
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1208)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (8.)
Hì hì!
Ghe lớn thì “Tì” cũng lớn theo
Nhưng mà hiện vốn có là bao
Với phần anh tính tạm trôi nổi
Khi khấm khá rồi “Cũng giải lao”
Nên đỡ đi mình khỏi mượn ai
Vừa lo kiếm sống, đóng lời vay
Quật quần, vất vả thành oan uổng
Cứ thế dây dưa cực khổ hoài
Chiếc ghe hai tấn khá yên rồi
Đủ chỗ “treo đồ” với nghỉ ngơi
Thêm tiện lách luồn kinh rạch nhỏ
Rộng đường buôn bán để sanh lời
Đợi chừng tích cóp khá no nê
Tổ ấm, vườn xưa sẽ trở về
Mua đất gần kề thêm số nữa
“Giang hồ” từ giã…Trọn tình Quê…
NTS
Nắng chiều buông xuống gió hanh hanh
Mình gấp kẻo hồi trời tối nhanh
Anh định mua ghe Người bán lại
Hay tìm tới trại khỏi loanh quanh
Hổm nghe ý kiến của dì Tư
Dỉ bảo Ghe Chài lắm chỗ dư
Rộng thoáng nấu ăn hoặc tắm rửa
Nghỉ khi bị sóng đánh lừ đừ
Hổng ấy lát vào anh thử coi
Chiếc nào re rẻ chạy như thoi
Đồng ngân vừa vặn thì “quằm” nó
Đặng có nơi nằm ngắm nguyệt soi
Dọ giá đàng hoàng đừng hớ nghen
Tiền nong sòng phẳng chớ lèn èn
Lo xong chọn lựa ngày nào tốt
Mình đốt phong lông xả “nước phèn”…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1209)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (9)
Hôm qua anh nói quợ quên sao?
Mình sẽ lựa mua ghe chiếc Bầu
Loại gỗ phải là Sao Núi tốt
Dầm mưa dãi nắng được bền lâu
Lớn chừng hai tấn thì vừa rồi
Đủ chỗ bán buôn với nghỉ ngơi
Loại “Sịn” mới toang, hình dáng đẹp
Không hời hợt vội để “Tiền rơi”…
Nãy giờ mấy chỗ lựa lòng vòng
Bà xã tui ơi! Em mệt hông
Ghé quán đằng kia mình giải khát
Một hồi trở lại trại đầu trong
Ở đó anh thấy vừa ý hơn
Be dầy, mui thẳng, lấp vò trơn
Một cây ba chỉ giá hời nhất
Dằn cọc xong xuôi, chợ bổ hàng…
NTS
Giá cả Ghe Bầu tạm ổn xong
Nắng phơi gay gắt choáng hơi mòng
Tàng kia cổ thụ lại ngồi nghỉ
Nước mía bánh bao ăn lót lòng
Chợ nổi đằng xa xuống bổ hàng
Cá khô chục ký, chuối trầu đang
Trái cây rau củ gạo tiêu muối
Chất tải trên mui đã sẵn sàng
Chủ trại bè nhau đẩy trớn ra
Theo đà chèo chống, vợ ngân nga…
…hòooooo ơooooooo….Đạo nào bằng đạo
đi buôn…ơoooo….
Xuống biển lên nguồn…hòoooo…chớoooo
gạo chợ nước sônggggg…
Sóng xô gió thoảng ngày nay tốt
Mở cửa làm ăn sẽ phát mà!
Luồn lách rạch kênh khoảng nửa giờ
Có người tiêu thụ duỗi tay quơ
Ơ ơ ghé lại đây vài phút
Tui muốn mấy cân tươi cá cờ…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1210)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (10)
“Kèn hàng” từng chập bóp tò te
Âm vọng lên bờ để “Khách” nghe
Tiếng gợi bán buôn trên sóng nước
Thong dong tiện lợi chỉ bằng ghe
Cứ thế tà tà từ Cái Răng
Xuôi theo con nước lượn vòng quanh
Lai rai thỉnh thoảng chèo vô bán
Bảng giá cầm coi riết cũng rành
Phụng Hiệp dòng sông Ngả Bảy kia
Cũng vừa bầu nắng phủ ban trưa
Gốc đa cặp mé sà vào nghỉ
Hai hộp cơm sườn sẵn móc ra…
Nhìn quợ ngả lưng miệng ngáy khò
Suối mây óng mượt thắt nằm đơ
Má hồng mới đó giờ…vương rám
Bất chợt ôi sao! Thương quá mà!…
NTS
Đang thả hồn bay theo giấc mơ
Tiên bồng bảng lảng cảnh nên thơ
Chàng nâng chén ngọc bồ đào tửu
Thiếp vũ nghê thường uyển chuyển tơ
Bỗng nghe “ét ét” tiếng còi vang
Hồn giật xác rung phút ngỡ ngàng
Lúng liếng mắt tròn ngơ ngẩn dạ
Thì ra sóng nước bán buôn hàng
Liếc sang thấy ảnh đang lim dim
Đầu gật gù như đang đắm chìm
Chắc cũng trải dòng về bến mộng
Với nàng tố nữ nhịp nhàng tim
Nhẹ tay cầm quạt mát cho chồng
Thương quá tinh thần chống bão giông
Tần tảo sớm hôm vì cuộc sống
Mà giờ lấm tấm tuyết hoa bông…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1211)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (11)
Lim dim bảng lảng giấc bềnh bồng
Thoang thoảng nhẹ nhàng ngọn gió trong
Mở mắt, vợ hiền, bên cạnh quạt
Lâng lâng xúc cảm dậy trong lòng
Nụ hôn trìu mến vòng tay tặng
Dào dạt loang tràn nghĩa gối chăn
Sóng nước lênh đênh nhiều vất vả
Ấm tình bậu bạn há băn khoăn…
Dô tà…Dô tà là hò dô ta…Dô ta
Đèo cao…Dô ta…Thì mặc đèo cao…Dô ta
Tinh thần yêu nước…Dô ta…Còn cao hơn đèo…
Dô tà là hò dô ta…Dô ta…
Nhón, nhịp hai chân, xoải cánh chèo
Nỗi niềm phơi phới hứng hò theo
Người thương ngồi trước đồng tương ứng
Khỏ khỏ dầm bơi lốc cốc hè…
Kinh Cùng, Cầu Móng lại vô kinh
Ơi ới, tò te…Gọi, bán hàng
Một khối khởi đầu giờ sắp cạn
Nhìn nhau chúm chím, ánh hân hoan…
NTS
Gạo chợ nước sông một kiếp đời
Thương hồ cuộc sống mãi chơi vơi
Bôn ba quanh quẩn nhọc nhằn khiến
Da sạm đồi mồi, nắng gió khơi
Lẩm rẩm chừ mui sắp hết hàng
Ráng tà khuất núi, trắng mây thang
Buổi đầu buôn bán mà trôi chảy
Bà Cậu độ thời thầm vái nhang
Cuối ghe văng vẳng tiếng anh hò
Hớn hở mặt mày cũng bớt lo
Vất vả lênh đênh mà hạnh phúc
Vợ chồng chèo lái, được ngày no
Ghe đang ngõ ngách hướng trời đông
Cũng khá gần nơi chổ Mẹ chồng
Hổng ấy Mình neo gần bến đổ
Sẵn về thăm viếng, được không ông?…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1212)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (12)
Tấp ghe, sào cắm, cặp bờ tre
Chồng vợ tiện đường viếng Mẹ Cha
Thương cảm hai con, lời nhắn nhủ
Cố giương rộng cánh vút bay xa…
Tạm biệt Song Thân thẳng một lèo
Hoàng hôn chầm chậm rụng cheo leo
Ngôi nhà ấm cúng vài trăm mét
Ẩn hiện dần theo nhịp mái chèo
Chập chờn bóng tối phủ mênh mông
Đậu sát bước lên, hớn hở lòng
Cô bác xóm giềng gần gũi đến
Hỏi han, chia sẻ rộ đầy bông…
Những món cần dùng mang xuống đây
Mấy em, các cháu tiếp chuyền tay
Khoảng chừng hai tiếng xong xuôi tất
Mỏi mệt mà sao quợ “nhéo” hoài…
NTS
Lui cui dưới bếp ấm pha trà
Nấu bữa cơm nghèo sửa soạn ra
Mấy nhóc tung tăng mặt rạng rỡ
Chuyển hàng phụ giúp lẹ làng ha
Rộn rã tối nay như hội mùa
Bon bon chân sáo nhịp nhàng khua
Cảm ân mộc mạc tình chòm xóm
Loáng thoáng gợn buồn giọt lệ tua
Thấy anh nhễ nhại ướt lưng rồi
Nước lạnh trong bồn tắm rửa thôi
Rồi lại ngồi bàn cùng lũ trẻ
Đãi chè bánh lọt ngọt đôi môi
Trời đã mười giớ mấy đứa ơi
Về lo nghỉ khoẻ nữa qua chơi
Chị anh còn phải lo vài thứ
Chuẩn bị xuôi nguồn cho sáng mơi…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1213)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (13)
Thắm thoát ba trăng giữa bập bồng
Khi vào kinh rạch, lúc ra sông
Phong sương, vất vả nay dày dạn
Thu nhập ngày thêm khấm khá đồng…
Hai chiều buôn bán rộng làm ăn
Hàng hoá trưng bày mỗi độ tăng
Đa diện mặt hàng trăm thứ món
Không tiền đổi vật gọn gàng nhanh…
Đêm nay trăng sáng, đậu bờ kinh
Loáng thoáng âm vang sóng dập dềnh
Thỉnh thoảng nước khua đuôi cá quẩy
Ngâm nghi từng ngụm, nỗi mông mênh…
Quỳnh ơi! Anh muốn sáng mai nầy
Hoành ngược ra vàm đến ngả ba
Chèo bán lai rai rồi nghỉ mệt
Khoảng chừng xê xế ghé thăm nhà…
NTS
Hừng sớm trà châm, anh hãy dùng
Bạch nha đậu phụng nhâm nhi chung
Rồi em tâm sự dăm câu chuyện
Rủi gặp thiên tai cảnh khốn cùng
Hôm qua thời tiết báo tin rằng
Cơn bão cấp mười có bản năng
Sức gió quấn tầm thêm huỷ hại
Ghe xuồng cắm cọc cũng hơi căng
Mình thấy gì không phía cuối trời
Chim đàn vỗ cánh giạt ra khơi
Mây đùn xám kịt dường gom tới
Có thể mai này rét khắp nơi
Em định hôm nay bán hết hàng
Ghe chèo mau lẹ vượt trường giang
Tấp vào bến đậu nếu trời tối
Chớ kẻo lầm đường lạc lưới đang…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1214)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (14)
Vậy thì tạm gác việc thăm nhà
Cứ thả bán dài đến ngả ba
Đắt ế, hàng còn nhiều hoặc ít
Tuỳ cơ ứng biến tránh phong ba
Lần ghe vào rạch dưới tàng cây
Cắm chặt sào tre, đậu chỗ nầy
Buộc chắc nhiều vòng ràng rịt kỹ
Xong xuôi, kề cận ngắm trời mây…
Nhìn vợ lặng yên vẻ mặt rầu
Má hồng, da trắng đã thành nâu
Suối mây, quấn gọn đuôi gà đẹp
Giờ nắng cháy khô kẹp sát đầu
Xúc cảm dạt dào giữa trái tim
Nhẹ nhàng chầm chậm trỗi dần lên
Tay anh nhè nhẹ xoa bờ má
Thầm gửi vào đây một nỗi niềm…
NTS
Dưới râm bóng mát thả hồn bay
Thấm thía thời gian khổ tháng ngày
Mưa gió dãi dầu trên sóng nước
Nhọc nhằn rường cột lắm chua cay
Bỗng tiếng ai kêu ở cận bờ
“Ghe hàng đậu đó bán gì cơ!
Tui đang cần gấp vài cân gạo
Muối đậu đường tương để nữa hờ
Trời giông bão nổi sắp tràn qua
Bán sỉ rồi mau kéo đến nhà
Tui ở lạch kia chừng mấy dặm
Đặng chờ gió lặng hẵng bôn ba”
Phấn khởi lòng reo như hội hè
Đòn dài bắt lẹ nối từ ghe
Lon ton chào hỏi khách xa lạ
Chưa biết mà sao cảm mến nè!…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1215)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (15)
Chẳng ngờ bất chợt dưới phong giăng
Kẻ trước, người sau tợ sắp hàng
Mắm muối, tương chao, dầu, gạo, thuốc…
Lần hồi vói lấy bán liền trơn…
Trăm thứ mặt hàng còn lại như
Dây thun, nút áo, chỉ may đồ
Kim tay, kim máy, đèn, ga, quẹt…
Những món gọn nầy chẳng có lo
Nhìn vợ cừ cừ cũng thấy vui
Ai dè tránh bão lại thành may
Lăng xăng dồn dập chừng hai tiếng
Bằng thể chèo xa bán mấy ngày
Giờ thì thoải mái xích vô trong
Hai đứa lui cui nấu cháo lòng
Đũa chén, giá rau bày dọn sẵn
No nê, thong thả ngắm mênh mông…
NTS
Thấm mệt nhưng mà cảm thấy vui
Lo toan lúc nãy thoáng bùi ngùi
Mới đây hàng đọng đà sang hết
Dự trữ bà con mua cả nùi
Ông xã ăn xong ngồi xỉa răng
Còn mình chân sáo bước tung tăng
Quất no cái bụng kêu ì ạch
Khó chịu đành leo lên đất bằng
À ới anh à! Nãy bác kia
Nói hồi đẩy chiếc vào trong đìa
Thả neo đóng cọc nơi che gió
Để bão đi qua rồi hẵng dìa
Ý Mình ngẫm liệu tính làm sao
Muốn ghé hay chèo chống thể nào
Đặng nữa em lo mà chuẩn bị
Ghe xuôi con nước vượt ào ào…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1216)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (16)
Anh nghe khí tượng nói Miền Tây
Có thể chiều nay hứng bão xoay
Nhưng bởi thông tin là có thể
Vậy thì chưa biết chắc không đây
Hiện giờ con nước đang thời rong
Tối đến sẽ quay trở lại ròng
Nếu đẩy vào đìa e mắc cạn
Phải chờ mai sáng mới ra sông
Vả lại nhìn trời vẫn sáng xanh
Chỗ nầy cây nhánh rậm dầy tàn
Ẩn sâu vào rạch xa sông cái
Một chút trưa trưa cũng cạn dần
Đừng lo mình nhé hổng gì đâu
Mé biển hiểm nguy đến cỡ nào
Hể bão mỗi lần lùa dập tới
Khuất trong, neo chặt… sẽ không sao…
NTS
Mình đoán vậy thôi chẳng đặng đừng
Sợ trời giông bão lội vô bưng
Bà con giăng lưới còn nằm đó
Tai hại rủi ro cũng hổng chừng
Tạp hoá trên ghe “kiệt quệ” rồi
Sớm mơi xuống chợ bổ hàng thôi
Cà tàng lèo lái xuôi kinh rạch
Bán được bao nhiêu góp nữa hồi
Không gian hừng hực nóng như vầy
Mình ở trên bờ, dáo dác đây
Nếu có ai rình thời định liệu
Em ùm một cái quẫy đôi giây
Nắng ngả lưng đồi sắp nhá nhem
Mình ơi chuẩn bị phóng cùng em
Lội qua xóm Cải đặng mua nước
Xị rượu ăn mừng với chả nem…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1217)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (17)
Để anh qua bển mua đem về
Em hãy trèo lên đó giữ ghe
Rủi bọn “canh me” chờ đợi dịp
Hè nhau gom sạch hết à nhe…
Mời “Nàng” cùng “Trẫm” cạn chun nầy
Để vị men nồng dậy nỗi say
Phành phạch đôi ta cùng vỗ cánh
Không gian lồng lộng nhẹ nhàng bay…
Hự hự…rót thêm…Rót nữa đi
Đầy…đầy nhiều nhé…cạnh ngang ly
Vô vô…Bà Xã…trăm phần trăm
Hông xỉn…Hông say…Hông chịu về…
Hình như Ta thấy Nàng nghiêng nghiêng
Lắc lắc lư lư nét mặt hiền
Hãy lại gần đây kề sát Trẫm
Trẫm “xương” hổng muốn…“Đẹp” ngồi riêng…
NTS
Nhấm nháp vài ly “Trẫm” xỉn rồi
Ngả nghiêng ngất ngưởng Phu Quân ôi
Trời đang gió chướng coi chừng lạnh
Thiếp khoác áo chàng, hộ tống thôi
Kề vai sát nách dắt dìu chồng
Trải chiếu giăng mùng tắt măng sông
Bóng nguyệt lững lờ, ghe nhấp nhố
Dập dồn đều nhịp thoả tầng không
Tiếng kê văng vẳng xé màn sương
Trở giấc men tình nồng luyến vương
Nét mặt rạng ngời, tiêu lấm tấm
Ngọt ngào ấm áp chuỗi yêu đương
Với tay lấy kẹp cột đuôi gà
Chuẩn bị đun nồi, miệng khẽ ca
Hủ tiếu một tô còn nóng hổi
Mình ơi! Thức dậy đặng xông pha…
TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1218)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (18)
Quỳnh à! Hôm trước tính thăm nhà
Bất chợt thông tin có bão qua
Thành thử ngược đường tìm chỗ tránh
Bây giờ trở lại tuyến đường xa
Thôi thì sẵn dịp cạn vơi hàng
Mình ghé Cần Thơ để bổ thêm
Sẵn xuống Ninh Kiều xem cảnh đẹp
Giải khuây khoảnh khắc khoẻ con tim
Em ngồi đây nhé! Anh lên trên
Cẩn thận vì em có một mình
Để ý coi chừng ăn cắp vặt
Kè xuồng cặp sát hở mà rinh…
Bánh bao Viễn Lạc nổi danh đây
Tặng Quợ của tui một hộp đầy
Kèm với bịt cà phê sửa đá
Tỏ lòng yêu dấu chẳng hề phai…
NTS
Hí hửng nhìn anh đủng đỉnh về
Tay cầm quà cáp thấy mà mê
Lon ton chạy lại, trìu âu yếm
Thấm giọt mồ hôi đang chảy rề
Tranh thủ lát xong chuyển mớ hàng
Trên đường về lại sẽ đi ngang
Ninh Kiều ngắm cảnh, rồi sông Hậu
Tản bộ vài canh thoả mộng vàng
Em thích mình lên đứng giữa cầu
Trông đèn thưởng ngoạn sắc màu xâu
Tím hồng xanh đỏ ôi thi vị
Chợ Nổi sắm mua dăm vĩ dầu
Hiền hoà con nước lững lờ trôi
Bình thản trời đêm, gió thoảng hồi
Văng vẳng ngọt ngào ca vọng cổ
Tuyệt vời thư giãn trải hồn đôi…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1219)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (19)
Sẵn dịp nầy em ơi! Thong thả
Cuối Ninh Kiều hướng đó Cồn Bần
Bãi lồi, nước cạn ngang lưng
Mình qua bên đó “Từng tưng” một hồi
Khoảng trưa trưa thả xuôi theo nước
Bán dọc đường cũng được lai rai
Đến khi nắng tắt trời tây
Vợ chồng ta cũng kịp ngay đến nhà…
Ồ…ồ..Nàng! Phải là Công Chúa
Dưới Long Cung đã hứa cùng Ta
Vào ngày thứ bảy, tháng ba
Cồn Bần gặp gỡ để mà…Tò te?
Đầu ngước ngước, cái vè lúc lắc
Miệng thì cười khúc khắc gợi duyên
Vậy thì… Hoàng Tử lên thuyền
Chèo nhanh ra đó ẵm Nàng về dinh…
NTS
Gió thoảng lại lung linh mặt nước
Dạ hân hoan, chàng trước thiếp sau
Nhặt khoan lướt sóng cho mau
Đuổi kịp con tàu bán mớ hàng rong
Rồi lững thững xuôi dòng chèo mái
Cầu Tình Yêu tấp lại tham quan
Thưởng hoa nở rộ trên giàn
Muôn màu vạn sắc chứa chan hữu tình
Biển nhân tạo đôi mình dung dẻ
Tay đan tay thuận ghé nhà hàng
Chèo thuyền Ka yak bang bang
Nằm trên bãi tắm nắng chang phơi trần
Kế tiếp đến tới lần Thiền Viện
Tên Trúc Lâm hiển hiện hồ sen
Hương thơm ngan ngát dẫu phèn
Trắng trong tinh khiết thân quen quê nhà…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1220)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (20)
Gần ba tiếng tà tà đây đó
Cảnh hữu tình nhìn ngó thoả thuê
Nắng hồng dần phủ giữa ghe
Cái Răng trực chỉ chèo về phăng phăng
“Ơi…Ơi….Hỡi! Hỡi nàng thiếu nữ
Hãy nghe ta bày tỏ……Đôi lời
Yêu nàng…Ta đã….Yêu rồi
Làm sao sống nổi…Nếu thời…Mất…ai!”
“Lái” phấn khởi ca bài “Tự chế”
“Mũi” nhịp dầm như thể hoà vui
Lục bình rải rác lờ trôi
Nhấp nhô lên xuống tợ cười ăn theo
Sông cặp lộ vèo vèo thẳng tới
Chợ Kinh Cùng, khá mỏi rồi nha
“Uyên ương” tấp lại đậu ghe
Bánh, cơm mua sẵn bày ra…“Giải sầu”…
Quỳnh ui Quỳnh! Anh đau bụng quá
Chắc nãy giờ trúng gió hổng hay
Vậy thì em khá mát tay
Đồng xu, dầu lửa…Nhẹ “cày” cho anh…
NTS
Mới hóm hỉnh đây thành trúng gió
Mình nghiêng sang em cọ chỗ này
Thiên đình bụng ngực chân tay
Thoa đều dầu lửa, nằm ngay nghen chồng
Giờ long thể đã không còn khoẻ
Trời xám mây chớp loé liên hồi
Chắc là sẽ rải mưa thôi
Để em rường cột, Mình ngồi vững nha!
Tới khúc khuỷ toẽ ra rạch lớn
Lướt xóm nghèo, thẳng trớn về dinh
Gió đưa ngan ngát lục bình
Hương thơm thanh thản khang ninh cõi lòng
Thầm khấn vái chỉ mong trọn kiếp
Sánh vai cùng khảy điệp hoàn ca
Lênh đênh sóng nước vậy mà
Tình chàng ý thiếp đậm đà làm sao…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1221)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (21)
Bụng hết đau lúc nào hổng biết
Nhìn vợ hiền mải miết chèo xuôi
Nghe lòng thương quá bậu ơi
Ngồi lên bước tới…Bờ môi nhẹ nhàng…
Em ra trước để anh tiếp tục
Cứ yên tâm, khoẻ sức lại rồi
Nhìn chồng nhoẻn thắm nụ cười
Miễn sao xuất được mồ hôi đó à
Kèn rao hàng tò te vài cái
Ớ…Ghe ơi! Ghé lại đây mua
Hàng trao, tiền nhận mới vừa
Lại ba bốn mối đằng xa đến gần
Thuốc “Bờ Hầm” bằng bằng mấy bánh
Tương, chao, đường, nước mắm…lăng xăng
Lại thêm căn dặn mấy lần
Bữa nào có dịp chèo ngang tui chờ…
NTS
Chỉ thoáng chốc mui trơ trống rỗng
Bà con thương nên hổng kèo nèo
Xỏ xin thêm bớt trả treo
Dân tình mộc mạc xóm nghèo mấy khi
Ghe nhẹ tễnh duy trì con rạch
Nhạt ánh chiều vãng khách lưa thưa
Sóng xô nước đẩy cũng vừa
Lâm râm rớt hạt cơn mưa đầu mùa
Xa đồng vọng chuông chùa canh điểm
Chồng tay chèo, vợ kiểm lại coi
Bán buôn đâu phải thiệt thòi
Đồng tiền bác gạo xuôi ngòi chảy ra
Chắc có lẽ Ông Bà tích phước
Nên cháu con mới được như vầy
Dẫu rằng tần tảo đó đây
Ơn trên phò hộ kiếp nầy an cư…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1222)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (22)
Ấp Cầu Móng lờ mờ phía trước
Ghe nhẹ nhàng xuôi nước phăng phăng
Trên cao vạt nắng dần tàn
Vi vu ngọn thổi, lâng lâng nỗi niềm
Hướng nhìn vợ nghe tim gợn sóng
Yêu quá rồi hình bóng thân thương
Ba trăng dãi gió dầm sương
Theo chồng gắn bó trên đường cần lao
Chưa một lần trải màu u ám
Chưa một lần tiếng chán, lời than
Tấc lòng sáng tợ như trăng
Tình sâu nghĩa nặng muôn phần thiết tha
Chạnh thoáng chốc, xót xa nghèn nghẹn
Cảnh cơ hàn chẳng vẹn ấm no
Khiến em phải chịu từng giờ
Nhọc nhằn, vất vả bên bờ nắng mưa…
NTS
Gió man mát hàng dừa thẳng tấp
Lấp ló nhà ghe cập mé kinh
Bôn ba dầu dãi lộ trình
Mái tranh ấm áp hữu tình hiện ra
Chồng khệ nệ miệng ca điệp khúc
Duyên cau trầu thủ túc đẹp đôi
Vợ lâng tha thiết từng hồi
Sánh lên cho kịp, ngọt môi quyện vào
Ôi ngày tháng lao đao sóng nước
Mãi bồng bềnh xuôi ngược nhiều nơi
Nay về phấn khởi thảnh thơi
Trải qua vài vụ cũng lời chút ngân
Trời chạng vạng em lần xuống bếp
Thổi lửa lên xôi nếp hấp liền
Và đây một dĩa gà chiên
Thưởng anh công sức ải biên vẫy vùng…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1223)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (23)
Chào lối xóm rồi cùng với vợ
Khệ nệ bưng các thứ vào nhà
Xong xuôi, trước cửa ngâm nga
Tiếng lòng muôn thuở đậm đà nhớ thương
Chuối gần vách trổ buồng sai nải
Giàn khổ qua thả trái lòng thòng
Cây xoài vừa mới ra bông
Gốc mai uốn kiểng quấn vòng còn đây
Nửa dào dạt kéo dài sâu thẳm
Nửa ngậm ngùi đăm đắm, nhìn quanh
Bỏ hoang mà vẫn còn xanh
Tợ niềm son sắt thời gian chẳng nhoà
Hơi nhột nhột…Thì ra bà xã
Dĩa gà chiên êm ả trên bàn
Vòng tay ôm chặt lấy Nàng
Hai ba chóc chóc…Mơ màng lim dim…
NTS
Tay rót rượu hồn chìm đắm đuối
Lất phất bay mượt suối chải dài
Tắm xong dạ cảm khoan thai
Ngồi nhìn chồng nhấm lai rai phát xèm
Tiếng cóc nhái lèm bèm ngoài ngõ
Gà vịt heo dĩnh mỏ um sùm
Tay nhanh xắt chuối lum khum
Mỗi nhóm một chùm thoải mái no nê
Nghe văng vẳng ngô nghê lanh lảnh
Cải lương mùi nhí nhảnh thấy thương
Trước kia “gạ gẫm” dáng hường
Cũng bởi ngọt đường giọng mía nầy đây
Chân tha thướt ngất ngây cõi dạ
Kề bên tai “rỉ rả” vài lời
Hát gì dở ẹt ông ơi
Giả bộ chê thời chớ nghiện lắm đa!…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1224)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (24)
Ậy…ậy…ậy…Trẫm là…Là Trẫm
Còn Nàng là…Là gấm…Là hoa
Hãy kề sát lại gần ta
Cho hương ân ái đậm đà…Cung ngôi
Ủa…Ủa…Ủa…Hỡi người…Con gái
Sao nàng cười…phe phẩy cái đuôi
Cái đuôi óng ả mượt xuôi
Ta yêu, ta mến, ta thời mê say…
Ực…Ực..Ực…Ô hay! Bà xã
Sao bà còn đứng đó…đong đưa
Phải chăng nhớ chuyện…Ngày xưa
Mỗi khi bà khóc…Ta mua…Thèo lèo…
Tờ mờ sáng nheo nheo cặp mắt
Văng vẳng nghe tiếng hát ngọt ngào
Thì ra vợ ở đằng sau
Lui cui nấu nướng…Từng câu dặm hò…
NTS
Bún bò huế đuôi giò luộc sẵn
À Mình ơi! Em nhắn chuyện nầy
Lát trưa Chị Tám sang đây
Nên em đãi bữa giả cầy mắm nêm
Lát anh rảnh cạnh thềm có củ
Riềng cắt ra cho đủ phụ tùng
Anh mời luôn chú Tư Bung
Với lại anh Hùng nhà ở ngõ trên
Rồi anh đạp sang bên Tía Má
Chở qua nhà chút trả tiền luôn
Trước là mừng buổi bán buôn
Đồng lời rủng rỉnh thêm nguồn chi tiêu
Nay mở tiệc ra điều hiểu biết
Nợ cái ơn tình thiệt nghĩa hiền
Không nài cực nhọc luân phiên
Giúp trông cửa nẻo, điền viên giùm mình…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1225)
Thơ hoạ tâm tình vợ chồng
Bán Buôn Trên Sóng Nước (25)
Đúng rồi đó! Thâm tình giòng họ
Nghĩa xóm làng đây đó có nhau
Dẫu cho cảnh sống thế nào
Trọn đời ấp ủ, ghi sâu tấc lòng
Vậy để anh lẹ vòng qua bển
Gửi lời mời lối xóm, bà con
Tiện đường xe đạp bon bon
Đi mời Tía Má bữa cơm ăn mừng
Xong rồi về đào riềng cắt nhỏ…
Để…Để…Để…Nàng bỏ vô nồi
Nấu lên nấu xuống, một hồi
Múc vô cái dĩa…Ngồi coi tui…Ùm…
Tía, Chú, Khách… quây quần rôm rả
Má, các bà êm ả…Giả cầy
Chuyện trò vui vẻ kéo dài
Trước sân nam nữ lai rai hát hò…
NTS
Gió mơn mởn chuyện trò bên liễu
Cơm nghĩa tình đơn điệu mà ngon
Hả hê một bữa căng tròn
Mọi người phấn khởi, trăng còn ngả nghiêng
Tàn buổi tiệc láng giềng phân tán
Vợ chồng non thoả mãn tấc lòng
Đèn khuya lấp loé xuyên song
Ở tại khuê phòng bàn bạc chuyến thêm
Xuôi chèo mái êm đềm sông nước
Sẵn sóng dồn bắt được nhiều tôm
Phất cờ thẳng hướng giăng buồm
Hầu ngân tích tụ, vàng ôm nữa thì
Sắm ruộng đất duy trì nông nghiệp
Canh tác đồng trọn kiếp an khang
Tạo công xuất việc rỡ ràng
Cháu con hậu duệ hưởng hàng móc mưa.
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1226)
HỠI TRỜI XANH!
Lặn lội qua nhà để rõ tin
Yêu đương còn sống hoặc tan hình
Then cài, cửa đóng, chìm hiu hắt
Vắng lặng bao quanh, chỉ có mình!
Một khắc trôi qua, bóng một người
Vườn sau ra trước ngắm nhìn tôi
Ô kìa! Huynh Sáng! Cần Thơ ghé
Nhớ quá bạn ơi, thuở thiếu thời
Chun rượu thâm tình cạn ngất say
Năm xưa hai đứa thả hồn bay
Giờ đây đôi ngả đường rong ruổi
Kẻ bụi phong trần, kẻ lắt lay
Nỗi nhớ niềm thương ngợp cả hồn
Những chiều nắng tắt, rũ hoàng hôn
Căn phòng ấm áp tình tri kỷ
Chia sẻ cho nhau chuyện mất còn..!
Bỗng chốc em đi chợ mới về
Nụ cười tươi rói, tiếp chân đi
Ra sau rồi khuất, không còn thấy
Đến tối âm thầm mở nhạc bi
Chế Linh quằn quại với đau thương
Chuỗi khúc tình vương luống đoạn trường
Còn ở nơi tôi đêm thức trắng
Tái tê, da diết cảnh mây sương…
Thôi rồi! Đã nát mảnh tình thanh
Tay ấm trong tay những tối gần
Vạn tiếng con tim ngân thổn thức…
Giờ đây gởi trả giữa khung xanh
Tôi hận, tôi đau bởi ngỡ ngàng
Vì sao lại vỡ mảnh trăng vàng
Em thì im lặng, không lần nói
Để gió thu sầu quyện xốn xang
Nghĩ chân lạc bước cánh vườn hoa
Lắm bướm vờn xoay ảnh ngọc ngà
Đành nén, chôn sâu về dĩ vãng
Sợi tơ lầm mối tặng người ta…
Hai mươi năm chẳn vội qua mau
Bỗng gặp lại em, đẫm lệ trào
Ngày ấy anh ơi! Em khóc hận
Xa anh vì bởi nát hoa đào
Người ta tàn nhẫn thuốc em đau
Trong trắng đời em đã rã nhầu
Chẳng xứng tình anh ngàn sắc thắm
Chớ nào em phụ mảnh tình đâu!
Trời ơi! Trời hỡi! Hỡi trời sầu!…
Nguyễn Thành Sáng
Gặp Lại Tình Xưa
Sầu hương vị tách cà phê đắng
Gió song thưa vắng rặng sao trời
Tơ đồng thổn thức chơi vơi
Ưu phiền len lỏi, nợ đời chưa nguôi
Tưởng giông bão thuyền xuôi biển rộng
Duyên lạc lầm giấc mộng ly tan
Đài Nam ải Bắc dặm ngàn
Đôi đường rẽ lối lệ tràn khoé mi
Hoá công hỡi! Bày chi dâu bể
Mối lương nồng đâu dễ dàng quên
Bỗng dưng sấm sét vang rền
Can trường thắt quặn trỗi lên điệu buồn…
Chiều hôm ấy nơi khuôn viên cũ
Phút sững sờ vũ trụ cuồng phong
Bóng yêu niêm kín cõi lòng
Giờ đây hiển hiện, chuỗi mong mỏi mòn
Kiếp phiêu bạc héo hon dáng dấp
Tóc lơ phơ tuyết ngập đỉnh đầu
Lạnh lùng khoé mắt thẳm sâu
Cố nhân gặp gỡ, mưa ngâu phủ đồi
Trên ghế đá làn môi hồi hộp
Ngọn ngôn tình chợt phốp pháp ngân
Mạch loang huyết quản rần rần
Ngầm dâng sóng dậy vạn lần đắm say
Anh vuốt tóc đan tay âu yếm
Lau đầm đìa bởi nếm tổn thương
Nguồn cơn tỏ rõ tận tường
Em thời goá bụa, Anh vương nỗi niềm
Xưa lãnh thổ nước Chiêm thống lĩnh
Vì cõi bờ áo lính giữ ngôi
Ngờ đâu hẩm phận lỡ bồi
Non đoài én nhạn, cút nôi ngỡ ngàng
Khi trở lại Em đang xuất giá
Đứng lặng nhìn nén lã chã rơi
Hồn đau xơ xác tơi bời
Pháo hồng tiễn bước nghẹn lời con tim
Nghe bộc bạch cố kìm ánh ngọc
Thảng thốt dòng khổ nhọc mái xanh
Vậy Em cứ ngỡ yên lành
Vun xây hạnh phúc, thắm mành trúc mai…
Nay vỡ lẽ chẳng cài vong phụ
Dối gian nào sao rũ cành buông
Đêm đen hứng trọn sương luồng
Buốt giăng nghịch cảnh, tiếng chuông não nề.
May 10, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1227)
Ngóng Hẹn
Ghé lại công viên, đến chỗ chờ
Đợi hoài không thấy, nghẹn chơ vơ
Buồn buồn, nhớ nhớ làm ngơ ngẩn
Bực bực, đau đau khiến thẫn thờ
Chẳng biết đường đi có kẹt xe
Khiến cho buổi hẹn lại sai giờ
Em ơi! Trời đánh đành cam chịu
Gặp gỡ kiểu nầy anh chẳng mơ…
7/6/2018
Nguyễn Thành Sáng
Trễ Hẹn
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Quạnh quẽ chiều buông nắng phủ đồi
Xuôi dòng lấp lửng lục bình trôi
Hồn nghe trống trải làn mi dỗi
Bóng cảm âu sầu cõi dạ sôi
Biển hẹn thầm mong đành xót nỗi
Sông thề lặng ước nỡ buồn môi
Vì sao trễ hẹn ngày hôn phối
Phụ rẫy tim khờ để cút côi.
May 10, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1228)
Đối Mặt Cuồng Phong
Đã thật lâu rồi chẳng thấy xuân
Chỉ toàn thảm đạm với bâng khuâng
Phủ lên cục đá mang hơi thở
Bỏ dưới thuyền nan vượt sóng tầng!
Biết phải làm sao mở lối ra
Tìm về nẻo sáng, bước đường xa
Có hương hoa thắm trời quang đãng
Dưới bóng trăng xanh toả ánh ngà
Hôm nay tận mé bờ sâu thẳm
Một bước mà thôi, nát thịt nầy
Bốn phía mịt mờ không điểm tựa
Chỉ chùn chân xuống sụp rơi ngay
Và cuồng phong lại bay dần đến
Tối sẩm bốn bề chuyển bạo giông
Kéo tới chụp trùm lên kẻ luỵ
Chực chờ đẩy té cõi tiêu vong!
Thương nghĩa tào khang chuỗi tháng năm
Chưa từng than trách cảnh mờ trăng
Trọn niềm trao gửi, lòng son sắt
Khắc khoái, thăng trầm chẳng thở than
Con thơ hai đứa mảnh nhung tơ
Chỉ biết Mẹ Cha với ngóng chờ
Da diết ngàn thương hồn tuổi ngọc
Lẽ nào để nát mảnh trăng mơ…
Ta đứng thẳng lên, hít mạnh vào
Luồng hơi vạn ấm của tình sâu
Gồng gân, trụ chắc, chân ngang vững
Đối mặt cuồng phong tấp dập đầu!
Nguyễn Thành Sáng
Người Quả Phụ Khóc Chồng
Mình yêu hỡi! Trăng đêm nay sáng quá
Hương bưởi thơm hoa lá cợt nô đùa
Hãy nghiêng đầu vai ấp tựa như vua
Em sẽ quạt gió lùa vào giấc ngủ
Mềm thảm cỏ mượt mà màu xanh phủ
Gối êm đềm dẫu vũ trụ bão giông
Hay canh tàn tuyết ngập giá mùa đông
Tay sưởi ấm tình nồng thêm ngây ngất
Cuộc sống vốn dập dồn bao ngại vật
Nhưng tim đây chân thật tận tấc lòng
Xoa dịu niềm chua xót ngưỡng long đong
Tô sắc thắm cầu vòng loang muôn vẻ
Kiếp gian khổ nhiễu nhương hoài ngấp nghé
Sẵn có em chia sẻ những ưu buồn
Sánh đôi cùng hứng ngọn thuỷ triều tuôn
Vững chèo lái lách luồn con sóng dữ
Rời đất tổ ngậm ngùi chân viễn xứ
Nợ ba sinh thế sự chuyển xoay vần
Duyên chúng mình quấn chặt trỗi khúc ngân
Hoà ước hẹn dương trần câu nguyền phỉ…
Hoá công nỡ! Đành căng dây đứt chỉ
Cướp linh hồn âm ĩ xát vết thương
Cắc cớ chi nghịch cảnh kéo dáng hường
Thành quả phụ đoạn trường đầy sụp hố
Sương dày đặc nơi khuê phòng loang lổ
Nỗi trầm tư lệ phổ áng thơ gầy
Lấp cơn sầu khuây khoả thoáng phút giây
Đời bất hạnh xám mây quầng nghiệt ngã.
May 13, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1229)
Nỗi Nhớ
Anh cũng nhớ em, nhớ thật nhiều
Nhẹ nhàng tình gửi bến cô liêu
Lan man tâm sự bầu sương lạnh
Vọng ngóng trời mây trải nhạt chiều!
Biết rằng chốn ấy quá xa xôi
Mà giống như gần ở cạnh tôi
Vút gió chim bay về cõi lộng
Hoài mong gặp gỡ mảnh trăng đời
Thắm thoát thời gian đã kéo qua
Ai từng uống ánh với hồn ta
Sẻ chia ân ái ngàn thương thắm
Cùng ấp, suy tư dưới bóng tà
Da diết, hương nồng treo gợn sóng
Vấn vương, lưu luyến gửi mây giăng
Vắng nhau đôi phút buồn hiu dạ
Khắc khoải, bâng khuâng thiếp đợi chàng!
Em ơi! Thương quá biết làm sao
Hai nẻo cuộc đời một giấc bao
Vạn kỷ hồn sương hằn khắc đá
Quay về nối lại xoá sầu đau
Và ta đan mối sợi tơ tình
Từ thuở ánh tàn rã mộng sinh
Như ẩn tận cùng nơi ký ức
Lời thề vạn kỷ buộc hồn linh
Phải chăng như thế, để bây giờ
Tít tận ngàn xa mãi đợi chờ
Thắt thẻo ôm tim ngân nỗi nhớ
Hoàng hôn lặng lẽ đỉnh chơ vơ!
Nguyễn Thành Sáng
Mưa Chiều Nhớ Anh
Trời sa mạc chiều hôm nay u ám
Tiếng chim buồn mây ảm đạm dường nao
Có phải chăng mộ cảnh cũng nghẹn ngào
Nên nổi gió rì rào cơn mưa đổ
Nơi quán cốc ngước nhìn song loang lổ
Chuỗi luyến lưu như vỗ sóng nhịp nhàng
Lặng lẽ niềm thờ thẫn giữa hoang mang
Chìm nhức nhối bẽ bàng cho duyên phận
Anh đã đến gieo tơ lòng vướng bận
Thả sầu vương ngút tận cõi tâm hồn
Thổn thức hoài dưới rặng mát cuối thôn
Mi đắm đuối dập dồn từng hơi thở
Đi bỏ lại nỗi giày vò nhung nhớ
Để đêm về nức nở ngắm trăng lên
Bởi vì đâu tình chẳng vẹn câu bền
Chưa tấm mẳn chóng quên vào dĩ vãng
Rơi nặng hạt dầm dề khơi bảng lảng
Sấm sét đưa vệt sáng siết rối bời
Những tháng ngày khắc khoải giọt chơi vơi
Đang khuấy động mảnh đời rơi tẻ nhạt
Giọng trầm bổng nàng Thanh Tuyền vừa hát
Khúc não nùng dào dạt chiếm cô đơn
Khoé rưng rưng đáy vực chuỗi chập chờn
Dây thảm thiết điệu đờn đang réo rắt
Lúc vĩnh biệt quả hồng tim tím ngắt
Dãy muộn phiền quấn chặt rỉ vết thương
Dấu yêu ơi! Ray rứt phủ dáng hường
Anh có hiểu đoạn trường trong da diết?
May 17, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1230)
Chẳng Thể Nào Tơi
Bâng khuâng, vương vấn vọng ngàn khơi
Khắc khoải, u hoài khó thể vơi
Tiếng hẹn chuỗi đời luôn ủ ấp
Lời trao tấc dạ chẳng di dời
Éo le, ngang trái đành xa lối
Đau xót, lỡ làng nghẹn mỗi nơi
Sâu thẳm tận cùng như vướng mắc
Tay hồn cố mở chẳng nào tơi.
1/10/2018
Nguyễn Thành Sáng
Nhạc Và Thơ
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
NHẠC rót THƠ luồn ngưỡng bể dâu
THƠ tình NHẠC nghĩa phất phơ sầu
Ngồi mây NHẠC phổ lời THƠ nấu
Cưỡi cỏ THƠ gầy nốt NHẠC khâu
Bởi NHẠC êm đềm THƠ xuất mẫu
Vì THƠ lả lướt NHẠC thành câu
THƠ thề NHẠC hứa đời giai ngẫu
Trắc trở THƠ tàn NHẠC mãi đâu.
May 17, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1231)
LANG THANG TÌM KHUÂY LÃNG
Chiều bước chân dài trên xóm quê
Ngắm nhìn đồng ruộng trải lê thê
Trên cao một sợi màu trăng trắng
Tận tít xa xôi hướng nẻo về!
Lác đác bên sông mấy dãy nhà
Khói lam ai thổi cuộn bay ra
Hoà theo mây loãng về xa thẳm
Tiễn nắng hoàng hôn sắp lặn tà
Trên đường nhè nhẹ gió đưa hương
Lúa cắt, đồng khô nét đoạn trường
Uất nghẹn hay hờn thoang thoảng toả
Dạt dào, lãng đãng khách sầu sương
Cầu gòn ngã sấp níu hai bờ
Thả giấc ngủ dài suốt tuổi mơ
Đổ chết mà không đành thật chết
Đầu kia ráng bật chút xanh lơ
Tôi chậm đi qua, ngoảnh lại nhìn
Nghe lòng cảm xúc bức tranh xinh
Nơi đây êm ả đàn ru ngủ
Còn ở nơi tôi quá xập xình
Dòng sông trước mặt vẫn âm thầm
Xuôi ngược quay vòng mãi tháng năm
Như đã cam tâm phần định mệnh
Tối nay rút cạn để mai dâng…
Gởi lại nơi nầy thoáng lắt lay
Giúp phôi nhạt bớt nỗi heo may
Trở về tiếp tục hồn trên giấy
Trải mộng mơ ngàn một kiếp bay!
Nguyễn Thành Sáng
Giải Sầu Tâm Tư
Tưởng cảnh gian trần tợ mộng tiên
Ngờ đâu vạn vật siết ưu phiền
Mùa xuân sao nỡ gieo bàng bạc
Để cánh hoa đào rũ trước hiên
Dung dị niên thời trải giấc mơ
Vui vầy bắt bướm dệt thành thơ
Cùng Ai đùa giỡn trên đồng cỏ
Thắm thiết trao nhau ấm áp giờ
Lạc loài xứ lạ kiếm mưu sinh
Quần quật ngày đêm thêm bất bình
Tài đức bán mua như thực phẩm
Thanh liêm biến dạng rạng lung linh
Tính toán so đo chữ phỉ nguyền
Cưới nhau chẳng đặng trọn tình duyên
Bởi to vỏ bọc đầy tham vọng
Danh nổi tiếng lừng há chính chuyên
Cuộc sống kim tiền quá bấp bênh
Như thuyền sông nước mãi lênh đênh
Gành sương đọng khối tan trời sáng
Lầu cát lêu nghêu giữa gập ghềnh…
Bóng trăng khuất núi thoáng u buồn
Tí tách mái nhà những giọt tuôn
Thấm thoắt đầu xanh nay lấm tấm
Nửa đời sóng vỗ sắc tàn khuôn
Ngẫm nghĩ thì thôi vướng đoạ đày
Dặn lòng buông bỏ đắm mê say
Khoả khuây thanh thản bên kinh kệ
Xướng hoạ, thiền năng, thoả kiếp này!
May 18, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1232)
Cảnh Chồng Chung
Đến giỗ nhà em phải trở về
Nào con, hai vợ kéo lê thê
Rộn ràng, vui vẻ ôm ngày lễ
Tấp nập, hân hoan phủ bốn bề
Tắt lửa thiếu đèn nhẹ gánh lo
Cuốn chăn sát ngực giả nằm mê
Còn khi mưa gió, tình chia sẻ
Liếc liếc nhìn chồng… mặt ủ ê.
11/6/2018
Nguyễn Thành Sáng
Chồng Hờ Vợ Tạm
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Ngẫm sợi tơ trời hỏi núi non
Chồng chung có được mãi vuông tròn
Người trông bốn bảy sầu chăn nõn
Kẻ đợi năm mười rũ chiếu gon
Bão nổi phòng Em hờn quạnh ngón
Mưa dầm gối Chị tủi mờ son
Lòng đau ruột xẻ tình không đón
Vẫn phải thăng trầm chịu héo hon.
May 18, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1233)
Giấc Mộng Thiếu Thời
Gió thoang thoảng trưa hè man mát
Hương lúa vàng ngan ngát quyện bay
Bấy năm trở lại chốn này
Cua đồng đặc sản chuỗi ngày nấu nung
Bước thoăn thoắt ngực tùng trống giục
Cổng sân trường kia bục giảng trơ
Hàng cây phượng vỹ bơ phờ
Ghế bàn nghiêng ngả xác xơ bụi đường
Nghe não nuột vấn vương cõi dạ
Điệu ve sầu rỉ rả râm ran
Tìm đâu giây phút ngập tràn
Bắt chuồn đuổi bướm chân đan học về
Khoé lệ nhỏ giọt rê lăn lóc
Cảnh tiêu điều cỏ bọc rêu phong
Đắng cay len lỏi gợn lòng
Nỗi đau nhân thế long đong nghiệp trần
Trang nhật ký giở lần kỷ niệm
Mực tím buồn khởi điểm hồn hoa
Tóc mây bện nắng loà xoà
Những giờ ríu rít toa moa rộn ràng
Buổi núp bóng dưới tàng me dốt
Luồn mía ghim thốt nốt ổi xoài
Dằn trong cặp táp củ khoai
Cưa đôi trà đá loai choai tuổi hồng…
Âm tí tách lộng lồng vách cửa
Chợt giật mình đã nửa chừng canh
Lạnh lùa phủ giấc nồng xanh
Mưa đêm huyễn hoặc cuộn mành nhung bâu.
April 14, 2019
Tam Muội
Giấc Mộng Đêm Qua
Giấc mộng đêm qua ngủ muộn màng
Thấy mây u ám phủ “Hồn Trăng”
Chồng đi lặng lẽ tìm phôi lãng
Kỷ niệm, yêu đương…Thả bóng tàn…
Nửa đường bỗng chạnh nhớ hình xưa
Ấm áp bên nhau dưới ngọn lùa
Hạnh phúc say nồng nơi mái ấm
Vườn xuân hoa nở, tiếng chim ca
Nầy mắt, kia môi, đó nụ cười
Biết bao ngày tháng ngất niềm vui
Dòng thơ ân ái, dòng thơ mộng
Da diết người đi…Nỗi ngậm ngùi…
Tiếng gọi thân thương của thuở nào
Từng hồi canh cánh siết niềm đau
Tình ơi! Không lẽ đành ly biệt
Để phải rồi đây…Cả chuỗi sầu…
Lửa bốc nguội dần, giữa trái tim
Cõi lòng tê tái, xót xa thêm
Làm sao quên được, làm sao thể
Một sớm đang tay đốt mảnh thuyền…
Quay ngược trở về nhìn dấu yêu
Màu thu ảm đạm trải khung chiều
Còn “Con” ngồi đó, tuôn dòng lệ
Tức tưởi nghẹn ngào, thỉnh thoảng kêu…
Giật mình, dào dạt, dạ mênh mang
Bất chợt tâm tư tím ngỡ ngàng
Ý nghĩa thế nào cơn mộng ấy?
Cứ hoài trăn trở, luống bâng khuâng…
18/5/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1234)
Giấc Mộng Đêm Qua
Giấc mộng đêm qua ngủ muộn màng
Thấy mây u ám phủ “Hồn Trăng”
Chồng đi lặng lẽ tìm phôi lãng
Kỷ niệm, yêu đương…Thả bóng tàn…
Nửa đường bỗng chạnh nhớ hình xưa
Ấm áp bên nhau dưới ngọn lùa
Hạnh phúc say nồng nơi mái ấm
Vườn xuân hoa nở, tiếng chim ca
Nầy mắt, kia môi, đó nụ cười
Biết bao ngày tháng ngất niềm vui
Dòng thơ ân ái, dòng thơ mộng
Da diết người đi…Nỗi ngậm ngùi…
Tiếng gọi thân thương của thuở nào
Từng hồi canh cánh siết niềm đau
Tình ơi! Không lẽ đành ly biệt
Để phải rồi đây…Cả chuỗi sầu…
Lửa bốc nguội dần, giữa trái tim
Cõi lòng tê tái, xót xa thêm
Làm sao quên được, làm sao thể
Một sớm đang tay đốt mảnh thuyền…
Quay ngược trở về nhìn dấu yêu
Màu thu ảm đạm trải khung chiều
Còn “Con” ngồi đó, tuôn dòng lệ
Tức tưởi nghẹn ngào, thỉnh thoảng kêu…
Giật mình, dào dạt, dạ mênh mang
Bất chợt tâm tư tím ngỡ ngàng
Ý nghĩa thế nào cơn mộng ấy?
Cứ hoài trăn trở, luống bâng khuâng…
18/5/2019
Nguyễn Thành Sáng
Cơn Ác Mộng
Chàng phẩn nộ xung thiên mắng nhiếc
Hiểm hóc lòng ngọc liếc mày kham
Xót xa gay gắt luận đàm
Một thời kết mộng nỡ làm xám mây
Sự nhẫn nhịn choáng đầy tâm khảm
Thiếp ưu sầu kìm hãm chuỗi ngông
Nhưng trơ sợi ức lộng lồng
Xoáy sâu vực thẳm, tầng không vẫy vùng
Những giọt đắng đang cùng mạch máu
Siết dáng hường quọ quạu chiếu xuyên
Ngẩn ngơ vạn kỷ phỉ nguyền
Đứt dây cầu gãy cửu tuyền cách ngăn
Chàng vội vã cắt lằn buộc trói
Rải khắp đường đá sỏi gót đau
Lửng lơ bóng nguyệt nhạt màu
Hòn châu vắt vẻo nát nhàu ruột gan
Ngưng đối thoại tủi tràn gối lạnh
Nghe nỗi niềm sóng sánh chơi vơi
Vắng tanh trống trải nghẹn lời
Bao nhiêu hứa hẹn bời bời chỉ tơ
Buồn dai dẳng bơ phờ hốc hác
Tiếng côn trùng lác đác ngoài sân
Kim châm muối xát lịm dần
Chàng ơi thấu hiểu, định phân phũ phàng
Lùa song cửa gió mang se sắt
Chợt giật mình héo hắt dung nhan
Giấc chiêm bao rất hoang tàn
Lẽ nào duyên phận miên man đoạn trường?
May 19, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1235)
Khúc Hoài Vương
Ngày Chủ Nhật sánh đôi cùng dạo phố
Nắng hoàng hôn trải lộ những tia vàng
Gió nhẹ nhàng ngan ngát đỏ hoa trang
Chim lảnh lót xếp hàng đang rỉa cánh
Mây lãng đãng sóng lăn tăn óng ánh
Gợn mặt hồ lành lạnh thổi tóc mai
Góc vỉa hè quán cóc cặp gái trai
Tay nắm chặt vóc ngài nghiêng đầu tựa
Nhả làn khói thì thầm trao thệ hứa
Nguyện suốt đời như nhựa mủ cao su
Nghĩa keo sơn dẫu bão tố sương mù
Hay ảm đạm trời thu đầy thương nhớ
Ơn Tổ Quốc tạm rời xa xứ sở
Chốn biên thuỳ trả nợ nước non sông
Chí tang bồng rong ruổi vút tầng không
Gìn bờ cõi pháo hồng khi thắng trận…
Khẽ khàng gạt cố ngăn dòng lệ ngấn
Thổn thức niềm vương vấn phút chia xa
Kể từ đây em trở lại quê nhà
Luôn hướng vọng sân ga giờ tương hội…
Vuốt âu yếm đen huyền ôm ấp gối
Đền nụ hôn hờn dỗi lún đồng tiền
Mỉm duyên cười răng khểnh khiến đảo điên
Người yêu hỡi! Muộn phiền xin gánh hết…
Vầng trăng khuyết khuất sau đồi mỏi mệt
Quạnh chiếu nằm xám vệt phủ mi cay
Chợt suy tư năm tháng chuỗi đoạ đày
Thiếu bóng nhạn heo may buồn não nuột
Tiết vào hạ sao nghe lòng giá buốt
Tình thể nào đã vuột khỏi đời em
Ngọn vi vu ủ rũ khoác voan rèm
Hoài da diết oằn đem gầy vai nhỏ
Tiếng gà gáy rạng hừng đông lấp ló
Trắng canh thâu vò võ mãi đợi chờ
Chàng phương trời cảm thấu nỗi bơ vơ
Em cô lẻ thẫn thờ thềm hiên vắng
Đau thắt quặn tím vành môi mặn đắng
Xót tâm can gượng gắng bạc mái đầu
Nửa đoạn đường nếm vị chát bể dâu
Đêm thao thức suối sầu dâng khoé ngọc.
May 6, 2019
Tam Muội
Linh Hồn Vương Vấn
Ba năm trước vào đầu xuân nắng ấm
Vườn công viên đoá thắm rợp giăng đầy
Đôi nam nữ, tay nắm chặt bàn tay
Bước lững thững trải dài xem cảnh sắc…
Thỉnh thoảng dừng, nghiêng qua, tình trong mắt
Lúc nhẹ nhàng, thân mật, nỉ non vui
Khi nhéo vai anh, miệng nở nụ cười
Rồi thong thả lại ngồi băng ghế đá
Chuyện xa gần hai bên hoà rôm rả
Êm ả lời dịu mát cõi lòng nhau
Bao dí dỏm, bao cử chỉ ngọt ngào
Như chưa đủ tặng trao ngàn thắm thiết
Từ sâu thẳm trào dâng niềm da diết
Quá là yêu nhưng biết nói gì hơn
Chỉ âm thầm kết tụ đá vàng son
Mong ngày sẽ được cùng chung gối mộng…
Nào hay đâu dưới thênh thang lồng lộng
Cánh thời gian chiếc bóng mãi dần trôi
Xuân mới đó thoáng chốc vụt qua rồi
Hạ lại đến ngợp trời hanh hao nắng
Hết ngày phép, người vương tơ trĩu nặng
Kẻ biên thuỳ canh cánh nhớ nhung “Thương”
Đêm phục kích lặng lẽ hứng màn sương
Có lắm lúc chạnh buồn loang ánh lệ
Vào một chiều vầng dương đang chuyển xế
Buổi cơm nhanh tạm để bụng cho no
Đũa vội vã lùa mau khoảnh khắc giờ
Bỗng đạn pháo dập bờ nơi đóng điểm
Lưng trai trẻ bị ghim vào nhiều miểng
Máu tuôn trào, lạc tiếng, nghẽn hơi sâu
Tiếp theo đó ào ạt địch tràn vào
Từng thây quỵ, ngã nhào trong lửa khói…
Chàng đã chết sau cơn đau nhức nhói
Nẻo lâm sơn một tối thoát vòng vây
Nay linh hồn lởn vởn khắp đó đây
Như vương vấn hình Ai trên cõi thế…
19/5/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1236)
Chủ Nhật Nhớ Nhau
(Thơ Vui Ngẫu Hứng – Đồng Sáng Tác)
Vắng lặng canh khuya chạnh thấy buồn
Ơi người bên ấy! Có niềm vương
Hay vui Chủ Nhật, vui đường xá…?
Để bạn tình chung…Nhớ mảnh hồn…
Yêu lắm người tình tận chốn xa
Nhiều đêm se sắt dưới trăng ngà
Duyên đời trắc trở đành cam phận
Da diết nỗi niềm lệ ngấn ra
Chủ Nhật mười giờ có khách qua
Em đành bỏ Bậu bước bôn ba
Chợ làng bươn chải tìm dăm món
Đặng nấu ở nhà đãi bạn đa!…
Vậy thì đáng bị phạt năm roi
Nghẽn lối mà xe hổng bóp còi
Để kẻ trên đường trông ngóng đợi
Bốn bề mù mịt nỗi chơi vơi
Trăng thanh, trăng sáng, sáng khung trời
Yêu đậm, yêu nhiều, Yêu Dấu ơi!
Cõi lộng hàng mây giăng phủ kín
Âm thầm chờ đợi lững lờ trôi…
Ui da! Cắc cớ quýnh người ta
Hổng tiếc thương chi đến ngọc ngà
Roi mót quất quầng đau thấm thía
Ơi trời đất hỡi cứu hồn hoa
Đèn lụn tim lu đèn mịt mù
Tình yêu như chiếc lá mùa thu
Chuyển màu héo úa chờ con gió
Thổi nhẹ rơi thềm nấc tiếng ru!
May 19, 2019
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1237)
Nỗi Niềm Tính Chuyện Tương Lai
Mấy năm qua giông bão cứ tràn về
Ngập ruộng lúa lê thê dòng nước nổi
Khêu bấc lụn nghe tơ đồng nhức nhối
Giọt nghẹn ngào bối rối giữa hoang mang
Chuỗi nghĩ suy nhan sắc luống võ vàng
Lo phấp phỏng tìm đàng tương lai sáng
Chẳng khuất phục an bài do số mạng
Tự mưu sinh, quang đãng, đón trăng đầy
Đêm hôm rồi khi gió chuyển hướng Tây
Mái lá dột phên gầy không đủ ấm
Cột xiêu vẹo mưa nhuần âm ẩm thấm
Chắc hổng chừng chầm chậm ngã sập luôn
Tía nó ơi! Xa xứ sở ắt buồn
Nhưng ngặt cảnh chuồn chuồn bay thấp mãi
Vét hũ gạo lại thêm phần con dại
Lỡ bề nào nghiệt ải phủ đầu non
Mình ra đi cuốn gói trải bước mòn
Hầu quật dậy đặng tròn duyên phụ tử
Kiếp phiêu bạt đành làm thân lữ thứ
Dạ vững vàng khắc giữ mảnh hồn quê
Đến thời gian hoa trái trổ sum sê
Dẫu khổ nhọc hứa thề cùng gánh vác
Nghĩa chồng vợ mãn đời tình ghi tạc
Với tấc lòng nguyện thác chẳng đổi thay
Thà một lần hứng trọn ánh nguyệt say
Còn hơn ở chốn này lam lũ miết
Đám hậu duệ ngậm ngùi trong thua thiệt
Thì nỗi niềm chặt siết tận tâm can.
April 27, 2019
Tam Muội
Bàn Tính Chuyện Tương Lai
Em nhìn kia! Ruộng trơ, đồng cỏ cháy
Suốt cuộc đời chỉ vậy! Thế mà thôi
Bóng thời gian chầm chậm cứ dần trôi
Chiều xế bóng cũng ngồi bên ảm đạm!
Không gian nầy bốn bề toàn u ám
Trên điệp trùng dãy xám lững lờ bay
Dưới teo tóp rải rác mấy bờ cây
Xơ xác vỏ, héo gầy, thân rũ lá
Canh cánh mãi với cõi lòng buồn bã
Lúc mưa dầm, khi hạ nóng, thu đông
Chỉ toàn là trống trải dưới mênh mông
Hứng chịu gió xuôi dòng ngang dập vỗ!
Giữa thênh thang loài chim thì xây tổ
Làm con người có chỗ để dung thân
Tổ của chim nếu mỏng mảnh đeo cành
Sao trụ nổi tung hoành cơn gió chướng
Cảnh sống ta chỉ qua ngày vất vưởng
Đợi đến kỳ ai mướn mới đầy cơm
Hết dịp mùa thiếu hụt vẫn từng cơn
Đẩy đói khát chập chờn quanh thắt thẻo…
Nay âm vang nghĩa tình đà gọi réo
Đàn con yêu bé xíu ngưỡng tương lai
Đâu thể nào tiếp tục ở lại đây
Phải gánh nhận chuỗi dài trong mù mịt
Đường đá sỏi dẫu nằm phơi tận tít
Bước gian nan vẫn ghịt kéo nhọc nhằn
Vợ chồng mình hãy mạnh bước đôi chân
Rồi cũng sẽ một lần sang vượt thoát…
21/5/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1238)
Đành Quên Ước Hẹn Năm Nào
Ngọn gió chiều nay bỗng hững hờ
Để vầng mây tím chuỗi chơ vơ
Lối xưa cây cỏ u buồn quá
Cảnh vật tiêu điều, bước ngẩn ngơ
Chiếc lá vô tình khàng khẽ rơi
Dường như điểm báo ý duyên đời
Mộng tan chỉ lệch vòng ngang trái
Sợi khuấy tâm tư, trĩu nặng lời
Có phải phương trời anh đã quên
Một thời dĩ vãng ngắm trăng lên
Câu thề trọn kiếp không nhoà nhạt
Son sắt uyên ương nguyện vững bền
Tháng năm chầm chậm nhẹ nhàng trôi
Đằng đẵng thời gian, trông đứng ngồi
Trước lúc ra đi anh hứa hẹn
Cau trầu dạm ngõ đặng chung đôi
Mòn mỏi đợi chờ héo nét xuân
Nỡ gieo hụt hẫng chuỗi trầm luân
Giọt thương gửi gắm ngày càng lớn
Giải thích thể nào, lệnh phải tuân!
Ngưỡng cửa Vu Quy trải thảm vàng
Sầu vương dằng dặc phủ đài trang
Ngổn ngang trăm mối, tơ vò võ
Xuất giá sao đành khi dạ mang?
Ngước mặt ngăn dòng lệ chợt tuôn
Hay cơn bụi cát dửng dưng luồn
Khiến hoa rã nhuỵ, cành trơ trọi
Xuân đã đến rồi, tuyết vẫn muôn!
Đầu môi chót lưỡi, gợi lòng xiêu
Cợt phấn đùa hoa, thoả cánh diều
Nhức nhối tim khờ anh có thấu
Một lần vấp ngã vạn cô liêu.
April 26, 2019
Tam Muội
Gọi Hồn Thương Để Hỏi
Từ độ đôi mình xa cách xa
Em về chốn ấy…Của người ta
Còn tôi trở lại đời đơn điệu
Cũng vẫn sớm, trưa với xế tà…
Cố nén tấc lòng trước nỗi đau
Trăng thanh mới đó hoá trăng sầu
Bao nhiêu ấp ủ, bao lời hẹn
Nay lững lờ trôi khuất dạ cầu
Chiều chiều trống vắng bước lang thang
Điểm hẹn nằm kia dưới nắng tàn
Rạp hát, con đường quen thuộc ấy…
Chập chờn ẩn hiện bóng tình nhân
Lắm lúc cay cay đọng mí buồn
Còn gì để nhớ, để ngân chuông
Còn đâu “Cây Gậy” anh chờ đợi
“Vợ” sẽ tặng anh tuổi mỏi mòn!
Nụ hôn thắm thiết ngất ngây say
Vẫn tụ ở đây tại chỗ nầy…
Đăng đẳng thời gian nhiều biến đổi
Hãy còn in đậm có nào phai
Cứ ngỡ luyến lưu chạnh nỗi niềm
Gửi anh ngần ấy tiếng lòng em
Ngờ đâu đó lại là sau cuối
Em tiễn tình ta xuống “Cửu Tuyền”…
Bây giờ tôi đã biết làm thơ
Thì chuyện ngày xưa cõi nhạt mờ
Kỷ niệm ngọt ngào trong một thoáng
Bất ngờ trỗi dậy khiến rung tơ
Âm ngân đồng vọng giữa canh khuya
Réo gọi hồn thương ngược trở về
Để ngắm, để soi, nhìn thật kỹ
Và rồi để hỏi…Cớ sao đi?…
22/5/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1239)
Thao Thức Dưới Hoàng Hôn
Trọn gánh nghĩa tình đã trả xong
Giờ đây ta cảm thấy yên lòng
Chỉ buồn lặng lẽ theo ngày tháng
Nẻo vắng riêng mình giữa trống không!
Sớm tối ra vô dạ thẫn thờ
Nằm ngồi đi đứng, quạnh chơ vơ
Cả bầu quen thuộc, đà quen thuộc
Còn cái gì đâu để chực chờ
Trút cạn cùng hết ở trái tim
Cho hoài thao thức trở thành quen
Không rơi luẩn quẩn trong mù mịt
Nhạt nhẽo, mông lung cuốn nỗi niềm
Sương trắng, ảnh mờ phủ héo hon
Sớm hôm vò võ, tím tâm hồn
Nhớ nhung kỷ niệm, nhìn thay đổi
Còn lại những gì để vấn vương?
Chiếc bóng thời gian chầm chậm trôi
Bao vùi đất lạnh, bấy chào đời
Vòng xoay vũ trụ hằng luân chuyển
Khoảnh khắc, phù vân một kiếp người…
Thôi thì lấp lánh ánh trăng sao
Từ thuở thiên thu đã trải vào
Bóng tối đêm đen, bầu tĩnh lặng
Trùng trùng điệp điệp mộng chìm sâu
Tìm nơi tia loé “bóng hình Ai”
Khiến cả đời tôi cứ mãi hoài
Lởn vởn chập chờn đôi suối biếc
Vạn sầu da diết hướng về đây…
Nguyễn Thành Sáng
Hoàng Hôn Tím
Hoàng hôn tím sân trường đại học
Lác đác vàng chải tóc nàng thu
Gió mơn bảng lảng sương mù
Quyện làn hoa sữa tình ru cõi lòng
Duyên gặp gỡ tay trong tha thiết
Mở buồng tim để biết bao điều
Ngẩn ngơ vương vấn đăm chiêu
Buồn mây lãng đãng, cảm diều cánh bay
Anh đã khiến kiếp này trọn vẹn
Thấm nét hồng bẽn lẽn vành môi
Cưỡi con sóng hạc tinh khôi
Công viên cổ thụ từng hồi bên nhau
Lời giao kết trầu cau đẹp dạ
Khi ra ngành gia phả mừng vui
Nhẫn đan đính ước ngọt bùi
Siết chân Loan Phụng cột nùi chỉ tơ
Hoàng hôn tím nhà thờ sánh bước
Pháo dập dồn kiệu rước cô dâu
Uyên ương nguyện bạc mái đầu
Dẫu đời giông bão núi sầu nguyệt rơi
Nhưng trời hỡi! Tả tơi bóng nhạn
Chuyến đò chiều gặp nạn nát tan
Chấn thương sọ não máu hàn
Tấm thân tàn phế ngồi bàn xe lăn
Hoàng hôn tím chiếc khăn nhàu nhạt
Mười mấy năm trôi dạt phương nào
Bặt vô âm tín đổi trao
Anh ơi! Nỗi khổ nghẹn ngào miên man.
May 20, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1240)
Lạnh Lẽo
Hồn trăng lạnh lẽo ở đầu thôn
Trống vắng, cô đơn, ánh chập chờn
Âm giới thâm tình giăng vạn chốn
Trần gian nghĩa nặng ủ Ma hồn
Tìm chàng, chân bước, lòng đau đớn
Duỗi bóng, em đi dạ xót hờn
Gió cuốn thuyền duyên ngàn sóng gợn
U hoài, mờ mịt, giọt từng cơn!
Nguyễn Thành Sáng
Sầu Nguyệt Vọng
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Đơn mình ngắm nguyệt lửng lưng trời
Rả rích côn trùng lạnh lẽo ơi
Rượu đắng thềm hiên buồn bã khởi
Tình cay mé sảnh bẽ bàng rơi
Hồn tan suối rũ hòn châu vợi
Ảnh rã mi sầu khoé lệ phơi
Bão nổi thuyền xa hoài bến đợi
Giương buồm Mộng nhé hãy về nơi.
May 20, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1241)
Cảm Xúc Đầu Xuân
Mùng một ta ngồi nghe trái tim
Nhịp dài gợi nhớ chuỗi truân chuyên
Đường xa ghềnh gập, hằng quên mỏi
Lẳng lặng mà đi, vượt nỗi niềm!
Trầm mặc, thu hình uống bóng trăng
Đêm đêm thao thức dõi mây ngàn
Mượn ru của gió xoa buồn hận
Khuây khoả niềm đau vọng ánh tàn
Vương vấn muôn phần bởi nhớ nhung
Hồn thiêng yêu dấu dãy dòng sông
Sớm chiều xuôi ngược lăn tăn chảy
Thắm thiết nguồn thương ấm cõi lòng
Lối xưa tràn ngập nét đan thanh
Hoa nở hương say, trái trĩu cành
Vườn mộng vẫn nhiều đan gối mộng
Trọn đời lưu dấu thuở ngày xanh!…
Tất cả không còn trước đổi thay
Bên lề cuộc sống tự phôi phai
Lần mò tìm kiếm sao ra lửa
Đốt sưởi vơi đi lạnh tháng ngày
Mười mấy năm dài, cực biết bao
Đêm không yên giấc dưới mưa gào
Nỗi lo trăm mối hằng quay quấn
Lắm lúc ngàn cân ép lệ trào
Ta sớm không còn nghĩ đến ta
Trọn tay ôm kín một căn nhà
Khăn khô cố vắt hoài ra nước
Tơi tả mặc tình, ta kéo ta…
Xuân nầy cây trái đã đơm bông
Mảnh đất cằn khô ửng vạn hồng
Năm tháng bập bềnh trên sóng nước
Giờ đây êm ả ngắm vầng đông!…
29/1/2017
Nguyễn Thành Sáng
Tản Mạn Thềm Xuân
Khoảnh khắc giao mùa uyển chuyển lay
Đông chào vĩnh biệt đẩy heo may
Trước thềm xuân sắc lung linh ánh
Rạng rỡ đất trời mây trắng bay
Ấm áp vầng dương đang lộ dần
Chim chuyền ríu rít nhịp nhàng ngân
Đào hoa vũ điệu hương ngan ngát
Xanh cỏ ngọn đùa, cảnh thế nhân
Thời tiết rộn ràng giai đoạn xinh
Giũ bờ tháng cũ, mới cung nghinh
Một năm đằng đẵng lênh đênh biển
Chợt khuấy tâm tư ngẫm phận mình
Lim dim ngả ghế ngắm khung tầng
Hoài niệm thuở thời khiến quả lâng
Anh đến lặng lờ như bọt nước
Chảy nguồn lưu luyến lẫn bâng khuâng
Vạn kỷ duyên trần tái hợp nhau
Đôi tim xoải cánh toả muôn màu
Yêu đương tha thiết nồng ân ái
Lại vướng nghịch dòng chuốc khổ đau
Kinh doanh tuột dốc ngưỡng thăng trầm
Ồ ạt bão thần phủ bóng râm
Gắng vững tay chèo xuyên sóng dữ
Nhưng buồm rã cột dạt sơn lâm
Song thân tuổi hạc chớm về chiều
Áng lụn canh tàn giữa tịch liêu
Sức khoẻ tợ đèn treo trước gió
Lập loè chớp tắt, xót bao nhiêu…
Thầm mong nắng rực xoá sương gầy
Nhiệt huyết căng đầy tạo dựng xây
Cơ nghiệp tình trường xuôi bến đổ
An nhàn tự tại chuỗi lây phây.
May 21, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1242)
Phôi Tan
Người chờ ảm đạm ở bên sông
Kẻ chốn xa xôi cũng giá đông
Nhung nhớ âm thầm theo gió lộng
Thương sầu lặng lẽ trải mây rong
Thời gian ly biệt hằng mơ mộng
Năm tháng pha phôi mãi chạnh lòng
Duyên phận bọt bèo nay rũ bóng
Cuốn về tít tận cõi mênh mông!
Nguyễn Thành Sáng
Lánh Đời Quy Ẩn
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh – Tứ Vần)
Xa thành cuộc sống hào hoa miễn
Bỏ xóm sông đời rạng rỡ xiên
Ổ lá an nhàn mong ngã thiện
Chòi tranh hẻo lánh mộng đường tiên
Ban chiều bước dạo nghe hồn biển
Buổi tối chân dừng đặt võng hiên
Ngán ngẫm thăng trầm đang hiển hiện
Rừng hoang ẩn dật kiếp tu thiền.
May 21, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1243)
Khắc Ghi Ân Nghĩa Thầy
Ta đã nguyện một lời son sắt
kể từ ngày gánh Tiểu Giang San
dầu cho cảnh sống phũ phàng
lòng ta sắt đá, kiên gan đối đời!
Ta vẫn biết! đầy vơi bão tố
như sóng ngàn, nhấp nhố đại dương
trăm đường, vạn nẻo bi thương
bủa vây khốn khó trăm đường ta đi
Có những cảnh suy vi, cay đắng
những nỗi buồn nằng nặng vành mi
biết bao nghịch cảnh lâm li
giăng chờ, rước đón bước đi cuộc đời!
Có những cảnh chơi vơi thầm lặng
nghe nỗi sầu thấm đậm trong tim
tâm tư trĩu nặng xới tìm
con đường tiến thoái, cánh chim giữa trời
Có những cảnh đầy vơi tâm sự
thấy nỗi lòng tư lự, bâng khuâng
chỉ mình than thở cùng trăng
đêm sâu mờ mịt, trào dâng nỗi niềm!
Có những cảnh lim dim, gù gật
gió heo may phần phật ru hồn
nỗi lòng khắc khoải, héo hon
bởi đời, cảnh sống chập chờn, nguy nan…
Ngọn lửa sống trên sàn đá dắn
thuở năm nào đã nặn hồn ta
Tiểu Gia một gánh san hà
cũng nhờ lửa đó! vượt qua cảnh đời
Nhờ những buổi sao trời lấp lánh
nghĩa Đệ Sư óng ánh canh khuya
tâm cơ, Võ Đạo chẳng lìa
có Thầy giáo huấn, sẻ chia với trò…
Gần bốn bốn năm đò xa bến
tình bao năm, lởn vởn tháng ngày
hôm nay tâm sự vơi đầy
một niềm tưởng nhớ, đời dài còn đây!
Ân sâu, nghĩa nặng của Thầy!
Nguyễn Thành Sáng
Khoảnh Khắc Bên Thầy
Giảm tốc độ phi cơ từ lăn bánh
Đưa Quỳnh về ôm mảnh đất thân thương
Qua bao năm cách biệt với sân trường
Nay trở lại vấn vương ngàn nỗi nhớ
Tân Sơn Nhất nội bài nhìn sớ rớ
Thấp thoáng ai ngờ ngợ của thuở nào
Phải nhỏ Hằng dong dỏng nét thanh tao?
Ôi “chiến hữu”! Nghẹn ngào dâng se sắt
Đê sỏi đá gồ ghề đang lướt mặt
Những nông dân khom gặt lúa giữa mùa
Bông trổ vàng từng lớp đẩy suốt tua
Vui nhộn nhịp ngọn lùa đồng bát ngát
Dừng trước cửa căn nhà tranh đổ nát
Một cụ già chẻ lạt dưới bóng cây
Cảm xốn xang khi nhận biết là Thầy
Ôi vóc dáng thân gầy lơ phơ tóc
Mái suối bạc cõi còm đương khổ nhọc
Ánh lờ mờ nhưng óc sáng tợ trăng
Thầy ngẩn ngơ vì rổn rảng giọng Hằng
Hoài nhí nhảnh tung tăng thời áo trắng
Phút gặp gỡ ngỡ ngàng ngây lẳng lặng
Lắm chông gai đằng đẵng khiến bào mòn
Kiếp đoạ đày vất vả những héo hon
Vững nhiệt huyết căng tròn muôn ý sống
Nguồn len lỏi bám không gian trống rỗng
Gió tái tê lồng lộng cuốn bẽ bàng
Mới hôm nào bục giảng ấm áp vang
Giờ chua xót phũ phàng cơn cay nghiệt
Ơn dạy dỗ khắc sâu hồn mải miết
Chớ tham giàu khinh miệt cũ nghinh tân
Chê hèn sang chà đạp kẻ cơ bần
Cùng chia sẻ đàn ngân đường tiến tới
Đừng vấp ngã tương lai đầy mong đợi
Dẫu bụi trần vời vợi ngập lối đi
Hay gian truân duyên phận chớ luỵ vì
Đầu cao ngẩng thiên di luôn hành bước
Mở nhân ái tránh tranh đua đánh cược
Học trau dồi dành được kiến thức sâu
Chớ như mây bảng lảng khắp đỉnh đầu
Xoá tuyết lạnh dãi dầu rèn luyện trí
Trò khắc cốt dễ dàng đâu mụ mị
Mãi vươn lên dung dị trải cuộc đời
Nấu nung lòng dẹp xoá chuỗi chơi vơi
Vẫn lời đó sáng ngời khi kiệt quệ.
May 22, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1244)
Nỗi Nhớ
Khắc khoải, ưu tư một nỗi lòng
Âm thầm chờ đợi kẻ bên sông
Trời xa chốn ấy hồn thu ngóng
Nẻo vắng phương nầy gió hạ trông
Đêm lạnh mơ màng, sương nhỏ bóng
Trăng mờ u ám, ánh buồn giông
Để cho cô tịch, chìm cô đọng
Nỗi nhớ dâng tràn, giá lạnh đông!
Nguyễn Thành Sáng
Đơn Chiếc Dưới Hoàng Hôn
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh – Thủ Vỹ Ngâm)
Nắng phủ hoàng hôn lạnh lẽo mình
Tình duyên trắc trở nhạt màu xinh
Trường xưa phượng vỹ Chàng gieo thính
Phố cũ hoa hồng Bậu đẩy binh
Lỡ mộng ôm sầu đau xót đỉnh
Tàn mơ nuốt hận tủi hờn linh
Dài năm sóng vỗ nào yên tịnh
Nắng phủ hoàng hôn lạnh lẽo mình.
May 22, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1245)
Người Quả Phụ Khóc Chồng
Mình yêu hỡi! Trăng đêm nay sáng quá
Hương bưởi thơm hoa lá cợt nô đùa
Hãy nghiêng đầu vai ấp tựa như vua
Em sẽ quạt gió lùa vào giấc ngủ
Mềm thảm cỏ mượt mà màu xanh phủ
Gối êm đềm dẫu vũ trụ bão giông
Hay canh tàn tuyết ngập giá mùa đông
Tay sưởi ấm tình nồng thêm ngây ngất
Cuộc sống vốn dập dồn bao ngại vật
Nhưng tim đây chân thật tận tấc lòng
Xoa dịu niềm chua xót ngưỡng long đong
Tô sắc thắm cầu vòng loang muôn vẻ
Kiếp gian khổ nhiễu nhương hoài ngấp nghé
Sẵn có em chia sẻ những ưu buồn
Sánh đôi cùng hứng ngọn thuỷ triều tuôn
Vững chèo lái lách luồn con sóng dữ
Rời đất tổ ngậm ngùi chân viễn xứ
Nợ ba sinh thế sự chuyển xoay vần
Duyên chúng mình quấn chặt trỗi khúc ngân
Hoà ước hẹn dương trần câu nguyền phỉ…
Hoá công nỡ! Đành căng dây đứt chỉ
Cướp linh hồn âm ĩ xát vết thương
Cắc cớ chi nghịch cảnh kéo dáng hường
Thành quả phụ đoạn trường đầy sụp hố
Sương dày đặc nơi khuê phòng loang lổ
Nỗi trầm tư lệ phổ áng thơ gầy
Lấp cơn sầu khuây khoả thoáng phút giây
Đời bất hạnh xám mây quầng nghiệt ngã.
May 13, 2019
Tam Muội
Bỏ Lại Vợ Một Mình Bên Xứ Lạ
Anh lặng lẽ bên góc mờ cõi chết
Nhìn bậu ngồi rũ riệt xác xơ thân
Đáy tận cùng cứ chầm chậm trào dâng
Nhịp day dứt! Mà không làm sao được…
Muốn bước lại xoè tay tình nhẹ vuốt
Dịu xoa niềm giá buốt, phủ cô đơn
Nhưng để rồi da diết quặn từng cơn
Bởi giờ chỉ là hồn ma bóng quế
Nay viễn xứ, võ vàng treo dâu bể
Dưới đìu hiu ráng xế rụng bờ xa
Em thẫn thờ nhung nhớ chuỗi ngày qua
Anh tức tưởi theo là đà sương khói…
Ôi! Ai hiểu ngậm ngùi ôm nhức nhói
Giữa dòng đời bươn chải cánh tha phương
Mặc đá sỏi hay nắng cháy, bụi đường
Mong có dịp vươn lên bầu sáng tỏ
Đôi vợ chồng sẽ quay về đất Tổ
Nối cung đàn một thuở đứt ngang dây
Xây vườn hồng hoa nở dưới trời mây
Trải ân ích lâu dài quanh cuộc sống
Có ngờ đâu từ không gian lồng lộng
Ngọn phong cuồng khuấy động nước sông xanh
Thuyền của ta quá nhỏ bé mỏng manh
Chẳng chịu nổi phải đành nghiêng ngả lật
Cơn bạo bệnh cuốn anh vào lòng đất
Bỏ lại đây chất ngất nỗi sầu đau
Lắt lẻo tre phía trước một chiếc cầu
Em chới với, nghẹn ngào chân thui thủi…
23/5/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1246)
Gặp Lại Tình Xưa
Sầu hương vị tách cà phê đắng
Gió song thưa vắng rặng sao trời
Tơ đồng thổn thức chơi vơi
Ưu phiền len lỏi, nợ đời chưa nguôi
Tưởng giông bão thuyền xuôi biển rộng
Duyên lạc lầm giấc mộng ly tan
Đài Nam ải Bắc dặm ngàn
Đôi đường rẽ lối lệ tràn khoé mi
Hoá công hỡi! Bày chi dâu bể
Mối lương nồng đâu dễ dàng quên
Bỗng dưng sấm sét vang rền
Can trường thắt quặn trỗi lên điệu buồn…
Chiều hôm ấy nơi khuôn viên cũ
Phút sững sờ vũ trụ cuồng phong
Bóng yêu niêm kín cõi lòng
Giờ đây hiển hiện, chuỗi mong mỏi mòn
Kiếp phiêu bạc héo hon dáng dấp
Tóc lơ phơ tuyết ngập đỉnh đầu
Lạnh lùng khoé mắt thẳm sâu
Cố nhân gặp gỡ, mưa ngâu phủ đồi
Trên ghế đá làn môi hồi hộp
Ngọn ngôn tình chợt phốp pháp ngân
Mạch loang huyết quản rần rần
Ngầm dâng sóng dậy vạn lần đắm say
Anh vuốt tóc đan tay âu yếm
Lau đầm đìa bởi nếm tổn thương
Nguồn cơn tỏ rõ tận tường
Em thời goá bụa, Anh vương nỗi niềm
Xưa lãnh thổ nước Chiêm thống lĩnh
Vì cõi bờ áo lính giữ ngôi
Ngờ đâu hẩm phận lỡ bồi
Non đoài én nhạn, cút nôi ngỡ ngàng
Khi trở lại Em đang xuất giá
Đứng lặng nhìn nén lã chã rơi
Hồn đau xơ xác tơi bời
Pháo hồng tiễn bước nghẹn lời con tim
Nghe bộc bạch cố kìm ánh ngọc
Thảng thốt dòng khổ nhọc mái xanh
Vậy Em cứ ngỡ yên lành
Vun xây hạnh phúc, thắm mành trúc mai…
Nay vỡ lẽ chẳng cài vong phụ
Dối gian nào sao rũ cành buông
Đêm đen hứng trọn sương luồng
Buốt giăng nghịch cảnh, tiếng chuông não nề.
May 10, 2019
Tam Muội
Gặp Lại Tình Xưa
Thật chẳng ngờ tình cờ ta gặp lại
Để chạnh lòng, tê tái trước đổi thay
Mới ngày nào ước hẹn trải bờ cây
Nay hoá khách đó đây cùng đối diện…
Còn đâu nữa nhấp nhô tràn cửa biển
Dào dạt niềm lưu luyến, nhớ nhung thương
Chỉ vắng nhau mấy bữa thế mà sương
Chiều bảng lảng trên đường giăng diệu vợi
Còn đâu nữa bâng khuâng, nhiều trông đợi
Bất chợt ồ! Em lẹ rảo về anh
Bắp nghi ngút ba bốn trái tay cầm
Chung băng ghế, sát gần, tình gửi bắp
Còn đâu nữa sông đêm trăng sà thấp
Vai kề vai ấm áp ngắm lung linh
Ngay trước mặt từng đợt sóng dập dềnh
Tim hai đứa bồng bềnh theo dãy sóng
Còn đâu nữa mênh mang treo lồng lộng
Lởn vởn hình ảnh bóng ở bên kia
Dưới hiên buồn man mác vọng trời xa
Nơi thăm thẳm ngân nga dòng điệp khúc
Biết bao nhiêu đan mơ và hạnh phúc
Theo thời gian mỗi lúc đậm đà sâu
Nào hay đâu bỗng chốc gãy nhịp cầu
Đường rẽ lối, Ai sầu, Ai tan nát…
Em nức nở, lệ nhểu dài lên má
Tôi cũng buồn chất ngất giữa tim tôi
Nhưng giờ đây quá khứ đã mờ trôi
Nghĩ ngợi đến chỉ rồi thêm đau khổ
Duyên phận bạc khiến hoa tình rụng vỡ
Nhạc cung đàn một thuở đứt dây bung
Người trọn đời canh cánh, nỗi chênh chông
Kẻ tức tưởi vầng hồng chìm mưa bão
Xưa ngọt ngào tặng em ngàn yêu dấu
Nay ngại ngần cảnh chậu cá lồng chim
Dạ dậy cồn mà vẫn cố lặng yên
Nghe da diết nỗi niềm thương dĩ vãng…
Thôi! Em hỡi! Đường em, em cứ thẳng
Còn đường tôi, cũng chẳng thể bước lùi
Chuyện năm xưa kỷ niệm đẹp một thời
Như ngọn gió lờ trôi theo gợn nước
Hình ảnh cũ mấy mươi năm về trước
Bỗng chập chờn quay ngược hướng vào đây…
Nửa lạnh lùng quơ đẩy cả bàn tay
Nửa vương vấn nhìn ngay, trào khoé mắt…
24/5/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1247)
Trắc Trở Duyên Đời
(Ngẫu Hứng Tâm Tình)
Yêu Quỳnh! Yêu biết là bao
Khát khao nhiều lắm, ngọt ngào bên nhau
Giờ đây ngang trái nhịp cầu
Bờ sông hai bến, dạ sầu tái tê
Cam đành cách biệt sơn khê
Chấp phận não nề, tiến thoái lưỡng nan
Thôi thì hợp xướng ca đàn
Văn thơ đối ẩm xoá tan nỗi niềm
Còn đây tình hỡi! Trăng đêm
Âm thầm lặng lẽ bên thềm sáng soi
Còn đây duyên hẹn sẽ rồi
Vườn xưa sum họp đời đời bên nhau
Tâm vương trí thảm dàu dàu
Tình duyên cắc cớ đớn đau chực rình
Hiện thời trả nợ ba sinh
Vành khuyên rổn tiếng, điêu linh gãy cành
Thôi đành mây gió trời xanh
Thẩn thơ kết tụ bên mành dệt mơ
Tỉnh ra trống vắng tứ bờ
Bao la biển rộng bơ vơ riêng mình
Tặng em trọn vẹn chữ tình
Ẩn tiềm trong đó bóng hình đôi ta
Quyện nhau dưới ánh trăng ngà
Ngọt ngào thắm thiết, đậm đà thân thương
Dẫu nay cách biệt ngàn phương
Chỉ hồng se mối, tơ vương chặt rồi
Phù vân khoảnh khắc cuộc đời
Còn kia bến mộng! Hỡi người anh yêu
Lắm khi ươm mộng bao điều
Tương phùng khoảnh khắc sáo tiêu giải sầu
Cùng anh xoải cánh đêm thâu
Thưởng vầng trăng sáng, trắng mầu mây bay
Nhưng rồi nghịch cảnh lá lay
Con tim thổn thức đoạ đày Mình ơi
Nhìn mưa nhểu hạt rụng rời
Ngắm trời Thu chuyển bời bời tâm can…
May 26, 2019
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1248)
Mưa Chiều Nhớ Anh
Trời sa mạc chiều hôm nay u ám
Tiếng chim buồn mây ảm đạm dường nao
Có phải chăng mộ cảnh cũng nghẹn ngào
Nên nổi gió rì rào cơn mưa đổ
Nơi quán cốc ngước nhìn song loang lổ
Chuỗi luyến lưu như vỗ sóng nhịp nhàng
Lặng lẽ niềm thờ thẫn giữa hoang mang
Chìm nhức nhối bẽ bàng cho duyên phận
Anh đã đến gieo tơ lòng vướng bận
Thả sầu vương ngút tận cõi tâm hồn
Thổn thức hoài dưới rặng mát cuối thôn
Mi đắm đuối dập dồn từng hơi thở
Đi bỏ lại nỗi giày vò nhung nhớ
Để đêm về nức nở ngắm trăng lên
Bởi vì đâu tình chẳng vẹn câu bền
Chưa tấm mẳn chóng quên vào dĩ vãng
Rơi nặng hạt dầm dề khơi bảng lảng
Sấm sét đưa vệt sáng siết rối bời
Những tháng ngày khắc khoải giọt chơi vơi
Đang khuấy động mảnh đời rơi tẻ nhạt
Giọng trầm bổng nàng Thanh Tuyền vừa hát
Khúc não nùng dào dạt chiếm cô đơn
Khoé rưng rưng đáy vực chuỗi chập chờn
Dây thảm thiết điệu đờn đang réo rắt
Lúc vĩnh biệt quả hồng tim tím ngắt
Dãy muộn phiền quấn chặt rỉ vết thương
Dấu yêu ơi! Ray rứt phủ dáng hường
Anh có hiểu đoạn trường trong da diết?
May 17, 2019
Tam Muội
Suối Dòng Vẫn Trắng
Đêm trăng sáng thả hồn bơi biển biếc
Bỗng gặp nàng cũng vượt hướng ngàn khơi
Cõi điệp trùng gờn gợn, nỗi chơi vơi
Chạnh xúc cảm từng hồi len tấc dạ…
Từ dạo đó long lanh phơi cửa gió
Dẫn nhẹ nhàng, êm ả đến con tim
Bóng ảnh hình duyên dáng một thuyền quyên
Cứ lởn vởn, chập chờn nơi tâm tưởng
Đường ước nguyện xa xôi trăm vạn trượng
Có đây rồi âm hưởng vọng về tai
Tiếng chim ca lảnh lót quyện hồn Ai
Gieo phấn chấn trải dài theo lối mộng
Chiều lặng lẽ ngắm vạt trời lồng lộng
Nhìn hàng cây rũ bóng nẻo đìu hiu
Nghe đâu đây văng vẳng dế mèn kêu
Dậy vương vấn thật nhiều lên nỗi nhớ
Nàng đã đến và lòng Ta rạng rỡ
Hương ngát tình muôn thuở phả không gian
Chuỗi sớm hôm lai láng điệp cung đàn
Vui nghĩa sống, mơ màng vườn xuân thắm
Bài dang dở chàng Chế Linh hát chậm
Nửa ru sầu, nửa đậm dấu lê thê
Dưới canh khuya lấp lánh mảnh trăng thề
Buồn não nuột bên lề sương nhểu tối…
Yêu dấu hỡi! Lá vàng treo cạnh suối
Ngọn vô tình lốc thổi tốc tung rơi
Giữa dập dồn cuồn cuộn lững lờ trôi
Chỉ khoảnh khắc mà thôi, dòng vẫn trắng…
27/5/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1249)
Vương Vấn Ngày Xưa
Hãy khóc đi em! Khóc một lần
Cho niềm u uẩn được vơi tan
Để rồi vĩnh viễn khung trời mộng
Chỉ có nầy đây một ảnh tàn!
Mai mốt tình cờ gặp lại nhau
Thì ta khỏi bị phải làm sao
Vì hai kẻ lạ, hai dòng nước
Chẳng bận gì hơn một tiếng chào
Em rẽ đường em, tôi ngả tôi
Không còn ánh mắt với bờ môi
Năm xưa chớp chớp và noi nói
Nhớ nhé! Chiều nay dưới ngọn đồi!
Đã hết thật rồi những vấn vương
Những đêm thao thức nhớ người thương
Những lần hò hẹn, nhìn u ám
Da diết làm sao! Một nỗi buồn…
Tôi nào có phụ mối tình xưa
Bởi kiếp phong sương, gió mạnh lùa
Lạnh lẽo, cơ hàn đeo dính mãi
Nên về bên ấy…thiếu đò đưa
Đành rời bến mộng, bước chân đi
Gửi lại tình quê một ước thề
Anh sẽ quay về xin hỏi cưới
Cùng em hạnh phúc nghĩa phu thê!
Ngờ đâu lận đận mãi xoay vòng
Sự nghiệp tượng hình bỗng hoá không
Tay trắng hôm nào nay phủi trắng
Làm sao trở lại được dòng sông…
Thắm thoát thời gian lặng lẽ qua
Hai mươi năm trước thật là xa
Giờ đây có kẻ thăm làng cũ
Dõi mắt nhìn ai, nghẹn bóng tà!…
13/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
Bóng Hình Xưa
Hóm hỉnh đằng sau thọc lét anh
Nhột cười phấn khởi ngọc long lanh
Êm đềm đầu tựa nghe xào xạc
Điên điển kết vòng đội mái xanh
Sấm chớp lập loè trời chuyển mưa
Bóng anh buồn bã trên cầu dừa
Mắt nhìn lơ đãng xuôi dòng nước
Ủ rũ hao gầy nhớ dáng xưa
Ẩn hiện phai dần loang lổ gương
Tay em dang rộng đón người thương
Không gian chới với đè tim mạch
Ngột ngạt quay cuồng lạnh sống xương
Trăn trở canh tàn giọt đắng cay
Phải chăng phảng phất thuở nồng say
Bỗng dưng trỗi dậy tấc lòng xoáy
Nhắc nhở anh chờ chuỗi lắt lay?
Dấu ơi! Thấm thoát đã mười năm
Từ dạo phân kỳ giữa oái oăm
Em biệt xóm nghèo theo Tía Má
Phi cơ xứ lạ chốn xa xăm
Bận rộn bon chen với cuộc đời
Hững hờ một nửa để chơi vơi
Chẳng màng thư tín hay thăm hỏi
Lẳng lặng làm ngơ chóng hợt hời
Khắc khoải giờ đây anh thế nào
Có còn lưu luyến mảnh trăng sao
Có vương vấn dạ khi chiều xuống
Hoài niệm ngọt ngào phút khát khao?
Vững giữ tình chung vẫn đợi chờ
Dưới tàng me cũ dẫu hồn trơ
Những mong én nhạn cùng xây tổ
Hay chớm nhạt nhoà tuổi mộng mơ?
Sắp tới hè sang em sẽ về
Bạc Liêu da diết của miền quê
Yêu ơi! Hãy chậm dừng giây lát
Tái hợp tơ duyên xoá não nề.
May 27, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1250)
Sáng Thu
Mãi nghĩ về thu mãi thẫn thờ
Cho đêm mộng mị, nỗi chơ vơ
Bóng thu ảm đạm gây sầu nhớ
Hồn gió đìu hiu kéo vọng chờ
Lặng lẽ, ngọt ngào ai gói thơ
Âm thầm, thắm thiết kẻ trồng mơ
Ghịt mây cho sáng vầng trăng tỏ
Lóng lánh trời thu, khoả ánh mờ!
Nguyễn Thành Sáng
Nét Hạ
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Nắng phủ non ngàn Hạ vãng lai
Đàn ve hợp xướng điểm thoa cài
Giao mùa khí hậu êm đềm trải
Đổi tiết cơ trời rộn rã khai
Nụ quẫy sai oằn đơm đủ trái
Cành vươn nặng trĩu đón hồng mai
Muôn loài góp nhặt niềm ưu đãi
Vẽ giấc mơ lòng mộng gửi Ai.
May 27, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1251)
Dòng Tâm Sự Gửi Hồn Cha Mẹ
Cha Mẹ ơi!
Cuộc hành trình nào đi mà không tới
Kiếp con người muôn lối cũng về thôi
Thuở năm xưa sắc vàng trôi đỉnh núi
Cánh thời gian cũng phủi bóng sau đồi!
Để sông bạc lững lờ con nước chảy
Thuyền dưới đêm lặng lẽ chuyển phương ngàn
Theo lượn khúc cuốn tròn hằng vạn xoáy
Vào biển khơi vời vợi cõi mông mênh…
Con chạnh lòng nhung nhớ chuỗi ngày qua
Từ mạch sống tình Cha và nghĩa Mẹ
Cây non nớt giữa đêm bầu trắng xoá
Rồi trưa hè lộng gió rít bờ tre!
Nghe tiếng đàn đơn điệu lảy bên vườn
Khung héo hắt mây sương chìm bóng nguyệt
Nỗi khát vọng ươm trồng về một hướng
Kéo vầng xanh kết tượng ánh canh khuya
Thắp sáng ngàn thương nơi tấc dạ
Vực tiếng đàn từ giọng của tong đô
Nâng từng bước mi pha rồi mí phá
Vượt vút cao sí đố, phả sầu lơ…
Bởi Cha lãng tử dừng chân xây mộng
Mẹ, quê mùa khốn khó đến thị thành
Duyên tơ tình bèo mây xuôi dòng sống
Tạo hạt mầm dưới bóng mảnh trăng thanh!
Các con chào đời nơi hàng nước nổi
Trên lắc lay u tối phủ thuyền nan
Cố vươn mình thẳng tay chèo mệt mỏi
Nên bao lần chới với cảnh mờ tan…
Ngày hôm nay ánh đã khuất xa rồi
Hồn thu mãi ngậm ngùi thương với nhớ
Dòng sông nầy thuyền đời còn chuyển tới
Dẫu cung đàn rười rượi vẫn xây mơ!
Nguyễn Thành Sáng
Niềm Hối Hận Trong Con
Mẹ thảng thốt bảo Cha đang nhập viện
Tin bàng hoàng như biển dậy cuồng phong
Nắng buổi trưa mà bỗng lạnh cõi lòng
Nghe trĩu nặng cuộn vòng vây huyết quản
Thu xếp vội vượt non ngàn núi vạn
Thấy Mẫu Từ vầng trán đượm suy tư
Chuỗi lo toan khiến vóc ngọc lừ đừ
Đôi mắt thẳm đọng dư âm chua xót
Ghì chặt Mẹ cố ngăn luồng sắp lọt
Gắng gượng cười vẫn trót nghẹn ngào rơi
Nhìn thấy Cha gan ruột nhói tơi bời
Thoi thóp thở ống hơi ghim nửa miệng
Cám cảnh tượng can trường con chết điếng
Ghét bản thân nhát biếng bỏ Cha già
Ít viếng nhà, chìm đắm khúc ngân nga
Mãi bồng bột la cà nơi xứ lạ
Đứa nghịch tử với tông đường gia phả
Chỉ yếu hèn sa ngã trước tình yêu
Huyễn mộng mơ bện gió thả phiến diều
Ôm tinh tú khóc chiều buông mây tím
Nghĩ nông cạn định chôn vùi tơ phím
Phút đảo điên thoáng mỉm đó lại sầu
Con dại khờ kết hạt đợi mưa ngâu
Đâu hiểu được Cha rầu trong thầm lặng
Tim thắt quặn vành môi ươm vị đắng
Xin lỗi Cha! Hãy mắng nhiếc phạt trừng
Bởi hợt hời sao lãng nghĩa dửng dưng
Nay bừng tỉnh biết chừng nào đền đáp
Công dưỡng dục trải gian lao bão táp
Vững tay chèo dẫu áp lực giữa giông
Nuôi đàn con khôn lớn rạng rỡ hồng
Chừ trổ mã tầng không riêng lộng cánh
Những nuối tiếc sững sừng lư lắc mạnh
Đang vẫy vùng đập đánh thức linh con
Lời ăn năn chợt khuấy động từng đòn
Niềm hối hận chẳng tròn câu hiếu thảo.
May 28, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1252)
Tặng Bạn Lòng
Mới đó mà sao thấy vấn vương
Chiều tàn trông đợi bóng hồn thương
Vắng em trời gió mang nhung nhớ
Lạnh bóng trăng đêm để nỗi buồn
Được bạn tâm lòng vui ấm dạ
Có tình hồn mộng ngọt nồng hương
Lần về thăm thẳm nguồn hoa thắm
Gói lấy hương yêu tặng bạn đường
Nguyễn Thành Sáng
Gian Dối
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Trời mây lặng lẽ cảnh tiêu điều
Bậu hững hờ chi để bóng xiêu
Cửa đóng căm hờn nung ngọc liễu
Mành buông uất hận vỗ đàn tiêu
Trăng tàn nợ rã âm thầm hiểu
Mộng úa duyên rời ủ rũ khiêu
Những tưởng câu thề dâu rước kiệu
Ngờ đâu phụ rẫy cắt dây thiều.
May 28, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1253)
Thơ Hoạ Tâm Tình
Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (1)
Mình yêu ạ! Anh tính thế nầy nha
Giờ chính thức đôi ta thành chồng vợ
Trọn cuộc đời gắn bó chẳng lìa xa
Nay chỉ còn thứ mà chung đối phó
Đó là việc ăn ở với mưu sinh
Làm sao để cho mình yên dạ sống
Giữa biển đời lồng lộng vững niềm tin
Vượt sóng gió dập dềnh tìm đến bến…
Việc của em khiêm tốn chỉ bấy nhiêu
Nhưng phải bị thật nhiều bao ràng buộc
Thôi thì muốn cho được thuận xuôi chiều
Em hãy nghỉ rồi đều cùng nhau bước
Nhà của mình điện nước đà có sẵn
Chỉ cần mua tủ lạnh loại nhiều ngăn
Kế ra chợ mạnh dạn cứ cân hàng
Sinh tố bịch làm anh giao mối bán…
NTS
Mấy năm rồi hạn hán ở vùng quê
Nay thời tiết sắp về hanh gió hạ
Mới tháng năm mà lá cỏ ủ ê
Đúng dịp tính ra nghề sinh tố đá
Vàng trong rương cà rá với dây chuyền
Hồi đám cưới Mẹ khuyên dành cất giữ
Vì mưu sinh nên thử sóng vỗ thuyền
Xem số mệnh ảo huyền xong hành xử
Sáng mơi nầy anh cứ lấy hết ra
Thẳng xuống chợ nhờ Hà coi giá bán
Bởi bạn hiền thành dạn dĩ Mình nha
Chỗ tin tưởng thật thà không bất mãn
Nghĩa vợ chồng hoạn nạn luôn có nhau
Sẵn góp vốn mua tàu hay ruộng đất
Đợi chín mùi thì lật ngược đẩy mau
Đặng tích trữ mộng giàu vơi quần quật…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1254)
Thơ Hoạ Tâm Tình
Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (2)
Làm nghề nầy hơi vất vả chút thôi
Còn vốn liếng tạm thời chưa nhiều lắm
Chỉ buổi đầu nặng phần bình giao mối
Loại “Thái Lan” chịu nổi giữ lâu tan
Giá chắc khoảng vài trăm ngàn một cái
Sức anh giao cũng phải cỡ hai mươi
Tạm bấy nhiêu tới lui xoay vòng mãi
Đến khi nào tăng mối mới thêm thôi…
Giờ hai ta dạo chơi ra hướng chợ
Chọn hàng về làm thử để cho quen
Rồi sáng mai anh “lên yên” kiếm chỗ
Các con đường, hẻm phố dọ tìm xem
Coi khu nào độ bền làm ăn tốt
Ráng sao cho đủ số lượng yêu cầu
Xong thuận đường anh vào quầy bác Út
Mua sợi sên với nhớt chỉnh lại xe…
NTS
Ối trời hỡi! Ai dè ông xã cũng
Ý tung ra như phụng múa sân đình
Em tuân lệnh cung nghinh người hùng dũng
Nhẹ môi kề mắt lúng liếng nghịch tinh
Đã chuẩn bị giờ mình a lê hấp
Anh ngồi sau em gấp tới chỗ Hà
Rồi sau đó la cà cầu Thiên Lập
Qua chợ Cồn tấp nập ngắm những hoa
Tuốt dãy cuối có bà Dung chủ vựa
Toàn trái cây sạp chứa rất nhiều hàng
Ghé lại chút em đang thèm vú sữa
Sẵn dò chừng kẻo nữa hớ giá sang
Con gió mát rộn ràng loang tâm khảm
Tiếng rì rào cò đám xoải cánh bay
Trâu hồ hởi khoẻ cày như chiến hạm
Hương bếp nồng khói xám quyện cay cay…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1255)
Thơ Hoạ Tâm Tình
Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (3)
Vậy thì “Noàng” hãy xoay bờ lưng lại
Để cho Ta choàng lấy vóc thân ngà
Thả bờ môi tà tà lên má ấy
Tặng duyên đang phe phẩy mái đuôi gà
Rồi vợ chồng vòng ra ngoài hướng chợ
Giúp chả, nem, vú sữa khỏi chờ lâu
Mình cứ trút hầu bao cho cởi mở
Có gì anh tiếp vỗ xuống cho mau…Hì!
Xong thong thả lần sâu vào quầy sạp
Mua tạm thời vài sắp bịch ny lon
Quẹo qua trái lòng vòng tìm lựa đậu
Với dừa khô mướn nạo khỏi mắc công
Sẵn mua một cái cân khi pha chế
Phân lượng sao cứ thế lúc ra hàng…
Giờ bà xã đã sẵn sàng chưa hỉ!
Anh dắt xe ra cửa…Đợi bằng bằng…
NTS
khì…khì…khì…
Nhìn rủng rỉnh túi căng tiền thích quá
Lâu lắm rồi chưa gạ nũng nịu anh
Bữa nay sẽ ăn bành càng cho đã
No cái mề phố xá dạo vòng quanh
Đang ngắm nghía kinh doanh hàng nhiên liệu
Kiếm bàn cân có kiểu điện kim giờ
Giá hơi mắc dứt tờ tròn một triệu
Rồi băng sang cửa hiệu để mà quơ
Mớ bao bịch, thun sơ dùng để cột
Lại đảo vòng qua một lốc đường kia
Trán nhễ nhại đầm đìa như lửa đốt
Chân nặng nề soạt sột khúc lia chia
Ồ ông xã! Mâm nia cần vài cái
Để khi bày với lại nguội trước khi
Bỏ tủ lạnh tại vì bưng thoải mái
Anh nghĩ sao có phải thực dụng nì!…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1256)
Thơ Hoạ Tâm Tình
Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (4)
À hé! Những món nầy cần lắm đó
Vậy mà anh quên nó lúc ngẫm suy
Bà xã hay! Rất hay, tâm trí tỏ
Thế thì nên một mớ để dành khi
Giờ xem coi! Còn gì nữa không nè…
Ồ…Ồ…giao bằng xe, hàng chỗ đựng?
Cần gắn thêm cái bửng với thùng ha
Hai thứ nầy hồi qua bên bển sắm…
Nhìn yêu dấu tay cầm, tay bưng xách
Trán mồ hôi nhểu vệt xuống màng tang
Chợt xúc cảm ngập tràn lên ánh mắt
Thương vợ hiền trọn dạ, nỗi lo toan
Em đưa đây cái cân bàn anh quảy
Rồi hai đứa vòng lại quán nước kia
Tạm xả hơi để mà chân bớt mỏi
Sẵn bánh bao mình “nối tiếp” đậm đà…Hì!
NTS
Tiếng lộp bộp chắc là đang đói lắm
Mình ghé hàng chị Thắm mới khai trương
Em rất thích ven đường ăn bún mắm
Thưởng gió lành ngồi gặm mút đốt xương…hì hì hì…
Giờ căng bụng “dặm trường” ta tiếp bước
Anh mỏi giò, đằng trước để quợ lo
Lát qua tiệm bác Ngò mua vải lược
Đậu mè đen sẵn rước mớ sữa bò
Đồ lỉnh kỉnh giá so đo coi bộn
Vậy mà tiền có trốn được chỗ mô
Đây còn phải xe thồ chêm gối độn
Thùng thiết nhôm cũng tốn cỡ ngàn đô
Chợt cám cảnh nhấp nhô thuyền biển thế
Chồng thật thà hiền rể chẳng hổ danh
Rất sáng dạ học hành người kính nể
Ấy cớ sao dâu bể vẫn tròng trành…hờiiiiiiiii…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1257)
Thơ Hoạ Tâm Tình
Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (5)
Quỳnh ơi! Hãy Cùng anh vô tiệm ấy
Em xem coi hợp ý tủ lạnh nào
Khổ hai chiều ngang cao cho phải thế
Chứa bịt nhiều cứng dễ, điện ít hao…
Ồ! Mình thích cái màu xanh lá mạ
Có phần trên chứa đá với năm ngăn
Anh cũng thấy có phần hữu lý đó
Vậy ô kê, móc giỏ cứ bằng bằng…
Chà! Sinh tố đậu xanh thơm béo béo
Em quấn thun thật khéo đó à nha
Đông lạnh ngắt mở ra “quằm” chút xíu
Mắt lim dim coi dịu mát sao hà
Ngon “Quợ” ơi! Nhưng mà hơi mặn muối
Mẻ tiếp theo em bớt chút chắc vừa…
Nhìn trán yêu lưa thưa mồ hôi nhểu
Thương quá nhiều êm dịu ánh trăng pha…
NTS
Trưa nắng gắt có mà sinh tố đá
Lạnh tê tê ngồi ngả dựa góc dừa
Hiu hiu gió đong đưa hoa cỏ lá
Còn gì bằng Mình há khỏi ước mưa
Ý ý chết! Bởi vừa làm mẻ mới
Hơi nặng tay lại với lộn muối đường
Nêm chút xíu và lường đong cho lợi
Có ai dè! Giờ gởi hết xuống mương…hì..hì…hì..
Đợt tới nữa em nhường ông xã đó
Nhớ kỳ nầy Mình bỏ ít dầu thơm
Thêm lượng bột và bơm căng cái vỏ
Hầu nhem thèm sắp nhỏ tuổi đầu bờm
Mới thoáng chốc chừ cơm trưa kẻo trễ
Ăn xong rồi mình hể tiếp vòng quay
Đi dọ hỏi xóm này ai có thể
Phụ bán hàng đặng để chuẩn bị “bay”…
TM
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1258)
Thơ Hoạ Tâm Tình
Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (6)
Vụ kiếm mối! Mình ơi! Em khỏi lo
Anh đây thật chính là vua bắt mối
Chỉ tươi tắn ghé lại nói vài câu
Thì chắc mẻm qua cầu xuôi hướng tới
Anh dọt đây! Vợ hãy vững an lòng
Độ chiều tối anh vòng về đấy nhé
Em cứ vui, thong thả đặt hàng đông
Mai “Chiến sĩ xung phong” vào trận đó…
Khà khà khà! Tốn có khoảng ba giờ
Hai chục mối đang chờ hàng để bán
Mình biết hông! Anh lần từ đầu ngõ
Cách nhà ta cây số cứ dần phăng
Mới lúc đầu tần ngần mối e ngại
Sợ chậm ế thì phải lỗ hay sao
Anh giao kết hàng bao, dư nhận lại
Các chỗ đều nếu vậy cứ đem giao…
NTS
Trời nắng nực hanh hao mùa hạ đỏ
Mồ hôi kê đang nhỏ giọt lưng chồng
Cảm ray rứt mênh mông cơn vò võ
Tay nhẹ nhàng thúc chỏ cạnh ngang hông
Mắt lúng liếng má hồng thêm bẽn lẽn
Nhắc ghế ngồi miệng nhoẻn nụ cười duyên
Mình nghỉ đó em chuyền công lực hén
Nó đây nè! Một chén sinh tố nguyên
Tia vàng rực đang xuyên qua mành sáo
Vội quạt cầm chu đáo tặng người yêu
À Mình hỡi! Số nhiều nên bán mão
Hay giao hàng họ dạo tự kiếm chiêu?
Và tủ lạnh có điều chưa được lắm
Anh vặn lên coi nhắm liệu thể nào
Chứ tiền điện cũng hao mà lỡ sắm
Cái to đùng chắc khẳm xót dạ sao…
TM


