoại tổ phát lì xì
Hân hoan mừng đón bầu dung dị
Rạng rỡ nét ngài, lúng liếng mi

Vận chiếc gấm nhung thăm viếng chùa
Mai đào cúc trúc sum suê đua
Giũ thân khoe dáng nhịp nhàng múa
Vạn sắc mỹ miều nhè nhẹ khua…

Ngỡ ngàng tỉnh giấc hiện giờ đây
Đất khách quạnh hiu nỗi nhớ gầy
Tết đến sao lòng muôn sóng dậy
Quê nhà hoài vọng…bóng mờ vây.

January 21, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1771)

Vợ Chồng 888 Tàng – 1

Hổm rày bà xã của tui
Ghé vô chút chíu lại rùi bước ra
Tui khương nhớ bả quoá hà
Muốn ngồi kề cận ngân nga nỗi niềm

Vậy mà như thể cánh chim
Chim bay biển bắc, người tìm biển đông
Héo hon vò võ cõi lòng
Thôi thì ra chợ lòng vòng khoả khuây

Một hồi ghé quán anh Hai
33 con cọp vài chai giải buồn
Giả đò ủ dột lệ tuôn
Kiếm chuyện hầu chuồn ra quán phởi ham?

Nhậu xong khỏi bị càm ràm
Thoải mái ngồi xàm với bạn lưu linh
Mấy em liếc mắt đưa tình
Phục vụ hết mình, ngả ngớn phiêu diêu

Mời qua, rót lại, nuông chiều
Phất phơ ngọn gió, cánh diều lâng lâng
Bay cao lơ lửng khung tầng
Bềnh bồng cõi dạ, hồn nâng chén hồn

Hì hì! Nghe nói bia lon
Ở đâu bả lẹ lon ton vô nhà
Vừa đi vừa cất tiếng ca
Âm thanh chan chứa mặn mà…sốc hông!

Hì hì! Giả bộ mình buồn
Coi bả tiếp tục diễn tuồng ra sao
Mình ui! Hổng biết làm thao
Đầu tui choáng váng đau đau quá chòi…

January 21, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1772)

Vợ Chồng 888 Tàng – 2

Chắc không qua khỏi được rùi
Bà mau mua “cọp” cho tui đê bà!
Trên kệ tủ, sát vách nhà
Bộ cua cá “cọp” mới qua rinh dìa

Giờ mang bỏ bát mình chia
Thay phiên làm cái, hay lia xí ngầu
Nếu còn choáng váng nơi đâu
Trong túi lọ dầu con “cọp” xức ngay

Mà sao cuối tháng Chạp này
Trở trời trái gió đổi thay liên hồi
Khiến ông đắng chát vành môi
Muốn lại quán ngồi, uống “cọp” ba ba

Bà… bà! Tui tức quoá à
Sắp gần đứt bóng vậy mà bầu cua
Râm rang đau nhức ui da!
Hông hèm bia nữa hay là chi chi

Giả từ kỷ niệm lâm ly
Vĩnh biệt năm tháng bà dìa với tui
Ui da! xây sẫm tối thui…
Ở đó cá cọp cho vui há bà!

Bất ngờ ông 8888 ngã ra
Hai chân cà giựt nghiêng qua trợn tròng
Thôi đừng cà rỡn đặng mong
“Thiếp” nhỏ vài dòng cá sấu lệ rơi

Mới đây chạng vạng tối trời
Mình nằm ở đó nghỉ ngơi chút rồi
Để tui bếp núc nước nôi
Lát bưng ra phản mình ngồi ăn chung…

January 21, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1773)

Vợ Chồng 888 Tàng – 3

Chừng xong ông có muốn cùng
Kề vai quét dọn, hay mùng chui vô?
Bởi mai thăm viếng mã mồ
Tết đến xô bồ lắm chuyện phải lo

Hì hì! Làm bộ giả đò
Hổng ngờ quợ 8888 tỉnh bơ hổng màng
Lại còn sắp xếp lẹ làng
Chuyện nầy chuyện nọ lăng xăng ê hề

Nghĩ ra bả cũng hay à
Bình tâm vững chí thiệt là đáng khen
Nhưng thôi lỡ đã “Tắt đèn”
Thi cứ mà nằm, cũng khoẻ cái lưng

Hai chân vẫn giựt rung rung
Thở lên thở xuống phập phồng bụng bia
Ba sa bao tử cá khìa
Canh chua điên điển, sắp nia sẵn sàng

Trên lò sền sệt món đang
Hai chú tôm càng, ổng khoái lai rai
Phu Lang sóng sượt nằm dài
Chắc mòi nũng nịu, muốn “chai” đây mà

Thò tay tủ lạnh lấy ra
3 3 con cọp hôm qua để dành
“Buồn ngủ lại gặp chiếu manh”
Mắt đôi sáng rực long lanh đến gần

Kha! Kha! Kha! Ta yêu Nàng!
Vừa khôn khéo lại đảm đang mọi bề
Dẫu chồng cắc cớ lề mề
Cũng không để bụng kéo lê mảnh sầu…

January 22, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1774)

Vợ Chồng 888 Tàng – 4

Cho anh xin lỗi một câu
Giả đò khiến vợ lo rầu hoang mang
Bữa nay hăm mấy khuất trăng
Nhưng lòng em sáng muôn phần anh say

Hãy ngồi sát lại gần đây
Cùng nhau vài hộp lai rai ấm tình
Hàng râu ria mép rung rinh
Cái bửng nhìn mình tha thiết gì đâu

Chiêu ni thuở nọ bên cầu
Mới gặp ban đầu, mê mẩn chạy theo
Dẫu chúng bạn, chọc có mèo
“Nam nhi chi chí ốm teo thế nầy

Trông xa lại tưởng trúc cây
Ngóng gần ôi hỡi! Da gầy bọc xương”
Tui còn trấn tĩnh lẻ thường
Bồ hòn trái ấu, ghét thương ở đời

Noàng ca vọng cổ một hơi
Xuống lên trật nhịp hết rồi biết hông
Tướng ta thuộc họ king kong
Vậy mà dám nói ốm tong guộc gầy

Nè nè ngước mặt xem đây
Bụng phì sáu múi gợi say ái tình
Bắp tay hai cục nổi phình
Ngực vun tròn trĩnh, bình bình hổng sao

Thẳng người mét tám chiều cao
Chỉ hơi nhát chút…Nhìn vào mắt em…Hì!
Chờ oy nghe thấy phát thèm
Pháo đầu năm mới lại đem đốt giờ…

January 22, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1775)

Vợ Chồng 888 Tàng – 5

Dòn tan dưới buổi trời mơ
Ráng tà sắp xuống cạnh bờ phiêu diêu
Nhưng tui tha thiết ở điều
Chẳng vì vóc dáng mà nhiều bởi tâm

Cộng thêm phảng phất duyên ngầm
Nụ cười thân thiện, da ngâm dạn dày
Thật tình cũng nói nào ngay
Yêu do tánh nết mới say đến chừ

Quỳnh ui! Em nói mấy lời
Khiến anh xúc cảm đầy vơi cõi lòng
Bóng thuyền lờ lững dòng sông
Chở ông bà 8888 bềnh bồng đó đây

Tin yêu tợ ánh trăng đầy
Sắt son nghĩa nặng phủ dầy con tim
Em cười là cả trời duyên
Cho anh lưu luyến, ngập miền vấn vương

Chỉ sùng hồi nảy dám cương
Nói chàng lực sĩ bọc xương ốm ròm…hự…hự…
Lại cái tật, cứ om sòm
Bạn thân chọc ghẹo ốm nhom đó mà

Chứ nào có phải tui đa
Nhưng nói thật là chút đỉnh thịt dư
Dưới trên tính luật bù trừ
Cũng gần xấp xỉ phần tư uột èo

Để coi…chỗ nọ hơi teo
Trống bụng nước lèo khệnh khạng mỗi khi
Thui thui bàn tán làm gì
Trăng đà xuống núi, 888 đi ngủ giùm…

January 23, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1776)

Vợ Chồng 888 Tàng – 6

Tưởng xong chu mỏ mình un
Ai dè kêu ngủ…lùng bùng lỗ tai
Tui nói thiệt, với 888 đây
Thiếu mình như thể, đứt dây cây đàn

Dẫu cho đêm tối sáng trăng
Vẫn buồn vẫn thấy ngập tràn chơi vơi
Giả đò làm bộ nói chơi
Chớ nào để bụng những lời ví von

Còn trong tủ lạnh mấy lon
Vợ chồng mình tiếp dòn dòn rồi tui…Hì!
Chắc là lưng lửng sỉn rùi
Chừ đòi mở tủ muốn khui nữa hà

Hết cụng lại, hò dô ta
Thức khuya hai đứa như ma cà rồng
Ngoài kia lấp ló hừng đông
Mình lo ngủ nghỉ mai dông tỉnh thành

Mua vài tấm liễn với tranh
Treo nhà dịp tết, dăm cành đào trưng
Trái cây bánh mứt kẹo gừng
Trăm bao đỏ đỏ đặng mừng đầu xuân

Ồ ồ! Hay đó nha cưng!
Bước sang năm mới phải mừng chớ sao
Nghe em thỏ thẻ ngọt ngào
Lòng anh cảm thấy dạt dào gợn tim

Mình ui! Hãy nhắm, lặng yên
Để đây thưởng bậu nỗi niềm ái yêu
Hì hì! Sao lại khều khều
Làm hồn tui nó liêu xiêu đây nè!

January 23, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1777)

Tình Thắm

(TNBC – Nhất Vận)

Một thoáng giận thầm, một thoáng thương
Khuya lơ thao thức nhểu hàn sương
Từ nơi thăm thẳm ngân âm hưởng
Tận đỉnh chơi vơi nhớ ảnh hường
Đẩy phút vô tình thêm nghịch hướng
Khiến lòng canh cánh nghẹn sầu phương
Tin yêu chia sẻ dòng tâm tưởng
Đón nhận, bình tâm để tỏ tường

7/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Hạnh Phúc Trăm năm

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Trần duyên nảy lộc nhú lên chồi
Cảm bóng thăng trầm đã nhạt trôi
Những buổi hoà cung đàn nguyệt gối
Nhiều đêm quyện khúc cổ cầm môi
Vun trồng tổ ấm thu tình bội
Bảo vệ gia đình hái nghĩa đôi
Thử thách sang bằng nay nhặt nỗi
Hương nồng cháy bỏng bện thành nôi.

January 22, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1778)

Ân Nghĩa Thâm Tình

Đèn lập loè soi gác lạnh đơn sơ
In chiếc bóng thẫn thờ trong đêm vắng
Dòng nguệch ngoạc quay cuồng trang giấy trắng
Mực hoen mờ khiến nặng trĩu tâm tư…

Chiều hôm nay trông dáng Mẹ lừ đừ
Đầu xoay sẫm, cháo nhừ không thể nuốt
Cơn phấp phỏng tưởng chừng như xé tuột
Khi mẫu từ ho suốt mấy tháng qua

Cảnh lao đao phải quán xuyến việc nhà
Thân gầy rạc bôn ba đường, hẻm, chợ
Với thúng bánh hầu cơm canh sách vở
Dẫu dãi dầu từng thớ thịt phơi sương

Chồng phế binh nức nở khúc đoạn trường
Chưa trọn vẹn lửa hương thời con gái
Đã quần quật cánh cò luôn bươn chải
Khuỵu vai oằn, bể ải xuống hồng nhan

Cha sững sờ bởi cuộc sống lầm than
Nghe thấy vợ ruột gan dường thiêu đốt
Mang què quặt lết tìm dăm lúa hột
Ôi quặn lòng! Tình tốt nghĩa ân sâu

Nhận hài nhi lúc khoảng dưới tuổi đầu
Nào máu mủ, mạch khâu mà quyến luyến
Dù bão nổi đất rung trời uyển chuyển
Vẫn chu toàn ước nguyện được gần con…

Càng nghĩ suy chạnh bứt rứt héo hon
Kim châm chích xuyên lòn khơi đau nhói
Ơn dưỡng dục thuở bần hàn nghèo đói
Kính trọng nầy chói lọi cả nghìn thu.

September 1, 2019
Tam Muội

Ý Xuân

Một góc mai vàng giữa tiết xuân
Nhiều chùm xanh mướt nụ bung dần
Vài ba bữa nữa đầy phơi ảnh
Rực rỡ thanh tao, điểm thắm tầng…

Từ thuở chào đời, hạt rớt ươm
Xuôi theo ngày tháng rễ dài hơn
Ăn sâu ngang dọc tìm dinh dưỡng
Tạo sức vươn lên, bật nét hồn

Biết bao đón nhận phũ phàng trên
Lúc nắng chói chang hốc hác hình
Những buổi mưa dầm, mây phủ kín
Lắm lần cuồn cuộn gió rung rinh!

Cây vẫn hiên ngang bình thản đứng
Vươn cành hoặc xụ lá tuỳ theo
Gồng thân cố nén, chơ vơ chịu
Nung nấu âm thầm mặc lắc xiêu

Thắm thoát thời gian vũ trụ quay
Cao lên, cứng cát, nhánh thêm dầy
Mỗi lần nở rộ, gieo niềm khách
Thưởng thức, trầm trồ, ngắm nghía say

Nhờ hơi, nước, chất…Nuôi nên lớn
Để được giờ đây dáng vẻ ngời
Bù đáp thiên nhiên loài thực vật
Toả hương, trải sắc đẹp khung trời

Còn Mình! Cha Mẹ tạo sinh ra
Dưỡng dục cù lao, nghĩa nặng nhà
Tấc đất ngọn rau, tình Xứ Sở
Làm sao có thể ở trong Ta…

23/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1779)

Ý Xuân

Một góc mai vàng giữa tiết xuân
Nhiều chùm xanh mướt nụ bung dần
Vài ba bữa nữa đầy phơi ảnh
Rực rỡ thanh tao, điểm thắm tầng…

Từ thuở chào đời, hạt rớt ươm
Xuôi theo ngày tháng rễ dài hơn
Ăn sâu ngang dọc tìm dinh dưỡng
Tạo sức vươn lên, bật nét hồn

Biết bao đón nhận phũ phàng trên
Lúc nắng chói chang hốc hác hình
Những buổi mưa dầm, mây phủ kín
Lắm lần cuồn cuộn gió rung rinh!

Cây vẫn hiên ngang bình thản đứng
Vươn cành hoặc xụ lá tuỳ theo
Gồng thân cố nén, chơ vơ chịu
Nung nấu âm thầm mặc lắc xiêu

Thắm thoát thời gian vũ trụ quay
Cao lên, cứng cát, nhánh thêm dầy
Mỗi lần nở rộ, gieo niềm khách
Thưởng thức, trầm trồ, ngắm nghía say

Nhờ hơi, nước, chất…Nuôi nên lớn
Để được giờ đây dáng vẻ ngời
Bù đáp thiên nhiên loài thực vật
Toả hương, trải sắc đẹp khung trời

Còn Mình! Cha Mẹ tạo sinh ra
Dưỡng dục cù lao, nghĩa nặng nhà
Tấc đất ngọn rau, tình Xứ Sở
Làm sao có thể ở trong Ta…

23/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Dáng Xuân

Tạo hoá tặng ban giữa đất trời
Bốn mùa uyển chuyển nhẹ nhàng rơi
Điểm tô vũ trụ muôn ngàn vẻ
Vạn vật thiên nhiên đổi sắc đời

Vạt nắng trinh nguyên đang trải dài
Tiễn cơn giá lạnh, phủi trần ai
Để cây cỏ lá đâm chồi lộc
Ấm áp tràn dâng sức sống cài

Chợ tết cuối làng đông thật đông
Ngược xuôi tấp nập ửng xuân hồng
Dăm cô thiếu nữ khoe tà áo
Tha thướt lụa là đính những bông

Tiếng trống Lân Rồng đuổi bắt nhau
Cổng đình sặc sỡ mới sơn màu
Thềm hoa, pháo rộ, đàn em nhỏ
Ríu rít khúc ca đã thuộc làu…

Bồi hồi náo nức đón đầu niên
Mưa bụi bay bay phủ khắp miền
Cảm xúc dạt dào, xao xuyến lạ
Tợ bồng phiêu lãng cảnh thần tiên

Hương lòng lắng đọng chuỗi chơ vơ
Khoả lấp đắng cay, thủa vọng chờ
Nay Lão Nguyệt đà se chỉ thắm
Duyên thề kim cải kết vần thơ

Rót chén rượu mừng chúc thế nhân
Phôi phai thống khổ xoá cơ bần
An khang hạnh phúc luôn trường thọ
Sự nghiệp hanh thông, thu bội phần.

January 23, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1780)

Trăng Lên

Nguyệt tận khung mờ. gió nhẹ lay
Bâng khuâng, vương vấn tận lòng ai
Âm thầm, lặng lẽ chờ bên vắng
Dào dạt, lâng lâng nhớ nhịp dài
Tái ngộ, tri giao, trà uống cạn
Ngân nga ý mộng, bánh chia đầy
Trăng lên kẻ sĩ niềm lai láng
Trổi nhạc du dương gửi tặng này.

17/1/2018
Nguyễn Thành Sáng

Xuân Đoàn Tụ

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Rực rỡ đào mai trổ trước nhà
Chim chuyền vũ khúc hợp hoà ca
Đàn con hớn hở ngồi bên Mạ
Lũ trẻ vui mừng xúm cạnh Cha
Buổi tết sum vầy luôn rộn rã
Ngày xuân xoá bỏ những trầm kha
Giờ đây sảng khoái tràn trong dạ
Bóng ngả chiều buông cũng điệu đà.

January 24, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1781)

Dáng Xuân

Tạo hoá tặng ban giữa đất trời
Bốn mùa uyển chuyển nhẹ nhàng rơi
Điểm tô vũ trụ muôn ngàn vẻ
Vạn vật thiên nhiên đổi sắc đời

Vạt nắng trinh nguyên đang trải dài
Tiễn cơn giá lạnh, phủi trần ai
Để cây cỏ lá đâm chồi lộc
Ấm áp tràn dâng sức sống cài

Chợ tết cuối làng đông thật đông
Ngược xuôi tấp nập ửng xuân hồng
Dăm cô thiếu nữ khoe tà áo
Tha thướt lụa là đính những bông

Tiếng trống Lân Rồng đuổi bắt nhau
Cổng đình sặc sỡ mới sơn màu
Thềm hoa, pháo rộ, đàn em nhỏ
Ríu rít khúc ca đã thuộc làu…

Bồi hồi náo nức đón đầu niên
Mưa bụi bay bay phủ khắp miền
Cảm xúc dạt dào, xao xuyến lạ
Tợ bồng phiêu lãng cảnh thần tiên

Hương lòng lắng đọng chuỗi chơ vơ
Khoả lấp đắng cay, thủa vọng chờ
Nay Lão Nguyệt đà se chỉ thắm
Duyên thề kim cải kết vần thơ

Rót chén rượu mừng chúc thế nhân
Phôi phai thống khổ xoá cơ bần
An khang hạnh phúc luôn trường thọ
Sự nghiệp hanh thông, thu bội phần.

January 23, 2020
Tam Muội

Thưởng Thức Bức Tranh Xuân

Khói thuốc phì phà dưới ánh xuân
Nghiêng nghiêng ngắm gió lắc đưa cành
Lan man trí não hình năm tháng
Man mác cõi lòng cuộc thế nhân…

Tường hông treo quạt thổi vù vù
Lởn vởn chập chờn bóng ảnh xa
Bỗng chốc hình như nơi giữa trái
Dâng lên nhè nhẹ nhịp ngân nga

Cũng độ xuân mùa đời mỗi chặng
Từ hừng đông sớm đến tà chiều
Biết bao kỷ niệm đầy lưu luyến
Thỉnh thoảng quay về khẽ tiếng kêu

Tất cả giờ đây còn lại gì
Để thương, để nhớ, để nhâm nhi
Phút giây trống vắng, vòm cô tịch
Chầm chậm hoàng hôn phủ kín bề!

Ngoài kia rộn rã mấy ngày nay
Kẻ dạo phố phường ngoạn cảnh say
Người viếng bạn bè, thăm quyến thuộc
Rượu bia, bánh mứt khá vun đầy

Áo mượt, quần mà, xe cộ mới
Nhộn nhàng, đông đúc, tới lui vui
Phần đông hớn hở, hừng đôi mắt
Đây đó râm ran, nhả nụ cười

Không gian một nắng, nhiều tâm sự
Tợ bức vẽ tranh lắm sắc hình
Xanh đỏ tím nâu…màu điểm nét
Trầm ngâm, thưởng thức dạ rung rinh…

25/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1782)

Giây Phút Vô Tình

Bảng lảng mây mờ trong mắt em
Đã làm lựng khựng một bàn chân
Con đường bến hẹn dài hun hút
Ơi hỡi! Tình yêu! Nghẹn tím vầng!

Trăng giạt vòm đông, núi phía tây
Nửa vành lững khuyết gợi niềm say
Thì sao có thể hình ra được
Khiến tối đìu hiu, kẻ dưới nầy…

Sóng vỗ bập bồng đẩy nước trôi
Thuyền đi trong gió, lắc khung trời
Gieo ngàn xúc cảm dòng nhân thế
Phủ ngập mưa dầm, mấy chiếc bơi?

Lủng lẳng treo kia màu óng mượt
Chờ theo ngày tháng hái mang vào
Đong đưa, ghịt mãi, cành nghiêng ngả
Lỡ tróc gốc rồi, trái ở đâu?

Quỳnh hoa toả ngát phả canh đêm
Ngây ngất hồn đan, thả bước chìm
Để chậu cây phơi mùa tuyết lạnh
Làn hương đâu nữa, để cho tim…

Cung đàn réo rắt giữa bầu khuya
Êm ả, du dương kéo mộng về
Chợt sấm vang rền, lồng lộng thổi
Nhánh khua, lá xạc, hỏi lê thê?

Ta yêu Nàng lắm biết không Thương?
Nào nỡ muốn em phải vướng buồn
Chỉ phút mơ màng tìm ý nhạc
Vô tình nhểu đó chút hàn sương…

7/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Bởi Chữ Vô Tình

Vô tình chát chúa, gieo rầu con phố
Anh thẫn thờ cuốc bộ dưới chiều tan
Hồn liêu xiêu non nỉ quyện cung đàn
Xuân gõ cửa mà hàn băng vẫn đóng

Vô tình kiếm chuyện, trăng về lạc lõng
Giữa cô đơn, mắc võng giọt lệ sầu
Bên bờ hồ lặng lẽ đứng thật lâu
Buông ủ rũ giang cầu soi bóng quạnh

Vô tình rắc rối, mây trùm khung cảnh
Ngột ngạt màu đặc quánh chuỗi trầm u
Nhuốm nước hơi gió giật thổi mịt mù
Khơi bão tố vù vù tăng giá buốt

Vô tình giận dỗi, làm tim não nuột
Nghe thèm thuồng Ai vuốt lọn tóc mai
Kẹp tím xinh tay rẽ mái nhẹ cài
Giờ còn lại đêm dài vang tiếng vạc

Vô tình chuốc nỗi, niềm riêng man mác
Thân rã rời phờ phạc bởi thâu canh
Rơi cô miên giấc điệp mãi tròng trành
Ôm ray rứt đắng vành môi nức nở

Vô tình dậy sóng, thuyền chao đảo vỡ
Đem ngọt ngào bỏ chợ, rước chua cay
Những yêu đương đằm thắm bấy tháng ngày
Nay gặt hái đoạ đày trong da diết

Ơi Mộng hỡi! Thôi đừng thêm khắc nghiệt
Mình cùng nhau chặt xiết sợi tơ hồng
Kết mộng vàng xua lạnh lẽo tầng không
Nếm hương vị mặn nồng duyên đôi lứa.

January 25, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1783)

Trăng Lạc Lõng

Trăng lạc lõng! Trăng treo buồn bã
Giấu mặt vào phiến lá trong đêm
Bóng soi bảng lảng bên thềm
Sương mỏng ướt mềm, hoa cỏ chơ vơ

Trăng lạc lõng! Trăng mờ nhân ảnh
Tìm đâu vầng óng ánh thanh tươi
Ngẩn ngơ héo hắt nụ cười
Lang thang đỉnh núi mà rười rượi tia

Trăng lạc lõng! Trăng dìa chao đảo
Chén vơi đầy phủ áo cô liêu
Đường yêu vạn nẻo trăm chiều
Cung trầm phím nhấn, ôm điều đắng cay

Trăng lạc lõng! Trăng đày đoạ mãi
Từng canh dài tê tái buồng tim
Xác xơ năm tháng nhận chìm
Hoa phơi sóng bạc, tiếng bìm bịp than

Trăng lạc lõng! Trăng ngàn da diết
Nhớ thương ai rũ riệt ưu hoài
Bao giờ mới được nguôi ngoai
Ngô trồng thẳng luống với khoai trọn tình

Trăng lạc lõng! Trăng hình loang lổ
Đó hừng đông tản bộ lưng đồi
Nhanh nào nhịp bước đi thôi
Thời gian chóng sẽ phai phôi tơ sầu

Nầy Trăng nhé! Hãy khâu niềm nỗi
Để ta nằm yên gối mộng tiên
Từ đây trút mảnh ưu phiền
Cho hồn lãng đãng du miền thảnh thơi.

January 17, 2020
Tam Muội

Tặng

Tặng niềm thao thức chuỗi đêm đen
Để vấn vương xa những nét hiền
Từ đó lan man chìm nỗi nhớ
Khơi nguồn cảm xúc giữa con tim…

Tặng gió vụt vù dưới bóng thâu
Đẩy vầng mây xám lửng lơ bầu
Cho vành nửa khuyết treo lồng lộng
Giây phút khung tầng trải ánh sâu

Tặng dòng nước chảy đến mù khơi
Nhấp nhố lăn tăn mãi gợn hồi
Gợi ý mênh mông đầy sóng bủa
Giúp thuyền vững lái, mạnh chèo bơi

Tặng dãy núi đồi sừng sững đứng
Mặc cuồng giông bão chẳng hề lay
Hiên ngang khí phách cao vời vợi
Ý sống rèn thân ẩn chứa nầy!

Tặng hồn yêu dấu mảnh trăng thanh
Lởn vởn tâm tư dáng của Nàng
Nhoẻn nụ ngọt ngào, bao thỏ thẻ
Lâng lâng tấc dạ hoá cung đàn

Tặng nhói đau kia rớt đoạn trường
Đìu hiu nẻo vắng, hướng ngàn phương
Cố lần sỏi đá dài năm tháng
Chai cứng từ lâu khổ với buồn…

Sau cùng trân trọng tặng vần thơ
Giúp kẻ chơ vơ đỉnh mịt mờ
Khoảnh khắc thẫn thờ bên giá lạnh
Âm thầm thả bước, ấm trời mơ…

26/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1784)

Cảnh Chồng Chung

Đến giỗ nhà em phải trở về
Nào con, hai vợ kéo lê thê
Rộn ràng, vui vẻ ôm ngày lễ
Tấp nập, hân hoan phủ bốn bề
Tắt lửa thiếu đèn nhẹ gánh lo
Cuốn chăn sát ngực giả nằm mê
Còn khi mưa gió, tình chia sẻ
Liếc liếc nhìn chồng… mặt ủ ê.

11/6/2018
Nguyễn Thành Sáng

Hoạn Thư Thời Đại

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Đêm rồi ổng ngáy thật là ngon
Nhịp bổng trầm vang cũng khá dòn
Chắc tưởng em nào đưa miệng nõn
Dường mơ ả ấy cạ đùi thon
Tay vờn lả lướt đồi thông nhọn
Mắt nựng êm đềm mảnh liễu non
Những ngại cơm nhà thay đổi món
Nằm bên nổi giận muốn tung đòn.

January 26, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1785)

Nỗi Niềm Dưới Bóng Hoàng Hôn

Gió lộng bạt ngàn, nước vẫn trôi
Trăm năm dâu bể cũng theo thời
Hừng đông ló ánh, chiều tàn tắt
Một chuỗi luân tròn chẳng đổi vơi!

Hôm nào lửa dậy, bừng trăn trở
Mấy độ phong sương biến thẫn thờ
Lúc khởi giăng đầy trên cõi rộng
Khi trầm ủ rủ ngóng vầng mơ

Tung hoành xuôi dọc khắp đò ngang
Mật ngọt đựng trong chén phũ phàng
Cứ mãi cạn hoài xuôi cõi tận
Kết vào hồng quả nỗi bâng khuâng

Rồi cứ âm thầm chân mãi bước
Một đường thôi nhé cứ mà đi
Dẫu cho héo hắt chiều thu quạnh
Ảm đạm, sầu đen phủ bốn bề..!

Giờ đây gió giạt cánh mây văng
Ửng nắng bao canh đã lặn tàn
Lặng vắng, đìu hiu dần cuốn chặt
Còn đâu sắc sáng với tơ vàng

Lạnh lẽo lan tràn trải giá băng
Rúm co, tím tái nét xuân tranh
Cô đơn, buốt rét dần theo độ
Mộng rã, trăng nhoà, trả lại xanh…

Lảy đàn thoang thoảng dưới hoàng hôn
Điệp khúc du dương dẫn mảnh hồn
Lãng đãng chìm sâu vào vó ngựa
Tay run, nhịp đập, giựt từng cơn!

Nguyễn Thành Sáng

Hoàng Hôn Buồn

Hoàng hôn buồn vầng tím tụ khối giăng
Tia vàng vọt lằng nhằng trên đường phố
Em thơ thẩn một mình đang cuốc bộ
Nghe bồi hồi sóng vỗ nhẹ buồng tim

Hoàng hôn buồn cảnh vật cũng lặng im
Khơi tâm trí rớt chìm trong nỗi nhớ
Tình thắm thiết đoạn đành gieo lỡ dở
Tơ rã rời duyên nợ phủ rong rêu

Hoàng hôn buồn con gõ kiến nó kêu
Đem lạnh lẽo chực khều nơi lồng ngực
Như loáng thoáng chút gì âm ỉ nhức
Khiến nghẹn ngào rưng rức đọng bờ mi

Hoàng hôn buồn lạc lõng mỗi bước đi
Thân cô lẻ từ khi tình ngăn cách
Tuyết lác đác theo dòng luân huyết mạch
Cho băng ngàn hồn phách vụt đỉnh non

Hoàng hôn buồn chờ đợi đã héo hon
Ôm hoang hoải bào mòn đau tê tái
Biết có được mừng giây người trở lại
Lời hẹn thề kim cải bặt mênh mông

Hoàng hôn buồn lối cũ vẫn ngóng trông
Nhớ thủa nọ cành hồng rơi bụi phấn
Phút hé nhuỵ chẳng hề câu hối hận
Sao bẽ bàng…lận đận bọt bèo mây

Hoàng hôn buồn thầm ước ở chốn đây
Khúc mầu nhiệm sum vầy dù khoảnh khắc
Nỡ hoài vọng để sương hàn dày đặc
Hỏi phương trời, anh chắc hiểu vì đâu?

January 27, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1786)

Thổn Thức Trời Đông

Trời loáng thoáng hơi bay nghe trở giá
Một chút gì canh cánh chảy vào tim
Bởi gió đông nên chăn đắp, phủ rềm
Hay trống vắng nên len băng vào cơ thể!

Còn đâu nữa trăng soi trên sóng bể
Rã ảnh hình rồi tụ lúc dòng êm
Đâu thênh thang lồng lộng giữa màn đêm
Quấn thao thức ngồi xem mây lờ lững

Buổi hừng đông đưa bàn tay ra hứng
Giọt sương sầu nhẹ nhỏ xuống hàng rêu
Để lặng nghe hồn lạnh cất lời kêu
Sao đơn độc, đìu hiu trôi lặng lẽ

Những chiều tà ngắm khung trời quạnh quẽ
Nghe nhớ nhung lai láng vọng xa xôi
Rồi nhẹ nhàng cung điệp khúc à ơi
Đưa cảm xúc đầy vơi vào tâm sự…!

Ôm tất cả kết lại thành hồn tứ
Thả không gian, êm ả với mây sương
Dạt dào theo sáo thổi đến ngàn phương
Trên sóng nước, nẻo đường phơi sáng tỏ…

Thế mà giờ thu tàn, lòng vò võ
Chuỗi thẫn thờ, ảm đạm kéo về đây
Để gió ngàn một thuở rực men say
Nay xa xót, u hoài mang nỗi nhớ

Ta cuốn mình, lặng ngắm mảnh trăng trơ
Tìm thanh thản tháng ngày trong giá rét
Hồn quyện mãi vào thơ nguồn mãnh liệt
Há khung buồn, da diết có hề chi!…

Nguyễn Thành Sáng

Giọt Rượu Cô Đơn

Ngót bảy mùa giam hãm kiếp cô đơn
Giữa tấp nập phủ sơn màu dương thế
Không gian đó một thời ta ngạo nghễ
Giờ tiêu điều khệ nệ rã bước chân

Đọt nắng chiều treo đỉnh núi lần khân
Đang luyến tiếc phút dần buông tắt lịm
Gợi ảo ảnh thướt tha tà áo tím
Nét thẹn thùng mim mỉm đọng vành môi

Lòng miên man quán cóc lặng lẽ ngồi
Ôn kỷ niệm tưởng phôi pha ngày tháng
Dòng thổn thức ngỡ vùi sâu dĩ vãng
Cố quên người, sao bảng lảng trong tâm?…

Dưới canh khuya quyện khói thuốc xót thầm
Hứng sương lạnh trầm ngâm bên mảng tối
Ngàn câu hỏi, vì đâu tình nóng hổi
Chợt hững hờ, em vội vã sang ngang

Lỡ yêu rồi ngậm đắng nuốt xốn xang
Muốn bôi xoá, dạ càng thêm da diết
Đò cập bến kể như đường vĩnh biệt
Hứa nhạt nhoà, hẹn thiết thạch trôi sông

Luôn kiếm tìm nào biết sẽ hoài công
Mơ tiếp nối cầu vồng đêm nhân ngãi
Lướt thuyền mộng vững vàng chung tay lái
Dẫu muộn màng nhưng mải miết cạnh bên…

Thấm men nồng hồn vất vưởng gọi tên
Chỉ thoảng lại sét rền vang trời đất
Duyên chẳng trọn đời còn gì để mất
Giọt rượu tràn chất ngất nỗi niềm riêng.

January 28, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1787)

Chợ Hoa Thuở Nào

Vừa nghe tiếng gáy vội tung mền
Vuốt lại mái huyền, thắt bím lên
Nhoẻn miệng xoay mình soi trước kiếng
Băng đô chấm đỏ nhẹ cài bên

Khoác chiếc đầm xinh Mẹ mới mua
Cổ “V” tuyệt mỹ cách thêu thùa
Đính vài chú thỏ chơi tìm kiếm
Trên thảm cỏ xanh, hóm hỉnh đùa

Vầng dương ló dạng phía lưng đồi
Tháng Chạp vẫn còn lành lạnh môi
Vạt nắng xuân thềm hơi bẽn lẽn
Bởi làn rét nghịch, chẳng nhường ngôi

Thoăn thoắt cổng ngoài chờ đợi Cha
Tim buồng thình thịch rộn ràng ca
Thầm vui lát nữa được chiêm ngưỡng
Vạn đoá hoa trưng… thoả thích mà!

Chợ quê nhộp nhịp những gian hàng
Thược dược, cát tường, xếp dọc ngang
Đào, quất, tạo hình Long uốn lượn
Sắc hương lộng lẫy tợ Thiên đàng

Niềm nở hỏi chào như chẩy hội
Đổi trao, định giá, ngắm, chuyền tay
Kẻ khiêng, người gói, luôn hồ hởi
Dưới ngọn mưa phùn phảng phất bay…

Thoáng chốc xa làng hơn chục năm
Chưa lần dịp bước trở về thăm
Đêm nay bỗng thước phim hoài niệm
Chực mặn dòng ưu chảy xuống cằm.

January 20, 2020
Tam Muội

Man Mác Trước Bể Dâu

Vai quảy túi, đứng nhìn con nước chảy
Nhấp nhố dòng đưa đẩy lục bình trôi
Bầu chầm chậm từng hồi mây kéo lại
Rồi lững lờ bay mãi cõi mù khơi…

Bên kia sông dáng người chân hối hả
Giữa lờ mờ rậm lá dọc dài theo
Thỉnh thoảng vẳng tiếng kêu từ khóm nhỏ
Chim vượt ngàn, đáp tổ ấm đàn yêu

Bếp nhà ai liêu xiêu làn khói xám
Vẽ ngoằn ngoèo mấy bận dưới mênh mông
Xuôi ngọn gió bềnh bồng vào tít tận
Mặc bóng chiều hụt hẫng sợi vàng cong

Loáng thoáng vài mục đồng lùa trâu bước
Băng ruộng cày hướng trước dãy triền đê
Nhánh cầm tay quơ qua, lên xuống quất
Đuổi muỗi mòng, dẫn dắt mệt lười đi

Sau gò đất thầm thì âm lách cách
Cánh dế khua, phảng phất điệp sầu vương
Hàng cây rũ lối mòn tàn rung lắc
Loé chập chờn đọng hạt ánh pha sương…

Bởi nghèo khó phải làm thân lữ thứ
Gót dặm trường đây đó chuỗi bôn ba
Nay thắm thoát ráng tà xuyên ngách ngõ
Chạnh tấc lòng trăn trở nhớ thương xa

Khách lặng lẽ, quê nhà về thăm viếng
Khuây khoả niềm lưu luyến nghĩa tình sâu
Bao kỷ niệm thuở nào dần ẩn hiện
Man mác buồn vĩnh viễn chẳng còn đâu…

28/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1788)

HÃY TỎ LÒNG

Gió đã nhẹ khơi ý mộng hồn
Mây kia sao chẳng trải nguồn cơn?
Để đêm sóng nước ngàn năm chảy
Cho bóng trăng sương vạn kỷ vờn!
Chuỗi sống quạnh hiu sầu gối chiếc
Thời buồn lặng lẽ tủi cô đơn
Ai ơi! hãy động bầu tâm sự
Để có yêu đương, chẳng chập chờn!

Nguyễn Thành Sáng

Chiều Xuân

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Chiều xuân gặp gỡ ngắm anh đào
Hữu cảnh sinh tình bạn kết giao
Trải bút câu đề như vũ đạo
Vung ngòi ý khởi tợ hồng mao
Tùng oai tứ dẫn vần thông thạo
Liễu mảnh niêm dìu luật ước ao
Những phút êm đềm huynh muội hảo
Ngàn năm khắc dạ nghĩa thi hào.

January 29, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1789)

Chớm Vào Đông

Chớm vào Đông cơn lốc xoáy trập trùng
Cuốn tảng lá bật tung lìa khỏi nhánh
Cây trơ trụi đón thêm màn tuyết lạnh
Siết cõi lòng nhiều mảnh ghép cô đơn

Chớm vào Đông đưa giấc mộng chập chờn
Niềm vương vấn, dỗi hờn, luôn xen kẽ
Bao tuế nguyệt êm đềm nay chợt khẽ
Chạm ưu phiền khơi tẻ nhạt đìu hiu

Chớm vào Đông vạt nắng bỗng yếu xìu
Đem băng giá riu riu trùm tâm khảm
Chiều dần xuống ngoại ô buông ảm đạm
Mây lững lờ vầng xám quyện không gian

Chớm vào Đông cảm xúc chực dâng tràn
Nỗi uẩn khúc lan man luồn tim mạch
Ôm cay đắng riêng mình đâu dám trách
Chỉ âm thầm hồn phách lạc nghiêng chao

Chớm vào Đông giọt trống trải nghẹn ngào
Tê tái phủ hanh hao từng ngọn cỏ
Chuỗi tha thiết mặn nồng dường lấp ló
Khói lam buồn vò võ tháng ngày qua

Chớm vào Đông tình một thuở đậm đà
Chừ sóng vỗ tan ra chìm đáy biển
Còn gì nữa con thuyền anh điều khiển
Đụng đá ngầm đành tiễn biệt từ đây

Trời giao mùa sao khắc khổ bủa vây
Đêm chiếc bóng dáng gầy in tường vắng
Này cánh gió! Hãy yên bình lẳng lặng
Cho Ta thèm chút lắng đọng hương xưa.

November 13, 2019
Tam Muội

Nỗi Nhớ – Bâng Khuâng

Thấm thoắt đã qua rồi ba bữa Tết
Đến và đi, khoảnh khắc cánh phù vân
Cứ luân chuyển âm thầm không mỏi mệt
Bánh xe tròn, điểm vết mãi vòng lăn…

Mới vừa đó rộn ràng lo sắm sửa
Chợ đông ken, hối hả gói, bưng, khiêng
Phía hàng giao, bên tiền mau lẹ trả
Hớn hở lòng, rôm rả, trỗi huyên thuyên

Đường xe cộ nối liền khin khít chỗ
Âm thanh ồn theo gió giạt về nơi
Có lắm lượt tới lui tìm “Chưa có”
Để đủ đầy mở cửa đón xuân vui

Khắp gần xa từng hồi giăng náo nức
Mảnh trăng tình sáng rực toả không trung
Đẩy u ám mịt mùng trong giây phút
Loãng tan mờ, vỡ khuất cõi mênh mông

Vàng xanh đỏ trắng hồng dần khoe sắc
Rực rỡ màu, bắt mắt khách nhàn du
Cho man mác niềm thu, nhiều phảng phất
Lắng đọng chìm, theo bước giữa trời thơ

Bến sông xưa, lững lờ con nước chảy
Chiếc đò ngang động đậy cánh tay chèo…
Tất cả ảnh hình yêu quen thuộc ấy
Mấy ngày nầy cuốn lại gửi lam treo…

Giờ thoáng chốc cũng chiều trôi lặng lẽ
Bên góc buồn quạnh quẽ, ngắm mây sương
Kẻ nỗi nhớ, mơ màng theo nỗi nhớ
Người bâng khuâng, trăn trở chuyện bâng khuâng…

29/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1790)

Còn Đó Vầng Trăng

Mỗi độ thu về chạnh nhớ nhung
Cầu tre lắt lẻo bắc ngang sông
Có ngôi làng nhỏ nằm bên ấy
Ủ bóng hồn thương choán cõi lòng!

Đã thật lâu rồi tôi vắng xa
Viễn thuyền xứ lạ một lần qua
Ghé vô bến đậu đêm cô tịch
Vương vấn bầu thanh toả ánh ngà

Lan man gió nhẹ thoảng khung xanh
Xoè cánh tay mơ lả lướt cành
Mấy sợi tơ vàng ôm quyện cuốn
Từng cơn xúc động loáng long lanh

Để luyến lưu kia ngập mảnh hồn
Chiều buồn thao thức trải hoàng hôn
Âm vang xưa cũ xa đồng vọng
Man mác hoài ai mãi chập chờn!

Tôi cứ ngỡ rằng chỉ có tôi
Đơn đàn khảy khúc ái ân thôi
Nên ngàn nhịp đập riêng ôm ấp
Dưới ánh tà dương chỉ chút rồi…

Nào hay bến nước đợi con thuyền
Kết bóng khung trời trải mộng duyên
Nhưng cánh ngàn phương không trở lại
Đìu hiu ngày tháng gợn man miên…

Cung xưa dào dạt một lần ngân
Mà chuyến đò đưa lại lỡ làng
Lữ khách âm thầm quay gót trở
Một đời còn đó ảnh hồn trăng!

21/5/2016
Nguyễn Thành Sáng

Vọng Nguyệt

Mây đen xám xịt kéo thêm dày
Chiều xuống chim cò lẳng lặng bay
Tháng một xuân về trong gió bụi
Nghe chừng lạnh lẽo chút hương say

Chắc chắn đêm nay vắng nguyệt rồi
Chẳng vầng tinh tú lững lờ trôi
Chỉ vang đồng vọng sau vòm lá
Của đám côn trùng đang sục sôi

Đàn kêu tí tách phủ hiên nhà
Quạnh quẽ đơn phòng chuỗi diết da
Há phải ngóng trông mà liễu úa
Thương hình tưởng dáng kẻ phương xa?

Bao giờ cũng vậy những luồng mưa
Phảng phất tơ vương biết mấy vừa
Vàng vọt canh chầy, nhân thế ảnh
Để sầu tê ngọc tự ngàn xưa

Vạn dặm sơn khê, thăm thẳm trời
Mắt hoài tìm kiếm giữa chơi vơi
Non trùng nước điệp dòng ngăn cách
Én nhạn chênh vênh, buồn bã đời

Thiếu bóng trăng ngà! Ôi nhớ trăng
Ngoài kia ẩm ướt đã sang bằng
Còn đâu lấp lánh in nền bạc
Rực rỡ huy hoàng chóp đỉnh giăng

Dẳng dai tầm tã xót lưng tròng
Buốt giá miên trường giọt đếm đong
Thôi nhé! Nhiêu khê đà đẫm lệ
Chớ đừng rớt nữa, mớ bòng bong.

January 30, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1791)

Trăng Lạc Lõng

Trăng lạc lõng! Trăng treo buồn bã
Giấu mặt vào phiến lá trong đêm
Bóng soi bảng lảng bên thềm
Sương mỏng ướt mềm, hoa cỏ chơ vơ

Trăng lạc lõng! Trăng mờ nhân ảnh
Tìm đâu vầng óng ánh thanh tươi
Ngẩn ngơ héo hắt nụ cười
Lang thang đỉnh núi mà rười rượi tia

Trăng lạc lõng! Trăng dìa chao đảo
Chén vơi đầy phủ áo cô liêu
Đường yêu vạn nẻo trăm chiều
Cung trầm phím nhấn, ôm điều đắng cay

Trăng lạc lõng! Trăng đày đoạ mãi
Từng canh dài tê tái buồng tim
Xác xơ năm tháng nhận chìm
Hoa phơi sóng bạc, tiếng bìm bịp than

Trăng lạc lõng! Trăng ngàn da diết
Nhớ thương ai rũ riệt ưu hoài
Bao giờ mới được nguôi ngoai
Ngô trồng thẳng luống với khoai trọn tình

Trăng lạc lõng! Trăng hình loang lổ
Đó hừng đông tản bộ lưng đồi
Nhanh nào nhịp bước đi thôi
Thời gian chóng sẽ phai phôi tơ sầu

Nầy Trăng nhé! Hãy khâu niềm nỗi
Để ta nằm yên gối mộng tiên
Từ đây trút mảnh ưu phiền
Cho hồn lãng đãng du miền thảnh thơi.

January 17, 2020
Tam Muội

Chuỗi Đời Hụt Hẫng

Hạt lấp lánh hãy còn vương nhánh cỏ
Canh thâu dài tụ đó phút giây tan
Có giống ta dặm ngàn dang dở thuở
Để xế tà những nhớ, dậy bâng khuâng…

Lộ hun hút, lâng lâng hồn xuân trẻ
Đôi bánh tròn, mạnh khoẻ sức bon bon
Phần phật gió, chập chờn trăm ánh loé
Phơi phới niềm, êm ả trải hoàng hôn

Mái võ đường dừng chân, buông xuống đất
Xe dắt vào, đảo mắt lượt ngang qua
Gom từng cụm năm ba hay rải rác
Người chưa xong, kẻ đã cước quyền ra

Nỗi rạo rực từ nhà nửa tiếng trước
Giờ “Sổ lồng” lẹ bước, mặc thay mau
Vài dấu bầm dẫu đau chưa hẳn hết
Chẳng bận gì khí tiết dưỡng rèn sâu…

Vòng định mệnh, vó câu đầy bụi trắng
Thui thủi mình, nẻo vắng nghẹn chơi vơi
Ba năm trường lắm hồi nơi tĩnh lặng
Lưu luyến thời, hụt hẫng vọng xa xôi

Rồi bỗng chốc, dòng đời rơi biển xoáy
Lốc tung mờ, đưa đẩy mảnh tang thương
Nắng hừng hực đốt vườn xanh lá cháy
Mây kéo đùn phủ đậy, ngập hàn sương…

Chim cánh gãy ôm buồn, thu quạnh quẽ
Cành héo vàng da diết bóng chơ vơ
Ngày sớm tối thẫn thờ treo suối biếc
Sấm vang bầu, chợt thét lúc chìm mơ…

30/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1792)

Man Mác Trước Bể Dâu

Vai quảy túi, đứng nhìn con nước chảy
Nhấp nhố dòng đưa đẩy lục bình trôi
Bầu chầm chậm từng hồi mây kéo lại
Rồi lững lờ bay mãi cõi mù khơi…

Bên kia sông dáng người chân hối hả
Giữa lờ mờ rậm lá dọc dài theo
Thỉnh thoảng vẳng tiếng kêu từ khóm nhỏ
Chim vượt ngàn, đáp tổ ấm đàn yêu

Bếp nhà ai liêu xiêu làn khói xám
Vẽ ngoằn ngoèo mấy bận dưới mênh mông
Xuôi ngọn gió bềnh bồng vào tít tận
Mặc bóng chiều hụt hẫng sợi vàng cong

Loáng thoáng vài mục đồng lùa trâu bước
Băng ruộng cày hướng trước dãy triền đê
Nhánh cầm tay quơ qua, lên xuống quất
Đuổi muỗi mòng, dẫn dắt mệt lười đi

Sau gò đất thầm thì âm lách cách
Cánh dế khua, phảng phất điệp sầu vương
Hàng cây rũ lối mòn tàn rung lắc
Loé chập chờn đọng hạt ánh pha sương…

Bởi nghèo khó phải làm thân lữ thứ
Gót dặm trường đây đó chuỗi bôn ba
Nay thắm thoát ráng tà xuyên ngách ngõ
Chạnh tấc lòng trăn trở nhớ thương xa

Khách lặng lẽ, quê nhà về thăm viếng
Khuây khoả niềm lưu luyến nghĩa tình sâu
Bao kỷ niệm thuở nào dần ẩn hiện
Man mác buồn vĩnh viễn chẳng còn đâu…

28/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Trăn Trở

Trên đất khách xuân nầy thay đổi lạ
Gió vẫn lùa lạnh giá phủ không gian
Ngày thì mỏng nên đàn tơ buồn bã
Đêm rất dài nghiêng ngả quyện tâm can

Lại thức trắng miên man dòng suy nghĩ
Cõi Ta Bà dung dị kiếm tìm đâu
Với sự nghiệp vọng cầu gây rối trí
Để ngỡ ngàng chữ phỉ khuất dần sâu

Mới thoáng chốc bóng câu chừng đã nửa
Tuổi xế chiều chảy nhựa xuống đầu non
Ánh vành vạnh thủa còn vầng chan chứa
Nay lu mờ loang vữa chuỗi héo hon

Hoài đeo đuổi vàng son mà thực chất
Giống búp bê lật đật mãi vụng về
Đời muôn mặt, tái tê và được mất
Thế thái nhân tình, ngất ngưởng lê thê

Duyên thời hận não nề treo khung cảnh
Đôi uyên ương mộng sánh bước đi cùng
Thuyền chao giữa nghìn trùng cơn gió mạnh
Đem dập dồn sóng đánh phủ mông lung

Lòng thầm nguyện tương phùng phôi phai lát
Lắng nỗi niềm nhợt nhạt những chua cay
Xoá chờ đợi đoạ đày trong khao khát
Tay khẽ khàng lau hạt lệ lá lay

Nhưng rồi chỉ loay hoay đường thống khổ
Chắc đây chừ lấp mộ chuỗi sầu vương
Ải dâu bể! Khuếch trương ngàn hoen ố
Đoá phù vân, lĩnh ngộ, vốn vô thường.

January 31, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1793)

Khuyên Bạn…Cạn Dòng

Đã bao ngày ray rứt cả ruột gan
Muốn điện thoại luận bàn nhưng lại sợ
Câu thô thiển, lỡ lời, dùng cắc cớ
Khiến Bạn buồn tan vỡ mối tình thân

Dẫu biết rằng tính khí chẳng bất nhân
Có nhiều chuyện rất cần thời gian hiểu
Bởi cuộc sống hẩm phần nên túng thiếu
Chớ nặng nề chế giễu cũng không hay

Đâu mấy ai hoàn hảo cõi tạm này
Giữa hổn độn an bày do tạo hoá
Đó phè phỡn ăn chơi vui sa đoạ
Phung phí tiền, cướp đoá cẩm hồng nhung

Đây nhớp nhơ, gom góp chút sức cùng
Thêm manh áo, tấm mùng, vài thang thuốc
Lon gạo nhỏ đến từng nhà quyến thuộc
Chỉ chính người trong cuộc cặn kẽ thôi

Mình đứng ngoài châm biếm họ đãi bôi
Mua hào nhoáng tự mồi chài ngọn lửa
Bán trơ trẽn lẳng lơ nhành cây tựa
Rồi miệt khinh là đứa mất nết thì

Đời vạn màu muôn vẻ lắm một khi
Chưa nếm trải những gì đừng vội vã
Làm kết án bỉu dè lăng nhục mạ
Đường còn dài sỏi đá hẵng đằng kia

Đêm sắp tàn thao thức dưới đèn tia
Mượn trang giấy hầu lia đi niềm nỗi
Buông thả nhé! Cực đoan và tuyệt đối
Hãy hoà đồng hợp trỗi khúc từ tâm.

December 18, 2019
Tam Muội

Biết Chế Ngự

Nỗi khao khát muốn làm Thi Sĩ
Trải vần thơ khuây khoả tháng ngày
Để thu đổ vạt sầu ai
Phút giây cảm khái, phôi phai chớ đừng…

Nhưng ngần ngại tâm hồn chửa sáng
Lầm lẫn nhìn, nông cạn nghĩ suy
Khiến mây nhoẻn nụ cười khì
Gió trăng ngoảnh mặt thầm thì trách chê

Nỗi khao khát muốn về bến mộng
Bước êm đềm thả bóng nhàn du
Cho khuya giá lạnh sương mù
Thôi không vò võ dưới u ám trời

Sợ bất chợt vụng lời thô thiển
Trách chê đùa, kiếm chuyện vu vơ
Làm con sáo đậu bất ngờ
Giật mình vỗ cánh va bờ đá rơi

Nỗi khao khát muốn bơi biển lớn
Ngắm mênh mông sóng gợn điệp trùng
Thoả thuê khí phách anh hùng
Há nào khiếp hãi bập bồng đong đưa

Lại lo lắng mình chưa đủ sức
Để vói tay kéo bật cánh buồm
Nếu như ngọn lốc vô tình
Chắc rằng mỏng mảnh quay cuồng, ngả nghiêng

Giờ trầm mặc lặng yên thổn thức
Nghe cõi lòng nhói nhức râm ran
Đành thôi cố nắn phím đàn
Không nên háo thắng, vội vàng ta đây…

31/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1794)

Biết Chế Ngự

Nỗi khao khát muốn làm Thi Sĩ
Trải vần thơ khuây khoả tháng ngày
Để thu đổ vạt sầu ai
Phút giây cảm khái, phôi phai chớ đừng…

Nhưng ngần ngại tâm hồn chửa sáng
Lầm lẫn nhìn, nông cạn nghĩ suy
Khiến mây nhoẻn nụ cười khì
Gió trăng ngoảnh mặt thầm thì trách chê

Nỗi khao khát muốn về bến mộng
Bước êm đềm thả bóng nhàn du
Cho khuya giá lạnh sương mù
Thôi không vò võ dưới u ám trời

Sợ bất chợt vụng lời thô thiển
Trách chê đùa, kiếm chuyện vu vơ
Làm con sáo đậu bất ngờ
Giật mình vỗ cánh va bờ đá rơi

Nỗi khao khát muốn bơi biển lớn
Ngắm mênh mông sóng gợn điệp trùng
Thoả thuê khí phách anh hùng
Há nào khiếp hãi bập bồng đong đưa

Lại lo lắng mình chưa đủ sức
Để vói tay kéo bật cánh buồm
Nếu như ngọn lốc vô tình
Chắc rằng mỏng mảnh quay cuồng, ngả nghiêng

Giờ trầm mặc lặng yên thổn thức
Nghe cõi lòng nhói nhức râm ran
Đành thôi cố nắn phím đàn
Không nên háo thắng, vội vàng ta đây…

31/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Tôi Những Muốn

Tay cầm bút gom vần kết luật
Dưới nguyệt tà dần khuất đầu non
Vẽ hoa đươm lá vuông tròn
Tô thêm ý sống bởi còn phong ba

Tay cầm bút trải ra tất cả
Cõi Ta Bà nghiệp quả vô biên
Trầm luân đúc kết muộn phiền
Khổ đau thế tục triền miên giày vò

Tay cầm bút tự do cảm xúc
Nhìn Đông băng, Hạ gục, Thu sầu
Xuân thềm chẳng nhặt bao lâu
Bốn mùa đổi sắc chuyển mầu dương gian

Tay cầm bút mực tràn trang giấy
Đó bờ đê nương rẫy khoai trồng
Bão về ngập lụt canh nông
Quanh năm tần tảo vẫn không no lòng

Tay cầm bút kìm trong đau đớn
Kẻ tật nguyền đùa giỡn lắc lư
Thoắt thôi mắt trợn gầm gừ
Hét la giận dữ chắc như thấu đời

Tay cầm bút chiều rơi vạt nắng
Lọm khọm già ngắm rặng thông đưa
Thương con nhớ cháu lòng vừa
Diết da thắc thỏm âm thừa nguôi ngoai

Tôi những muốn viết hoài viết mãi
Cảnh hồng trần ngang trái nợ duyên
Nhiêu tơ thoả mộng phỉ nguyền
Bấy sương trắng bạc, gió xuyên trĩu sầu?

February 1, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1795)

CUNG ĐÀN LỠ NHỊP

Đêm qua nhẹ khảy một cung đàn
Cảm thấy không còn đượm tiếng ngân
Bởi tại dây chùn hay cứng ngón
Nên thành chan chát một âm vang!

Cho khuya lạnh lẽo áng mây giăng
Che phủ trăng treo, ánh nhạt tàn
Con nước dòng sông chìm bóng tối
Chập chờn gờn gợn sóng lăn tăn

Đìu hiu cảnh vật lại thêm buồn
Lặng lẽ bên bờ lá nhỏ tuôn
Giọt lệ lăn dài trên cỏ đất
Chìm sâu khuất dạng dưới màn sương

Vì đâu còn nữa thuở cây xanh
Sáng sớm vươn vai trổ nhánh cành
Năm tháng phơi mình trong nắng gió
Tan rồi sắc thắm nét đan thanh!

Giờ đây mây giạt cuối chân trời
Chầm chậm không gian cuốn lại rồi
Vầng ửng hừng đông bầu ánh rạng
Đem về cất kỷ nẻo xa xôi…

Cảm bến sông xưa ngóng vọng miền
Tháng ngày mờ nhạt ánh mơ duyên
Chạnh lòng năm cũ, lay trăn trở
Muốn buổi chiều nay thả mộng thuyền

Nhưng chẳng trổi lên khúc ngọt ngào
Bởi tàn canh lạnh, tối mờ chao
Cóng tê, sương giọt loang vào điệu
Êm ả, du dương chẳng thể nào

Thôi đành cuốn lại mảnh hồn dao!

Nguyễn Thành Sáng

Nợ Tao Nhân

Lững thững non cao bóng nguyệt tà
Soi hình thất thểu khuất dần xa
Trông theo nghèn nghẹn dòng dư lệ
Nặng trĩu tâm tư…ngang trái mà…

Thư phòng diễm tuyệt đoá hồng nhung
Cánh thiệp đầu xuân sánh bước cùng
Chan chứa những lời tha thiết gửi
Mộng ngày kết trọn mối tình chung

Hai chiếc tròn xinh đính hột này
Đợi chờ hợp cẩn nhẫn đeo tay
Ôi chao mọi thứ như nhoà nhạt
Nhún nhảy quay cuồng rớt giọt cay

Tự trách em đây trót dại khờ
Giam đời cô tịch phổ nguồn thơ
Nhặt mây đuổi nắng gom luồng gió
Để lác đác vàng dệt thảm mơ

Tự trách em đây muốn vọng tầm
Trải hồn da diết dưới trời râm
Lắng nghe tiếng dế chừng non nỉ
Cho nhói tấc lòng, rỉ rả âm

Tự trách em đây bút miệt mài
Bởi ngàn sấm chớp phủ chông gai
Thấu cơn dầu dãi trùm dương thế
Bao nỗi thăng trầm bấy nạn tai…

Chẳng thể nâng khăn thắm chỉ hường
Can chi sầu lẻ, Bậu hoài thương?
Dẫu sâu đáy dạ tương đồng cảm
Nhưng nợ tao nhân dấn đoạn trường

Nên đành khép lại mảnh tơ vương.

February 2, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1796)

Nợ Tao Nhân

Lững thững non cao bóng nguyệt tà
Soi hình thất thểu khuất dần xa
Trông theo nghèn nghẹn dòng dư lệ
Nặng trĩu tâm tư…ngang trái mà…

Thư phòng diễm tuyệt đoá hồng nhung
Cánh thiệp đầu xuân sánh bước cùng
Chan chứa những lời tha thiết gửi
Mộng ngày kết trọn mối tình chung

Hai chiếc tròn xinh đính hột này
Đợi chờ hợp cẩn nhẫn đeo tay
Ôi chao mọi thứ như nhoà nhạt
Nhún nhảy quay cuồng rớt giọt cay

Tự trách em đây trót dại khờ
Giam đời cô tịch phổ nguồn thơ
Nhặt mây đuổi nắng gom luồng gió
Để lác đác vàng dệt thảm mơ

Tự trách em đây muốn vọng tầm
Trải hồn da diết dưới trời râm
Lắng nghe tiếng dế chừng non nỉ
Cho nhói tấc lòng, rỉ rả âm

Tự trách em đây bút miệt mài
Bởi ngàn sấm chớp phủ chông gai
Thấu cơn dầu dãi trùm dương thế
Bao nỗi thăng trầm bấy nạn tai…

Chẳng thể nâng khăn thắm chỉ hường
Can chi sầu lẻ, Bậu hoài thương?
Dẫu sâu đáy dạ tương đồng cảm
Nhưng nợ tao nhân dấn đoạn trường

Nên đành khép lại mảnh tơ vương.

February 2, 2020
Tam Muội

Hãy Cùng Với Anh

Chân thả bước âm thầm lặng lẽ
Hướng thênh thang nắng xế về nơi…
Trên mây treo vạt lưng trời
Dưới sương lãng đãng nhẹ trôi lững lờ…

Nàng dừng lại, thẫn thờ ánh mắt
Nỗi vấn vương lay lắc từng cơn
Bâng khuâng, da diết, dập dồn
Lan man, trăn trở, chập chờn bóng ai

Dẫu nghịch cảnh vẫn đầy tha thiết
Biển non thề cách biệt ấp yêu
Chơ vơ, trống vắng, đìu hiu
Chỉ hằn thêm nhớ, gửi nhiều mênh mang!

Mặc gió đẩy tiếng đàn nghệ sĩ
Điệp âm thanh non nỉ gợi niềm
Chỉ tròn giữ mối tơ duyên
Dòng sông bến hẹn, con thuyền đợi neo

Mặc ong bướm vòng vèo lui tới
Chẳng bận gì ngả lối quanh co
Trăng vàng treo đỉnh trong mơ
Ngàn năm tượng đá hững hờ nắng mưa…

Hình ảnh đó! Em à! Anh hiểu!
Tái tê lòng, nặng trĩu xót xa
Mặn nồng thắm đượm tình ta
Cầu tre gãy nhịp, để mà đớn đau

Hãy nén cất mối sầu ngang trái
Cùng với anh sớm tối quyện hồn
Chiều chiều dạo mát hoàng hôn
Đêm đêm cung mộng khảy đờn ngắm trăng

Dương trần khoảnh khắc phù vân…

3/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1797)

Trả Lại Ngày Xưa

Rượu sầu nốc cạn dưới trăng soi
Thảm đạm, u buồn lại tả tơi
Theo gió thả hồn về diệu vợi
Vờn mây gửi mộng đến ngàn khơi
Con tim xưa ấy hằng mong đợi
Trái bóng chiều nay chỉ thả thôi
Cất giữ làm chi thêm nhức nhối
Trăng vàng đã nhạt tự lâu rồi!

Nguyễn Thành Sáng

Tình Lạc

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Tưởng độ xuân về tiễn giá đông
Cùng nhau thổi tắt ngọn than hồng
Lùa mây lấp thảm thiên hà mộng
Rủ gió khuây sầu vũ trụ trông
Chữ hẹn chung tình tim khoá cổng
Câu thề khắc nghĩa dạ xiềng gông
Nào hay chậu vỡ hoa tàn đống
Ngẫm lại hờn đau tủi chất chồng.

February 3, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1798)

Suy Tư Kiếp Người

Đêm nằm lạc lõng giữa cô đơn
Gác vắng đìu hiu quạnh quẽ hờn
Nghe nỗi thương sầu ngân ngấn lệ
Đành cam chịu trận…biết gì hơn!

Suy ngẫm lan man ngưỡng chợ đời
Tương lai, hiện tại, thoáng chơi vơi
Thăng trầm cuộc sống trông vàng võ
Thấm thoắt nửa đường đã rụng rơi

Định đoạt mạng người bởi hoá công
Gian nan sướng khổ trí bềnh bồng
Bon chen, lợi lộc, danh, thành, bại
Đến mãn hạn trần chỉ số không

Thân xác cuối cùng cát bụi thâu
Vậy hồn vất vưởng tận nơi đâu
Hay treo năm tháng chờ luân chuyển
Nhập kiếp xoay vần nhặt bể dâu?

Chẳng lẽ phù vân xếp đặt rồi
Cứ như mây nước lững lờ trôi
Lúc diều xuôi gió bay vi vút
Chừng bão cuốn vòng tan tác thôi?…

Nhất thời lĩnh ngộ nguyện từ đây
Luyện chí tu tâm sẽ dựng gầy
Ao đục bàu trong toàn huyễn hoặc
Gam màu ngoại cảnh thoảng qua giây

Mỉm cười thử thách với chông gai
Sửa lại dung nhan vẽ nét ngài
Buông bỏ cưỡng cầu vui tuế nguyệt
Nhịp nhàng trải bước đón hồng mai.

December 15, 2019
Tam Muội

Thổn Thức Thời Qua

Trời thoảng gió nhẹ rung cành lá
Nắng hanh vàng ấm đoá tàn xuân
Không gian mở hội tưng bừng
Giờ đây cạn tiệc, trả phần tự nhiên…

Như thường lệ, lặng yên thưởng thức
Vị lưng chừng giây phút thảnh thơi
Lan man thế sự, dòng đời
Đó đây hai mặt, đầy vơi nỗi niềm

Biển bát ngát, cánh thuyền đang lướt
Sấm vang rền, lần lượt kéo mây
Cuồng phong vần vũ hướng nầy
Màn đen phía ấy kéo dài phủ che

Trưởng lái đứng hô to! Chuẩn bị
Khắp cả đoàn quyết chí xông pha
Người buồm điều chỉnh thuận đà
Kẻ chèo tay vững thẳng qua sóng vờn

Cõi lồng lộng từng cơn gào thét
Xám nghiêng mình trút nước nghìn cân
Mênh mông bất chợt tối sầm
Chơi vơi, nghiêng ngả, âm thầm đấu tranh…

Ngụm chầm chậm mơ màng trí não
Ảnh hình kia lảo đảo tâm tư
Dường như giống cảnh của ta
Chuỗi dài tận sức, thịt da rã rời

Rơi bão tố, vướng thời lận đận
Ngập ngụa bùn lắm bận bường đi
Nhờ tim ấp ủ trăng thề
Nhờ đầy nghị lực, chẳng hề chùn chân…

4/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1799)

Khoảnh Khắc Nữa Trăng Lên

Em đã đến và hồn anh đẩy nhớ
Hỡi bạn lòng! Em có hiểu hay không?
Để sớm chiều canh cánh, vọng mênh mông
Nỗi vương vấn bềnh bồng nơi tâm khảm!

Đỉnh chất ngất nồng nàn men say đắm
Dấu yêu tình chan chứa cả buồng tim
Mơ màng kia thượng uyển với uyên ương
Cành phượng đỏ, trao thương chìa rỉa mỏ…

Đà Lạt sương mù có hồ Than Thở
Thác Cam Ly trắng xoá bọt ly tan
Đồi thông reo đôi nấm mộ võ vàng
Gieo lữ khách ngỡ ngàng chân khựng bước

Còn ở đây thuyền duyên ta lững nước
Nẻo quay về phía trước bóng câu đưa
Dòng sông buồn, bến đậu thuở ngày xưa
Ngàn kỷ niệm mãi lùa trôi lam khói

Cung mộng ái, từng đêm lui bước tới
Nhạc cung đàn nhẹ trỗi khúc du dương
Anh chép từ, em kết chữ thành chương
Thả cửa gió khoả buồn tơ mối chỉ

“Yêu là chết trong lòng ai một ít”
Còn chúng mình cảm thích biết là bao
Phút vắng xa thắt thẻo một khung sầu
Giây gặp gỡ, ngọt ngào muôn thắm thiết…

Ngửa mặt đi em! Anh lau ngấn lệ
Trái ngang nầy chỉ để thấm sâu hơn
Kia! Lững thững chầm chậm bóng hoàng hôn
Vài giờ nữa, trăng tròn treo cõi lộng…

4/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Về Nhé! Dấu Yêu Xưa

Ôi hoan hỷ! Bởi đời nầy có được
Nguyễn Sáng Thành tiếp bước nợ ba sinh
Lúc tái ngộ đinh ninh mà đánh cược
Phải trăm năm nguyện ước mối duyên tình

Một buổi sáng bình minh trên đất khách
Tiết lập xuân giũ sạch bụi phong trần
Khoác tà áo nghinh tân vào tĩnh mạch
Nảy lộc lành, luồn lách dạ thế nhân

Cảm lai láng, vui lần xuyên huyết quản
Ngân cung đàn uống cạn chén nồng say
Đột nhiên phát khởi, ngay vùng huệ nhãn
Thoáng mơ hồ vầng trán chút lắc lay

“Thơ Thao Thức” an bày Thiên ý định
Phút ban sơ linh tính mách bảo rằng
Dây mơ rễ má, giăng đầy xúng xính
Quấn vợ chồng thủa vịnh dưới bóng trăng

Anh đã biến giá băng thành ngọn suối
Xoá nỗi niềm thay chuỗi mộng thần tiên
Ôn cảnh cũ muộn phiền thời xua đuổi
Ngày tháng êm đềm, cuối chặng đoàn viên

Rồi tha thiết triền miên dòng xướng hoạ
Luôn mải mê để thoả chí tang bồng
Nuôi hoài bão góp công ươm hồng đoá
Nghĩa nước nhà sao xoá kể như không?

Chàng yêu hỡi! Thuyền rồng xuôi nhè nhẹ
Vượt biển ngàn, sóng rẽ, gió lưa thưa
Dường văng vẳng âm vừa nghe thỏ thẻ
Gọi hồn về, về nhé! Dấu yêu xưa.

February 4, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1800)

Về Nhé! Dấu Yêu Xưa

Ôi hoan hỷ! Bởi đời nầy có được
Nguyễn Sáng Thành tiếp bước nợ ba sinh
Lúc tái ngộ đinh ninh mà đánh cược
Phải trăm năm nguyện ước mối duyên tình

Một buổi sáng bình minh trên đất khách
Tiết lập xuân giũ sạch bụi phong trần
Khoác tà áo nghinh tân vào tĩnh mạch
Nảy lộc lành, luồn lách dạ thế nhân

Cảm lai láng, vui lần xuyên huyết quản
Ngân cung đàn uống cạn chén nồng say
Đột nhiên phát khởi, ngay vùng huệ nhãn
Thoáng mơ hồ vầng trán chút lắc lay

“Thơ Thao Thức” an bày Thiên ý định
Phút ban sơ linh tính mách bảo rằng
Dây mơ rễ má, giăng đầy xúng xính
Quấn vợ chồng thủa vịnh dưới bóng trăng

Anh đã biến giá băng thành ngọn suối
Xoá nỗi niềm thay chuỗi mộng thần tiên
Ôn cảnh cũ muộn phiền thời xua đuổi
Ngày tháng êm đềm, cuối chặng đoàn viên

Rồi tha thiết triền miên dòng xướng hoạ
Luôn mải mê để thoả chí tang bồng
Nuôi hoài bão góp công ươm hồng đoá
Nghĩa nước nhà sao xoá kể như không?

Chàng yêu hỡi! Thuyền rồng xuôi nhè nhẹ
Vượt biển ngàn, sóng rẽ, gió lưa thưa
Dường văng vẳng âm vừa nghe thỏ thẻ
Gọi hồn về, về nhé! Dấu yêu xưa.

February 4, 2020
Tam Muội

Tiếng Gọi Bến Sông Xưa

Quỳnh Lê hỡi! Bao mùa thương với nhớ
Là bấy lần trăn trở gợn buồng tim
Để lắm lúc mơ màng theo ngọn gió
Thấy hình em phương đó dưới đèn đêm…

Đang lặng lẽ ngồi yên ngay mảng trắng
Phím đen bàn thoăn thoắt nhịp nhàng tay
Có vẻ như đang say sưa nhiều lắm
Chẳng bận gì vạt nắng khuất trời tây…

Ngoài sương mù bay bay giăng ngõ lối
Phủ lờ mờ tôi tối vạt đìu hiu
Bầu lành lạnh chia đều vào diệu vợi
Cảnh im lìm đợi thổi nhánh cành xiêu…

Còn ở anh, những chiều thao thức tưởng
Như cái gì lởn vởn giữa tâm tư
Khiến man mác thẫn thờ đưa vọng hướng
Trí não chìm mường tượng mảnh vườn thơ

Để canh cánh bên bờ thu héo hắt
Thỉnh thoảng buồn chợt lắc nỗi miên man
Ai diễm phúc ngắm vầng treo vằng vặc
Còn mình thì bàng bạc xám lang thang…

Bỗng bất chợt cõi tầng bừng sấm sét
Đánh thức hồn lịm chết bởi phân ly…
Rồi hôm ấy đường về khung bát ngát
Điệp tơ lòng tha thiết quyện vần thi…

Dấu yêu Nàng ạ! Thì ra hạnh ngộ
Kết duyên lành dưới toả sáng canh khuya
Do tiếng gọi nghìn năm tình phu phụ
Khao khát chờ trở lại bến sông xưa…

5/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1801)

Thương Bà

Bà ơi! Cháu thấy quá thương Bà
Chẳng quản tuổi già, chẳng nghĩ ta
Dạy dỗ cháu con như nghĩa Chúa
Khuyên răn chòm xóm tợ tình Cha
Thiết tha mong mỏi ngày tươi sáng
Bền bỉ lo toan dạ thắm ra
Lặng lẽ canh dài người vẫn thức
Suy tư cứ mãi miên man mà.

2/4/2017
Nguyễn Thành Sáng

Ông Và Cháu

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Đêm về chợt nhớ thủa ngày xanh
Một bữa trời trong gió thoảng lành
Cõng đội gồng lưng thằng Tuấn bảnh
Bồng ôm rụng gối nhỏ Quỳnh ranh
Bồi voi bụng đả ông hề tránh
Thúc mã râu ghì nội chẳng phanh
Vã hột mồ hôi nằm xoải cánh
Kê đầu cháu ngủ giữa lều tranh.

February 5, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1802)

Ký Ức Tam Mỹ

Quê tôi đó! Thôn Đa Tam Mỹ
Huyện Núi Thành thuở ký ức xưa
Thâm tâm da diết mấy vừa
Lúc tròn sáu tuổi tắm mưa cỡi truồng

Kia chái bếp khói buông chiều tím
Dáng Mẹ ngồi thắt bím tóc mai
Đính nơ vải đoá hoa nhài
Điệu đà lúng liếng mắt nai ngỡ ngàng

Đấy kênh lạch nhịp nhàng lưng nghé
Cầu Bà Dày lội khẽ lông nhông
Theo Cha đội nắng xuống đồng
Trâu đàn bì bõm, phập phồng sợ teo

Xa chóp đỉnh cheo leo ghềnh đá
Xếp hình thù rất lạ lẫm thay
Con Heo Thạch Động nơi này
Hai thời hù doạ vẽ bày khuếch trương

Khuya đom đóm soi đường trắng xoá
Giữa Niết Bàn, ngục hoả giao ranh
Phải ngoan điểm tốt học hành
Bằng không sẽ bị tan tành đảo điên

Nọ ngoại tổ nét hiền thanh thoát
Giã khoai mì sột soạt cả đêm
Dưới trăng vành vạnh trải thềm
Quây quần cặm cụi tình thêm thắm nồng…

Ôi kỷ niệm! Chất chồng thương nhớ
Giọt khoé mi rụng vỡ lăn dài
Bao giờ mới được khoan thai
Về thăm xóm cũ…lãng phai nỗi niềm.

January 14, 2020
Tam Muội

Thổn Thức Niềm Xưa

Xám quyện nắng bềnh bồng trong gió
Khói nhà ai loang toả màn lam
Hàng cây đội ánh rụng tàn
Nửa lằn tranh vẽ cắt ngang vạt chiều…

Người thiếu phụ đang thêu cuộc sống
Nghĩ ngợi gì bên đám bội thu
Đằng kia lấp ló cây dù
Hai ba cái bóng lờ mờ làm chi

Buổi hoàng hôn đồng quê vẫn vậy
Cũng nhẹ nhàng êm ái như xưa
Dẫu rằng ngày tháng thoi đưa
Bốn mươi năm trước vội qua mất rồi!

Cảnh khốn khổ, ngậm ngùi đưa tiễn
Lỡ làng xuân, nghẹn tiếng chia phôi
Dấn thân vào nẻo cuộc đời
Nắng mưa vất vả, đầy vơi nỗi niềm

Đêm tĩnh mịch lặng yên phủ kín
Dưới hiên buồn, bịn rịn dư âm
Lan man hướng vọng xa xăm
Một trời lưu luyến, dạ thầm tái tê

Đường hun hút lối về mù mịt
Vó câu chùn, thin thít tâm tư
Để cho khoảnh khắc vật vờ
Đèn treo trước cửa, thẫn thờ hồn sương…

Nay nhìn ảnh, nghe thương, nghe nhớ
Lởn vởn hình của thuở còn xanh
Vì sao lỗi nhịp cung đàn
Vì sao dang dở, để ngàn vấn vương…

5/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1803)

Nhớ Cha

Ánh mờ thu, nhẹ ru về nỗi nhớ
Vầng trăng thiêng sáng tỏ đã chìm sâu
Bốn mươi ba năm, bao ngàn trăn trở
Vọng thâm tình, vàng võ, rã tim đau

Cha ra đi không trao lời từ biệt
Một khuya sầu da diết cuốn bi thương
Trời mịt tối, trăng buồn như thống thiết
Nỗi tác tan biền biệt phủ mờ sương

Rời bệnh viện trên đường về lặng lẽ
Vạn niềm thương cào xé mảnh tâm can
Sao vội vàng tình trăng rời con trẻ
Để cả đời quạnh quẽ ngộp hồn tang!

Từ dạo đó trăng vàng không trở lại
Mảnh tình sâu đi mãi chẳng còn về
Cho lòng con lê thê niềm tê tái
Nhớ ngàn thương, trói mãi nỗi ủ ê

Đã bao lần rơi lệ, nhìn chúng bạn
Nụ hồn nhiên tỏ rạng ánh tròn trăng
Còn nơi ta nát tan trong nẻo lặng
Mảnh linh hồn khóc cạn mất tình thân

Chim còn non, con lần vượt trùng khơi
Giương cánh mỏng tìm bơi qua bão loạn
Từng bị rơi, loạng choạng với chơi vơi
Và bao lúc tả tơi, trôi nỗi hận…

Trời thu nay gió lần về thương nhớ
Bóng cha già ánh tỏ thuở ngày xưa
Vĩnh biệt rồi, đâu nữa, chỉ còn mơ
Sầu canh cánh từng giờ khi nung lửa!

Nguyễn Thành Sáng

Đêm Tàn Nhớ Nội

Ngọn bấc lạnh, lạnh tê đầu gối
Góc chái hè nhóm vội lửa rơm
Thoắt tay bới lọn tóc bờm
Lẹ làng tươm tất miếng cơm cho chồng

Xong lật đật vai không nhanh nhẫu
Gánh nước đem tưới giậu hoa hồng
Dăm giàn mướp chớm trổ bông
Lại thêm mấy luống khoai trồng mì tinh

Khi lóng lánh bình minh xuyên lá
Thúng xôi đầy là cả gian nan
Nắng mưa dầu dãi dặm ngàn
Xác thân chẳng quản, ngại đàn con thơ

Cổng lao lí đứa chờ gông cởi
Ngày tự do diệu vợi xa xăm
Quạnh kia mộ cỏ dâu nằm
Cháu đây khờ dại phải chăm nom rồi

Đêm lủi thủi, quạt nôi, đan nón
Kiếm chút tiền nhỏ mọn hầu mong
Gió yên bão lặng xuôi dòng
Dìm cơn thống khổ, ngớt long đong đời…

Cha vượt biển nghìn khơi dậy sóng
Nơi xứ người hoài vọng tương lai
Xuân nay trên mảng trắng dài
Vóc Người tuổi hạc hình mai nhạt mầu

Ôi da diết! Dưới bầu tĩnh mịch
Nghe tiếng mưa rả rích ngõ hồn
Nguyện thầm linh khí càn khôn
Chở che nội tổ, bồi đôn xế chiều.

February 6, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1804)

Đêm Tàn Nhớ Nội

Ngọn bấc lạnh, lạnh tê đầu gối
Góc chái hè nhóm vội lửa rơm
Thoắt tay bới lọn tóc bờm
Lẹ làng tươm tất miếng cơm cho chồng

Xong lật đật vai không nhanh nhẫu
Gánh nước đem tưới giậu hoa hồng
Dăm giàn mướp chớm trổ bông
Lại thêm mấy luống khoai trồng mì tinh

Khi lóng lánh bình minh xuyên lá
Thúng xôi đầy là cả gian nan
Nắng mưa dầu dãi dặm ngàn
Xác thân chẳng quản, ngại đàn con thơ

Cổng lao lí đứa chờ gông cởi
Ngày tự do diệu vợi xa xăm
Quạnh kia mộ cỏ dâu nằm
Cháu đây khờ dại phải chăm nom rồi

Đêm lủi thủi, quạt nôi, đan nón
Kiếm chút tiền nhỏ mọn hầu mong
Gió yên bão lặng xuôi dòng
Dìm cơn thống khổ, ngớt long đong đời…

Cha vượt biển nghìn khơi dậy sóng
Nơi xứ người hoài vọng tương lai
Xuân nay trên mảng trắng dài
Vóc Người tuổi hạc hình mai nhạt mầu

Ôi da diết! Dưới bầu tĩnh mịch
Nghe tiếng mưa rả rích ngõ hồn
Nguyện thầm linh khí càn khôn
Chở che nội tổ, bồi đôn xế chiều.

February 6, 2020
Tam Muội

Viếng Mộ Ngoại

Bên nấm mộ, dàu dàu nỗi nhớ
Đốt nén nhang, cắm toả làn hương
Tâm tư gờn gợn sóng luồng
Bóng hình của Ngoại ngàn thương thuở nào…

Từng cử chỉ ngọt ngào êm ái
Từng bánh ngon cất lại dành cho
Chuyện xưa, tích cũ hằng giờ
Đêm đêm dưới ngọn đèn mờ kể nghe…

Rồi đến lúc về quê sinh sống
Trước cảnh đời lồng lộng mưa sa
Mặc thân sức yếu tuổi già
Tới lui lụm cụm, ánh nhoà trông nom

Áo quần rách, Ngoại gom giỏ xách
Cặm cụi ngồi sửa cắt vá may
Chẳng màng tê mỏi bàn tay
Chỉ mong lành lặn, ấm dầy cháu tôi

Tấm lòng Ngoại sáng ngời ở Ngoại
Nghĩa thuỷ chung ngần ấy đỉnh ngàn
Phu vong, phụ vẹn đá vàng
Trọn đời thủ tiết, lo toan sớm chiều…

Giờ giữa cõi đìu hiu tĩnh mịch
Thịt xương tàn, thin thít thời gian
Thiên thu vĩnh biệt dương trần
Mênh mông bát ngát, phù vân mịt mùng

Con lặng lẽ ngắm hình của Ngoại
Nỗi niềm thương biết mấy cho vừa
Chập chờn năm tháng ngày xưa
Gió đưa man mác, buồn chưa đáp đền…

6/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1805)

Vẳng Vọng Tiếng Con Tim

Em vò võ bên góc đời hiu quạnh
Còn anh thì, nẻo vắng dạ hoài vương
Nghĩa đượm nồng yêu đương vơi giá lạnh
Nhưng cũng buồn hụt hẫng, đọng pha sương…

Hoà thổn thức, đường trường chung lối bước
Tiến thẳng về phía trước ngập hương mê
Duyên thiên kỷ nối thề, đan hẹn ước
Quyện ảnh hình tha thiết nắm nhau đi

Đăng đẳng ấy, lê thê làn sóng vỗ
Dáng con thuyền nhấp nhố vượt trùng khơi
Có đôi lúc chơi vơi bầu mưa đổ
Lắm bao lần bão tố giũ, giăng nơi

Đôi chúng mình từng hồi quay đối mặt
Nấu nung nầy chất ngất lửa tin yêu
Lai láng tợ thuỷ triều dâng bát ngát
Đẩy lềnh bềnh rưởi rác giạt rong rêu

Cõi thênh thang thật nhiều màn u ám
Chợt bất ngờ phả xám phủ che ngang
Khiến thỉnh thoảng không tầng hun hút tận
Xoải chim trời mấy bận dậy tâm can…

Khoảnh khắc đó, ngỡ ngàng đà hiểu thấu
Chấp nhận rồi, đậm dấu khó hề lay
Chỉ canh cánh chuỗi dài niềm đau đáu
Mảnh vườn hồng đoá chậu khuất trời mây

V.Q hỡi! Tháng ngày xây khối mộng
Mãi chập chờn chiếc bóng bạn tình chung
Bầu diệu vợi, mịt mùng muôn gió lộng
Đáy linh hồn vẳng vọng tiếng con tim…

16/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Tình Như Gió Mưa

Chỉ vỏn vẹn vài câu mà như xé
Nát cõi lòng nứt nẻ mạch buồng tim
Anh đang tâm dậy sóng để nhận chìm
Con thuyền mộng từng ghim vào ký ức…

Em đã thấy nắng trưa hè hừng hực
Rát bỏng da, trống ngực đập liên hồi
Sắc khô cằn lấp liếm đọng vành môi
Cho héo úa đồi mồi đan thành mảnh

Em đã thấy chòm sao thời óng ánh
Nay lu mờ lành lạnh giữa không gian
Chẳng nên thơ dung dị thủa cơ hàn
Toàn đem lại muôn vàn đau nhức nhối

Em đã thấy râm ran chồng chất bội
Tiếng côn trùng hờn dỗi phủ màn đen
Bóng cô đơn loang lổ dưới ngọn đèn
Niềm thương tổn bon chen thêm dày đặc

Em đã thấy nước xanh đầy giăng mắc
Đám rong rêu nồng nặc bám mặt hồ
Mái ngập ngừng bởi tảng đá nhấp nhô
Đò nghiêng ngả ạt ồ dâng ngập nước…

Em cứ ngỡ Ai hằng mong có được
Đẹp duyên mình sánh bước suốt đời nhau
Thế đành sao mới đó vội phai màu
Làm lã chã dàu dàu đôi mắt ngọc

Nằm trăn trở, trở trăn rồi bật khóc
Nghe bẽ bàng khi đọc những lời cay
Tình yêu ơi! Nỡ xát muối quả này
Hay tại số an bày từ Nguyệt Lão?

February 7, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1806)

Giọt Rượu Cô Đơn

Ngót bảy mùa giam hãm kiếp cô đơn
Giữa tấp nập phủ sơn màu dương thế
Không gian đó một thời ta ngạo nghễ
Giờ tiêu điều khệ nệ rã bước chân

Đọt nắng chiều treo đỉnh núi lần khân
Đang luyến tiếc phút dần buông tắt lịm
Gợi ảo ảnh thướt tha tà áo tím
Nét thẹn thùng mim mỉm đọng vành môi

Lòng miên man quán cóc lặng lẽ ngồi
Ôn kỷ niệm tưởng phôi pha ngày tháng
Dòng thổn thức ngỡ vùi sâu dĩ vãng
Cố quên người, sao bảng lảng trong tâm?…

Dưới canh khuya quyện khói thuốc xót thầm
Hứng sương lạnh trầm ngâm bên mảng tối
Ngàn câu hỏi, vì đâu tình nóng hổi
Chợt hững hờ, em vội vã sang ngang

Lỡ yêu rồi ngậm đắng nuốt xốn xang
Muốn bôi xoá, dạ càng thêm da diết
Đò cập bến kể như đường vĩnh biệt
Hứa nhạt nhoà, hẹn thiết thạch trôi sông

Luôn kiếm tìm nào biết sẽ hoài công
Mơ tiếp nối cầu vồng đêm nhân ngãi
Lướt thuyền mộng vững vàng chung tay lái
Dẫu muộn màng nhưng mải miết cạnh bên…

Thấm men nồng hồn vất vưởng gọi tên
Chỉ thoảng lại sét rền vang trời đất
Duyên chẳng trọn đời còn gì để mất
Giọt rượu tràn chất ngất nỗi niềm riêng.

January 28, 2020
Tam Muội

Âm Vang Ru Vời Vợi

Nàng ấy nghĩ gì, ngồi bên khung cửa
Ngước thẳng vào lối ngõ tận xa xăm
Ngón thon thon óp nhẹ đỡ trầm ngâm
Ánh đăm đắm mơ màng đưa diệu vợi

Ngoài không gian hực mấy đèn rọi tối
Kính treo màn rười rượi cạnh chơ vơ
Dãy xám loang nhoà nhạt phủ lờ mờ
Hoà quyện bóng ngẩn ngơ dài thao thức…

Ta lặng lẽ, ngắm nhìn trong giây phút
Chợt chạnh lòng man mác nhớ về Thương
Trời bên ấy hãy còn lắm mù sương
Chắc bàng bạc phố đường giăng lạnh lẽo

Em cầm lái, từng hồi tim gọi réo
Dạ ai hoài, thắt thẻo, gợn buồn đau
Khi giếng mộng luồng mạch thật là sâu
Đầy sóng sánh nhưng nào tay múc được

Lởn vởn nọ con thuyền xuôi dòng nước
Chở uyên ương tha thiết, cận kề bên
Trên vách đá chầm chậm mảnh trăng lên
Dưới lững thững bồng bềnh mây theo gió

Rồi hình ảnh cứ chập chờn lá cỏ
Để vương sầu, trăn trở vọng trời xa
Chiều mênh mang, vò võ trải dương tà
Đêm tĩnh mịch phôi pha vần nắn nót…

Sương trắng điểm, tím hoàng hôn thả gót
Hồn yêu đương nhẹ bước giữa thênh thang
Tay nâng niu ôm chặt lấy cây đàn
Khảy điệp khúc, âm vang ru vời vợi…

7/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1807)

Âm Vang Ru Vời Vợi

Nàng ấy nghĩ gì, ngồi bên khung cửa
Ngước thẳng vào lối ngõ tận xa xăm
Ngón thon thon óp nhẹ đỡ trầm ngâm
Ánh đăm đắm mơ màng đưa diệu vợi

Ngoài không gian hực mấy đèn rọi tối
Kính treo màn rười rượi cạnh chơ vơ
Dãy xám loang nhoà nhạt phủ lờ mờ
Hoà quyện bóng ngẩn ngơ dài thao thức…

Ta lặng lẽ, ngắm nhìn trong giây phút
Chợt chạnh lòng man mác nhớ về Thương
Trời bên ấy hãy còn lắm mù sương
Chắc bàng bạc phố đường giăng lạnh lẽo

Em cầm lái, từng hồi tim gọi réo
Dạ ai hoài, thắt thẻo, gợn buồn đau
Khi giếng mộng luồng mạch thật là sâu
Đầy sóng sánh nhưng nào tay múc được

Lởn vởn nọ con thuyền xuôi dòng nước
Chở uyên ương tha thiết, cận kề bên
Trên vách đá chầm chậm mảnh trăng lên
Dưới lững thững bồng bềnh mây theo gió

Rồi hình ảnh cứ chập chờn lá cỏ
Để vương sầu, trăn trở vọng trời xa
Chiều mênh mang, vò võ trải dương tà
Đêm tĩnh mịch phôi pha vần nắn nót…

Sương trắng điểm, tím hoàng hôn thả gót
Hồn yêu đương nhẹ bước giữa thênh thang
Tay nâng niu ôm chặt lấy cây đàn
Khảy điệp khúc, âm vang ru vời vợi…

7/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thôi Niềm Cay Đắng

Lúc nào cũng vậy, sau giờ tan sở
Thì tơ chùng rụng vỡ dưới hoàng hôn
Chân lang thang cất bước dạ bồn chồn
Gom thương nhớ bồi đôn vùng tâm trí

Hồn thất thểu đong đầy vang âm ỉ
Cảm liêu xiêu vô vị quấn chặt đời
Tim võ vàng da diết ngưỡng chơi vơi
Nhìn nắng bạc cuối trời thêm rưng rức

Nhịp thình thịch ẩn ngay buồng trống ngực
Dâng trái sầu nhói nhức chực tràn lan
Đường về mênh mang, rả rích cung đàn
Nghe lạc lõng bàn hoàn rơi nghịch cảnh

Mười hai bến nước, sao thành cô quạnh
Kén lựa lần chỉ gánh nặng tương tư
Đò thả neo, để sóng giạt ngần ngừ
Nằm phẳng lặng trù trừ trôi biển cả

Niềm cay đắng! Rắc gieo hoài băng giá
Trớ trêu chi hứng lã chã miên trường
Đếm giọt buồn thao thức nhặt hàn sương
Ngàn tê tái khi tường soi bóng lẻ

Niềm cay đắng! Hạ màn giùm đi nhé
Gió thổi lên rót khẽ mát vào lòng
Trăng ửng mầu in lối mộng thầm mong
Xua rét buốt lau dòng khan dư lệ

Đừng đến nữa cho ta còn ngạo nghễ
Đứng ngẩng đầu o bế lại hàng mi
Chẳng ngân nga ca khúc nhạc luỵ vì
Mà xoải cánh thiên di miền xanh thẳm.

February 8, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1808)

Thôi Niềm Cay Đắng

Lúc nào cũng vậy, sau giờ tan sở
Thì tơ chùng rụng vỡ dưới hoàng hôn
Chân lang thang cất bước dạ bồn chồn
Gom thương nhớ bồi đôn vùng tâm trí

Hồn thất thểu đong đầy vang âm ỉ
Cảm liêu xiêu vô vị quấn chặt đời
Tim võ vàng da diết ngưỡng chơi vơi
Nhìn nắng bạc cuối trời thêm rưng rức

Nhịp thình thịch ẩn ngay buồng trống ngực
Dâng trái sầu nhói nhức chực tràn lan
Đường về mênh mang, rả rích cung đàn
Nghe lạc lõng bàn hoàn rơi nghịch cảnh

Mười hai bến nước, sao thành cô quạnh
Kén lựa lần chỉ gánh nặng tương tư
Đò thả neo, để sóng giạt ngần ngừ
Nằm phẳng lặng trù trừ trôi biển cả

Niềm cay đắng! Rắc gieo hoài băng giá
Trớ trêu chi hứng lã chã miên trường
Đếm giọt buồn thao thức nhặt hàn sương
Ngàn tê tái khi tường soi bóng lẻ

Niềm cay đắng! Hạ màn giùm đi nhé
Gió thổi lên rót khẽ mát vào lòng
Trăng ửng mầu in lối mộng thầm mong
Xua rét buốt lau dòng khan dư lệ

Đừng đến nữa cho ta còn ngạo nghễ
Đứng ngẩng đầu o bế lại hàng mi
Chẳng ngân nga ca khúc nhạc luỵ vì
Mà xoải cánh thiên di miền xanh thẳm.

February 8, 2020
Tam Muội

Trải Lòng Vun Bón

Ai có hiểu mảnh vườn đang rợp bóng
Nhánh sum sê ửng láng nhựa vun đầy
Bướm ong vờn, phảng phất cũng mê say
Hằng lui tới chuỗi dài gieo ý nhạc…

Thu chợt đến trải quanh vòm bát ngát
Mảng lam mờ nhoà nhạt phủ xanh um
Tận xa xa mây từng dãy kéo đùn
Gây u ám mịt mùng lên êm ả

Biến thanh mát giờ đây thành buồn bã
Cây se mình, rệu rã, thẫn thờ nghiêng
Héo hon dần đây đó cứ liên miên
Chầm chậm điểm úa vàng phơi rải rác…

Khuôn viên của em hôm kia vậy đó
Lặng lẽ nhìn vò võ nỗi bâng khuâng
Ngước mặt lên hướng vọng cõi không tầng
Dàu dàu tấc dạ, mang mang thổn thức

Ngày mấy lượt tâm tư chìm trăn trở
Khắc khoải niềm, gửi gió thả mênh mông
Rồi hướng qua thấy lờ lững dòng sông
Con nước chảy bềnh bồng muôn sóng vỗ…

Em nhẹ nhàng quét nhanh hàng lá đổ
Gom đống tròn khuất chỗ cận bờ tre
Quẹt cầm tay thong thả bật lửa ra
Biến phân bón đậm đà dinh dưỡng gốc

Tình yêu hỡi! Trước đìu hiu ngập xám
Lắm bao lần sắc tím đọng vành mi
Nghẹn ngào chi, than thở ích lợi chi
Tìm phôi lãng quay về nguồn sức bật…

8/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1809)

Nỗi Niềm Mênh Mang

Bầu oi bức, khô khan trùm vạn vật
Hoa lá đờ héo hắt rũ đìu hiu
Đất nứt nẻ, khao khát biết bao nhiêu
Muôn sự sống tiêu điều dần tơi tả…

Từ diệu vợi bàn tay thần của gió
Vói thẳng về cố phả nỗi hanh hao
Đêm khung trời lấp lánh đỉnh tầng cao
Vạn xúc cảm, thả trào soi mù mịt

Hơi bàng bạc, như chạnh lòng thút thít
Đọng thành sương chen khít nhánh cành cây
Không gian mờ chầm chậm mấy hàng mây
Cũng cám cảnh kéo dài nơi tan loãng

Những nghĩa lớn nhẹ nhàng trong một thoáng
Giúp phôi pha khổ nạn, đổi thay đưa
Và rồi kia loáng thoáng dưới ngọn lùa
Mưa rả rích lưa thưa gầy sức bật…!

Còn ở đây! Yêu đương đầy chất ngất
Quả nồng nàn khép chặt mối tình chung
Cứ phải mãi canh cánh chuỗi bâng khuâng
Khuya thao thức cung đàn ngân não nuột

Là duyên nợ thiết tha từ kiếp trước
Hay ghẹo đùa đẩy bước lạc lầm mê
Khiến thẫn thờ, nghiêng ngả gót chân đi
Rơi ngập ngụa, tái tê niềm tâm sự…

Vậy mà sao có trăng vàng lối ngõ
Trải long lanh êm ả dỗ vu sơn
Sao lại có tiềm thức một linh hồn
Dẫn ngồi giữa khuôn tròn nâng bút ngọc

Và sao lại tháng năm dài quạnh góc
Bỗng bất ngờ cơn lốc kéo vào mơ
Để ngày nào sớm tối tím thu mờ
Nay hoá cánh lững lờ bay khắp nẻo…

21/9/2019
Nguyễn Thành Sáng

Khoảnh Khắc Bâng Quơ

Đã tháng hai sao giá lạnh nhiều
Khiến hồn gờn gợn phút đăm chiêu
Phải chăng tâm trạng do thời tiết
Chực muốn nổ tung trút mọi điều

Phong xuy phiến úa dùng dằng lay
Trong sự khổ đau, quằn quại này
Bịn rịn ngả nghiêng chừng loạng choạng
Buông mình tuyệt vọng buổi chia tay

Bâng khuâng hốt lá ở sau nhà
Loáng thoáng nỗi niềm, chợt xót xa
Ngẫm nghĩ cuộc đời đâu vĩnh viễn
Đây rồi tro bụi, xác thân ta?

Ngọc sáng mày thanh sẽ thế nào
Bảo tồn mỹ mãn hay xanh xao?
Tóc sương muối bạc da nhăn nhúm
Cằn cỗi gam màu…ôi ngán ngao!

Bóng câu chầm chậm, hãy ngừng rơi
Chớ lẹ làng trôi, chớ đổi dời
Mơn mởn búp măng còn chửa đặng
Đành hong nắng hạn héo tàn phơi

Chán cảnh dương gian, chán địa đàng
Chữ tình mắc võng sóng trường giang
Hợp tan tan hợp bèo mây nước
Để trái tim đau, khóc ngỡ ngàng

Duyên chẳng vuông tròn hà cớ chi
Phù trầm rong ruổi, đuổi lâm li
Hoá ra Lão Nguyệt luôn đùa cợt
Thích thế nhân sầu, sử tích ghi

Nghiệp quả đeo nên hiển hiện hình
Bao giờ thoát nợ kiếp ba sinh?
Cho thôi lác đác in thềm cỏ
Gió lặng mặt hồ, soi ánh minh.

February 9, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1810)

Khoảnh Khắc Bâng Quơ

Đã tháng hai sao giá lạnh nhiều
Khiến hồn gờn gợn phút đăm chiêu
Phải chăng tâm trạng do thời tiết
Chực muốn nổ tung trút mọi điều

Phong xuy phiến úa dùng dằng lay
Trong sự khổ đau, quằn quại này
Bịn rịn ngả nghiêng chừng loạng choạng
Buông mình tuyệt vọng buổi chia tay

Bâng khuâng hốt lá ở sau nhà
Loáng thoáng nỗi niềm, chợt xót xa
Ngẫm nghĩ cuộc đời đâu vĩnh viễn
Đây rồi tro bụi, xác thân ta?

Ngọc sáng mày thanh sẽ thế nào
Bảo tồn mỹ mãn hay xanh xao?
Tóc sương muối bạc da nhăn nhúm
Cằn cỗi gam màu…ôi ngán ngao!

Bóng câu chầm chậm, hãy ngừng rơi
Chớ lẹ làng trôi, chớ đổi dời
Mơn mởn búp măng còn chửa đặng
Đành hong nắng hạn héo tàn phơi

Chán cảnh dương gian, chán địa đàng
Chữ tình mắc võng sóng trường giang
Hợp tan tan hợp bèo mây nước
Để trái tim đau, khóc ngỡ ngàng

Duyên chẳng vuông tròn hà cớ chi
Phù trầm rong ruổi, đuổi lâm li
Hoá ra Lão Nguyệt luôn đùa cợt
Thích thế nhân sầu, sử tích ghi

Nghiệp quả đeo nên hiển hiện hình
Bao giờ thoát nợ kiếp ba sinh?
Cho thôi lác đác in thềm cỏ
Gió lặng mặt hồ, soi ánh minh.

February 9, 2020
Tam Muội

Trong Khoé Mắt

Trời sáng nầy mây mù treo dầy đặc
Gió lưa thưa, lất phất nhánh hoa chùng
Nắng bời rời lưng lửng choán không trung
Bầu nhàn nhạt thẹn thùng cây cỏ lá…

Trầm lặng lẽ bên ly cà phê đá
Khói thuốc thơm nhẹ phả quyện khung buồn
Man mác niềm trăn trở vọng về phương
Thỉnh thoảng sóng gợn luồn nơi tâm khảm

Hai năm rồi mộng lòng xây duyên thắm
Mối tơ tình chầm chậm siết vào nhau
Đêm khảy đàn êm ả điệp thanh tao
Ngày đông lạnh ngọt ngào hương vị mật

Có nhiều lúc men nồng say ngây ngất
Lắm khi nghe lắc rắc ngọn sầu lay
Và bao lần dưới nguyệt ấm bàn tay
Dìu thênh thang xoải dài xuôi cánh lướt

Những ráng tà bờ sông nhìn con nước
Thấy lăn tăn kéo ngược cả dòng trôi
Hồn uyên ương bất chợt nỗi ngậm ngùi
Trước ảnh gợi cảnh đời ngang trái ngõ…

Gồ ga, xe chạy bon bon đường phố
Hướng xa xa lố nhố tới lui đi
Từ sâu thẳm khe khẽ giọng thầm thì
Ơ người hỡi! Nghĩ gì mà đôi khoé

Giữa loáng thoáng một vòm trời quạnh quẽ
Có âm vang nhè nhẹ thoảng du dương
Cũng lại có cành nhánh đọng hàn sương
Điểm lấm tấm chập chờn theo ngọn thổi…

9/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1811)

Điệp Khúc Tâm Tình

Yêu Nàng! Yêu biết bao nhiêu
Bâng khuâng vương vấn cánh diều buồn tênh!
Cõi lòng Thiếp cũng chênh vênh
Cô đơn lẻ bóng sầu thênh thang sầu

Phải chi bắt được nhịp cầu
Ta về bên đó ngọt ngào với Nương
Cho thôi quạnh quẽ miên trường
Cho thôi cay đắng nhớ thương vợi vời

Cảnh tình cách biệt đôi nơi
Tâm tư nghiêng ngả ngậm ngùi luyến lưu
Thẫn thờ ngân ngấn dòng ưu
Rắc chi mưa gió để Ngưu Chức tàn

Sông dài sóng gợn lăn tăn
Con thuyền lờ lững ngỡ ngàng gió đưa
Nghe chừng vang vọng lưa thưa
Nghe chừng nhoi nhói âm vừa xót xa

Rưng rưng khoé lệ sương pha
Gác khuya tĩnh mịch ngân nga nỗi niềm
Lắm khi rả rích như tiêm
Khơi mào da diết giấc chiêm bao Chàng

Hồn Ta quyện với hồn Nàng
Mộng tình chăn gối ngập tràn ái yêu
Dìu nhau ngắm tím mây chiều
Đêm nhìn trăng sáng xoá liêu xiêu đời

Tặng nhau mật ngọt đầy vơi
Cung đàn ý nhạc từng lời điểm tô
Hừng đông non đỉnh nhấp nhô
Thuyền rồng neo đợi bên hồ năm xưa.

February 9, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1812)

Nén Hương Lòng

Nghe tin anh đã về miền âm cảnh
Trả lại đời sắc ảnh kiếp phù vân
Tôi bùi ngùi, da diết tận tâm can
Niềm vương vấn ngập tràn bao trăn trở!

Từng quán cốc trên đường hay phố chợ
Hương cà phê mở ngõ chuyện gần xa
Đến lâng lâng, vun vút dưới chiều tà
Vượt cây số để mà thôi đơn điệu

Chun rượu cay ấm tình thân mát dịu
Nghĩa ân cần, lo liệu thật lòng nhau
Giọt mưa ngàn tan xoá nỗi hanh hao
Theo năm tháng biết bao là kỷ niệm…

Tôi thành thân, vẫn luôn niềm lưu luyến
Chuỗi thời gian nắng quyện bước chân đơn
Tình tri giao gắn bó sớm chiều hôm
Vui san sẻ mất còn nơi ý sống!

Bỗng một hôm gió vờn tay khuấy động
Dãy nhấp nhô đẩy bóng mảnh thuyền trôi
Lo cho anh vất vả cuối tuổi đời
Lời khuyên nhủ để rồi xa cách bến…

Mấy mươi năm đời tôi bao khốn đốn
Vắng tới lui, một sớm khiến phôi phai
Chợt bất ngờ tin dữ lọt vào tai
Biết được anh bảy ngày qua đã mất

Anh Đạt ơi! Như kim châm muối sát
Chạnh tấc lòng, phảng phất bóng hình xưa
Đốt nén hương vọng tưởng trải vào thơ
Vơi ảm đạm từng giờ trong nỗi nhớ!…

20/9/2016
Nguyễn Thành Sáng

Thương Phận Bạn Hiền

Đong đưa kẽo kẹt giữa trưa hè
Nhúc nhích sau vòm vọng tiếng ve
Ngan ngát hương đồng thơm mạ mới
Xa xa khoan nhặt mái chèo ghe

Quang cảnh làng quê của thuở thời
Dưới bầu xanh biếc ruổi rong chơi
Tay đan gối tựa hồn phơi phới
Cúi lạy trời xanh khấn nguyện lời

Rồi đêm huyền hoặc, ánh trăng thanh
Hai quả tim yêu kết mộng lành
Đắm đuối men tình lên tận đỉnh
Làn môi mọng thoả, ngọc long lanh

Khóc buổi tiễn Hưng trên chiếc cầu
Hẹn thề mai mối, áo tà khâu
Thoáng giây cách biệt, chừng sau sẽ
Mỹ mãn bên nhau đến bạc đầu

Ai ngờ gió thổi đẩy thuyền sang
Bến nọ hợp duyên, kẻ lỡ làng
Giọt máu oan cừu trông một lớn
Mẹ buồn xấu hổ, hận đeo mang

Đành phải làm dâu sống xứ người
Hoa đời lạnh lẽo kém phần tươi
Nhớ nhung con nhỏ, lòng rười rượi
Thổn thức tâm can dạ gượng cười…

Cũng là phận gái, ấy mà sao
Ngang trái trớ trêu để nghẹn ngào
Thảo nhé! Thôi thì dòng nước mắt
Lau dần…bởi nắng rạng tầng cao.

February 10, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1813)

Buôn Gánh Bán Bưng

Kiếp nghèo đã xất bất xang bang
Thêm lũ lụt gây ngập xóm làng
Thu hoạch trái trời nên thất bát
Thảm sầu giáng xuống nhuộm màu tang

Lặn lội mưu sinh lên tỉnh thành
Kiếm nghề buôn gánh bán bưng nhanh
Đôi vai trĩu nặng, dầm mưa nắng
Ngõ ngách hẻm đường luẫn quẫn quanh

Bôn ba tần tảo há sờn lòng
Chỉ ước trưa hè thoảng ngọn phong
Lưới cá tôm hầu vơi thống khổ
Đỡ đần Cha Mẹ thoát long đong

Gà gáy canh năm nhóm lửa lò
Gió luồn tuyết phủ dáng co ro
Chẳng hề nao núng bằng khi ế
Vốn liếng trôi sông, thắt võ vò

Bữa xui gặp khách mãi kèo nèo
Bảo hột sượng, sùng, ốm tỏng teo
Trả giá ba đồng, tăng chút đỉnh
Thôi thì nhắm đại, chớ làm eo…

Hổm nay tầm tã bắp còn đầy
Côi cút tủi hờn, rũ rượi vây
Cuối tháng tiền thuê phòng chửa đủ
Quê nhà ngóng đợi, liệu sao đây?

Ơi hỡi Cao Xanh đày Én nhỏ
Tội tình chi bấy, bởi tân toan!
Hanh hao gầy rạc tàn nhan sắc
Ngất ngưởng biển đời thấu nhặt khoan.

August 30, 2019
Tam Muội

Thổn Thức Cảnh Đời

Gia đình nghèo khó, con đông
Mẹ cha tần tảo sớm hôm chợ đời
Hụt sau, thiếu trước dập vùi
Mỏi mòn thân xác, rã rời tâm tư…

Cây cao mọc cận mé bờ
Nửa phần rễ bám, nửa chơ vơ ngoài
Gió giông vùn vụt kéo dài
Cành rung đổ lá, góc lồi ngả nghiêng

Loang sâu hụt hẫng triền miên
Dòng nuôi lựng khựng, đảo điên tháng ngày
Chùm đeo lủng lẳng, quả sai
Từ từ thiếu chất héo gầy tóp teo

Sông xanh kinh rạch vòng vèo
Lững lờ con nước chảy theo hướng luồng
Lên cao nặng gối khó bường
Dốc xuôi đi xuống dễ chân lấy đà…

Miếng ăn, cái mặc cả nhà
Quay quần, tất bật cứ mà trôi qua
Nhọc nhằn, khốn đốn, nặng lo…
Biết bao luẩn quẩn, mẹ cha bơ phờ

Thời gian gần gũi ngây thơ
Chăm nom hoạn dưỡng, hững hờ gió đưa
Sum sê, óng mượt đầu mùa
Chỉ trong giữa độ, chát chua lỡ làng…

Gần kế bên, thấy họ hàng
Rơi vào cảnh ấy, để ngàn khổ đau
Âm vang một khúc tiêu sầu
Lan man thổn thức, dàu dàu, xót xa…

10/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1814)

Ký Ức Tuổi Thơ

Mãi nhớ người ơi! Thời tuổi dại
Quê Hương yêu dấu, vạn hồn thơ
Những chiều êm ả, bầu loang tím
Lững thững đầu non, ánh đợi chờ

Nhớ đồng xanh thẳm trải mênh mông
Hừng sáng cần lao rải ước mong
Những hạt lúa gieo ngân tiếng nói
Mai nầy đầy ấp chớ nào không!

Nhớ mái trường xưa tuổi học trò
Chim non đôi cánh trải bay thơ
Bàn tay hôm ấy nâng bình tím
Lúc lắc, nỉ non, nét dại khờ

Rồi bỗng hướng về, gọi bạn ơi!
Hết rồi! Sợ sợ chẳng nên lời
Chép bài không có, Thầy cho tím
Rầu rỉ, loay hoay, bé ngóng trời

Tuổi ngọc tâm hồn sâu đượm thẩm
Chạnh lòng nhìn bạn, ánh lung linh
Sắc hoa hồng thắm dần thay tím
Động tấm lòng trăng, phủ bóng tình…

Ôi! Bao kỷ niệm thuở xuân tơ
Cuốn bóng hồn tôi vạn ý thơ
Mãi ánh trôi xa, ngàn óng mượt
Đậm nơi ký ức cõi trời mơ!

Nguyễn Thành Sáng

Ký Ức Tuổi Thơ

Nhỏ bạn hiền cách biệt đã bấy năm
Trước bỡ ngỡ đúng nhằm ngay buổi tiệc
Phút tương ngộ với bao điều nuối tiếc
Quãng dại khờ…đưa chiếc võng thời gian…

Thước phim buồn chiếu lại cảnh lầm than
Gây thiệt hại muôn vàn trên miền đất
Vốn nghèo khó, người dân luôn tất bật
Nay hoang tàn chất ngất thảm thê lương

Vùng thôn quê lỡ xếp đặt thẳng đường
Luồng khí chuyển khuếch trương tầng tốc độ
Thổi cực mạnh, ầm ầm chan chát vỗ
Bão tung hoành đổ bộ ngập nhánh sông

Kia trường làng một thuở nhảy lông nhông
Cùng “đám giặc” bung lồng khi tiếng kẻng
Giục vội vã khiến đàn chim léng phéng
Ngoe nguẩy nhìn rốp rẽng vụt cánh bay

Đó cây bàng xoè rộng tán lá thay
Dù che mát tháng ngày cho lũ trẻ
Lúc nắng gắt thung thăng con gió nhẹ
Giữa trưa hè khe khẽ điệu đàng ru

Đây ngoằn ngoèo rợp bóng dưới trời thu
Tô màu sắc hình thù trông rất đẹp
Bước chân sáo tồng ngồng không giày dép
Gom tảng vàng ngồi bẹp thả mộng mơ…

Suốt đêm thâu ôn ký ức từng giờ
Ôi thương quá! Tuổi thơ thời xưa cũ
Chừ hai đứa…cỗi cằn như cổ thụ
Thoắt xuân hồng…già khụ ẩn dung nhan.

February 11, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1815)

Khúc Phù Trầm

Đêm lặng nhìn trơ trọi mảnh trăng lu
Sương bảng lảng giăng mù che đỉnh núi
Vẳng tiếng gáy râm ran đàn dế nhũi
Mà ngấm ngầm thấy tủi phận đơn côi

Khúc phù trầm cứ mãi hững hờ trôi
Lúc vướng bão đẩy nhồi con thuyền nhỏ
Khi cuộn sóng dập dềnh như chiếc rọ
Hoặc băng dầy…ngồi ngó bóng hoàng hôn

Đường thênh thang phủ giá lạnh tâm hồn
Nguồn động lực bỗng chôn vào lòng đất
Sợi can đảm im lìm không co giật
Xác thân nầy quăng tất cả hư vô

Còn niềm tin loáng thoáng đọt mơ hồ
Nuôi giấc mộng vi mô hoài há được
Đâu có thể nguyện toàn dăm điều ước
Hoặc yên bình rảo bước dưới vòm xanh

Luôn đối đầu với ngoại cảnh xung quanh
Đem gượng ép đổi hành trang nhẹ nhõm
Cố đuổi bắt phát quang từ đom đóm
Buộc dây thừng bởi hóm hỉnh nai tơ

Vườn tình yêu thắc thỏm luống đợi chờ
Cây trổ nụ phất phơ trong vàng nắng
Nhưng nhặt nhạnh bao thương sầu đằng đẵng
Để tim lồng húng hắng giữa mùa đông

Nửa đoạn rồi vẫn khập khễnh gai chông
Thôi chấp nhận gắng gồng theo ngày tháng
Lùi một nấc hứng hồng tia chiếu rạng
Hữu hạn đời…hào sảng…chút thảnh thơi

Lướt gió mây! Đây đó khắp phương trời.

December 23, 2019
Tam Muội

Kẻ Sĩ, Cây Đàn

Lam treo bảng lảng ngập đầy
Đồng quê buông ráng, hàng cây thẫn thờ
Đường đê dưới dãy lờ mờ
Bon bon lặng lẽ, người đưa mắt nhìn…

Trầm ngâm thưởng thức tấm hình
Âm vang vời vợi, mông mênh nỗi niềm
Gió xuyên rung nhẹ ánh đèn
Mảng đen loáng thoáng ảnh thuyền năm xưa

Giữa khơi biển ngát ngọn lùa
Dập dìu mây kéo, đẩy đưa bóng vờn
Bềnh bồng sóng lượn dập dồn
Ngả nghiêng mỏng mảnh, chập chờn, lắc lư

Vòng lận đận, cảnh chơ vơ
Bốn phía mịt mờ, chậm bước lần đi
Tinh thần đánh thức mỏi mê
Trừng nhìn sỏi đá lê thê rải dài

Hừng đông hứng xám lờ bay
Chiều tàn trông tím đổ gầy, chơi vơi
Canh khuya cạn chén bồi hồi
Đơn côi siết quả, ngậm ngùi trăng sương

Màn thu lá héo dặm trường
Dòng phơi bọt trắng, vỡ luồng, xót xa
Đìu hiu văng vẳng xế tà
Chim kêu mỏm đá, long pha ngỡ ngàng…

Giờ đây kẻ sĩ, cây đàn
Thả hồn dĩ vãng, mơ màng, nhớ nhung
Đàn dây khảy quá, hoá chùng
Thanh ngân rệu rã, bao dừng lại căng

Nghe từ sâu thẳm bâng khuâng…

11/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1816)

Trải Lòng Vun Bón

Ai có hiểu mảnh vườn đang rợp bóng
Nhánh sum sê ửng láng nhựa vun đầy
Bướm ong vờn, phảng phất cũng mê say
Hằng lui tới chuỗi dài gieo ý nhạc…

Thu chợt đến trải quanh vòm bát ngát
Mảng lam mờ nhoà nhạt phủ xanh um
Tận xa xa mây từng dãy kéo đùn
Gây u ám mịt mùng lên êm ả

Biến thanh mát giờ đây thành buồn bã
Cây se mình, rệu rã, thẫn thờ nghiêng
Héo hon dần đây đó cứ liên miên
Chầm chậm điểm úa vàng phơi rải rác…

Khuôn viên của em hôm kia vậy đó
Lặng lẽ nhìn vò võ nỗi bâng khuâng
Ngước mặt lên hướng vọng cõi không tầng
Dàu dàu tấc dạ, mang mang thổn thức

Ngày mấy lượt tâm tư chìm trăn trở
Khắc khoải niềm, gửi gió thả mênh mông
Rồi hướng qua thấy lờ lững dòng sông
Con nước chảy bềnh bồng muôn sóng vỗ…

Em nhẹ nhàng quét nhanh hàng lá đổ
Gom đống tròn khuất chỗ cận bờ tre
Quẹt cầm tay thong thả bật lửa ra
Biến phân bón đậm đà dinh dưỡng gốc

Tình yêu hỡi! Trước đìu hiu ngập xám
Lắm bao lần sắc tím đọng vành mi
Nghẹn ngào chi, than thở ích lợi chi
Tìm phôi lãng quay về nguồn sức bật…

8/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Tình Xuyên Lục Địa

Một tiếng tơ đồng đủng đỉnh rơi
Khi tia nắng bạc lửng lưng trời
Lầu hiên chim gáy bay về tổ
Mà cảm thẫn thờ hướng vọng nơi

Lác đác trên thềm những lá khô
Như duyên tiền kiếp tợ mơ hồ
Bỗng dưng gặp gỡ đem lòng mến
Cách nửa địa cầu…bao vĩ mô

Sắp ba tiết rụng đổi thay màu
Vẫn đượm hương nồng, tưởng nhớ nhau
Ngỡ trái tim khờ yêu mạng ảo
Đâu ngờ khắng khít tựa trầu cau…

Ai đồn lộng giả sẽ thành chân
Nào huyễn mộng kia ở cõi trần
Sao để hư tình đan thiết thạch
Rồi chờ đợi đến mãn phù vân

Ai dám chắc rằng chẳng diết da
Bởi nhiều bộ mặt ắt bày ra
Chán chê họ nới thêm tà áo
Chớ hệ luỵ mang, chớ thật thà…

Nhưng với tôi thời luôn mải mê
Phiêu diêu quyện gió, ngoạn sơn khê
Cưỡi mây ngắm nguyệt hồn thư thả
Trải bút hoạ thơ xoá não nề

Trót nợ văn chương, trót nợ rồi
Thôi thì cứ thế nhịp nhàng trôi
Nhởn nhơ vui thú vần niêm luật
Nghĩa sống niềm tin dạ đắp bồi.

February 12, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1817)

Thương Anh

Anh là cả trưởng ở trong nhà
Gánh vác gia đình giúp Mẹ Cha
Sáng sớm ra đồng bừa cấy mạ
Tinh mơ nhổ cỏ cuốc trồng na
Đầu năm cắt lúa mưa dầm bệnh
Cuối tháng rào cây nắng tróc da
Mệt nhọc liền tay hề trách móc
Trưa chiều vất vả chẳng kêu ca.

January 9, 2019
Tam Muội

Anh Xe Ôm

Tờ mờ ánh ló tận xa xăm
Mệt mỏi còn đây, ghị kéo nằm
Chạnh nhớ tiền nhà còn nợ tháng
Lại lo vợ bệnh dưỡng bồi thân
Lẹ làng dọn dẹp, chèo đôi cẳng
Nhanh nhẩu ngược xuôi rảo mắt quầng
Cảnh sống cơ hàn gian khổ lắm
Sớm hôm bươn chải suốt quanh năm.

12/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1818)

Anh Xe Ôm

Tờ mờ ánh ló tận xa xăm
Mệt mỏi còn đây, ghị kéo nằm
Chạnh nhớ tiền nhà còn nợ tháng
Lại lo vợ bệnh dưỡng bồi thân
Lẹ làng dọn dẹp, chèo đôi cẳng
Nhanh nhẩu ngược xuôi rảo mắt quầng
Cảnh sống cơ hàn gian khổ lắm
Sớm hôm bươn chải suốt quanh năm.

12/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

Chị Hàng Rong

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Hừng đông đỉnh núi chị đà đang
Nặng trĩu bờ vai bởi thúng hàng
Quả nhãn khoai mì cân tính lạng
Rau dền đậu đũa cắt lường gang
Chân trần bão lội gai đường giáng
Cẳng trụi mưa dầm đá ngõ phang
Phận hẩm hiu chừ đeo suốt quãng
Cam đời chẳng hận kiếp đành mang.

February 13, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1819)

Miên Man Dưới Bóng Tà Huy – II

Tà huy loang lổ lêu nghêu
Sắc trời tiều tuỵ như trêu lòng người
Thẫn thờ cảnh vật kém tươi
Vờ vĩnh nụ cười, buồn bã không gian

Xám mây lơ lửng non ngàn
Nghìn cây rũ rượi bất an rụng rời
Nghe niềm quạnh quẽ chơi vơi
Tàn Thu, Đông ghé, lạnh lời vấn vương

Lệ dâng thấm ướt má hường
Ngổn ngang trăm mối dặm trường cút côi
Ngoài sân giun dế từng hồi
Đồng vang réo rắt ỉ ôi não nùng

Cuộc đời vô định mông lung
Tình yêu sự nghiệp mịt mùng bủa vây
Chắt chiu năm tháng dựng gầy
Thoảng cơn bão tố, sình lầy còn đâu

Khắc nghiệt kiếp, nhặt chuỗi sầu
Gió giông cuốn hút, bể dâu dập thuyền
Nghẹn ngào số phận hẩm duyên
Chênh chao chiếc bóng phỉ nguyền mênh mang

Thiên cơ rót lắm bẽ bàng
Lùa thêm băng giá võ vàng nữ nhi
Vụng tu hay trót lỡ vì
Mà nay phải điệu tiếng bi ai hoài

Bao giờ trí được nguôi ngoai
Tâm bình ngớt khúc đoạn đoài đắng cay
Cam Lồ rải rớt tim này
Cho thôi lận đận, lá lay nhận chìm.

November 26, 2019
Tam Muội

Dưới Bóng Hoàng Hôn

Thênh thang lững thững mây mờ
Hàng cây rũ nhánh thẫn thờ tà buông
Xa xa lấp loé ánh đường
Dọc bờ sương tụ, ửng buồn mênh mang…

Tay ôm chặt lấy cung đàn
Cô liêu thả gót, mơ màng nắng mưa
Hỏi lòng nghĩ ngợi gì chưa
Mà sao như thể ngọn lùa con tim

Để rồi loáng thoáng hình em
Thu ba gờn gợn nỗi niềm chơi vơi
Khuôn ngà đọng nét sầu tơi
Giữa vòm loang sẫm từng hồi gió lay…!

Thời gian chầm chậm chuỗi ngày
Vườn xuân xây đắp chan đầy dấu yêu
Lúc vui ấm áp dưới chiều
Khi say đỉnh ngạn, liêu xiêu bóng tình

Cũng bất chợt cõi bồng bềnh
Khói lam lởn vởn trải hình âm u
Khiến cho khoảnh khắc vật vờ
Băn khoăn tấc dạ, bơ phờ, xanh xao

Lan man chạnh nhớ thuở nào
Biết bao kỷ niệm ngọt ngào ái ân
Từ từ ló dạng vầng trăng
Đẩy mảng tối sầm, khuất dạng đầu non…

Chiều nay lặng ngắm hoàng hôn
Vấn vương thương nhớ, chập chờn tâm tư
Trầm ngâm nắn nót vần thơ
Nửa đan gối mộng, nửa chờ bến xưa…

13/2/2020
Nguyễn Thành Sáng

 

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *