
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (954)
Ảo Mộng
Canh vắng thả hồn trôi giấc mị
Về xưa, bến cũ một lần đi
Gặp người con gái bơi dòng thuỷ
Đón ánh trăng xuân toả bóng thì
Chỉ hồng êm ả dệt hồn thi
Mây xám mịt mờ phủ sắc mi
Chợt tỉnh cơn mơ, sầu nhỏ luỵ
Thì ra ảo mộng, chẳng là chi!
Nguyễn Thành Sáng
Vườn Thơ
(TNBC – Ngũ Độ Thanh)
Rực rỡ đào viên điểm ánh hồng
Hương làn khói quyện giữa trời đông
Gieo từ kết nghĩa êm đềm biển
Giữ luật đan tình lả lướt sông
Dẫu ảnh cơ bần hay bác học
Dù em khá giả hoặc nhà nông
Hoà niêm gép vận vần thơ trải
Vẫy mực loang mầu chẳng sắc không.
February 20, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (955)
Động Vật
MÈO TRẮNG thu mình tránh gió đông
BƯỚM XANH uốn lượn ghẹo hoa hồng
CHÓ ĐEN lững thững ra khung cổng
VỊT ĐỎ nhẹ nhàng lướt bến sông
CỌP XÁM gầm gừ theo gió lộng
HẠC HỒNG lờ lượn thả non bồng
TRÊ VÀNG đầu bự trong thì rổng
DƠI BẠCH tối về kiếm khoảng không!
Nguyễn Thành Sáng
Muôn Loài Đón Ánh Bình Minh
(TNBC – Ngũ Độ Thanh)
Bên mành nét ngọc thưởng bình minh
Lảnh lót vành khuyên dạn dĩ hình
Lém lỉnh bồ câu hè ngưỡng dựa
Bơ phờ cốc nhỏ lạch mồi rinh
Chai lì lợn béo luôn niềm nở
Bướng bỉnh dê gầy mãi lặng thinh
Khập khiễng bò nông cày đám cỏ
Muôn loài vạn vẻ đón ngày xinh.
February 20, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (956)
Tê Tái Mảnh Hồn Ma
Anh da diết với nỗi sầu khôn tả
Lệ ma hồn rỉ rả nhỏ hư vô
Muốn nằm cạnh bên vợ hiền khuây khoả
Bao năm dài thương nhớ cách xa nhau!
Mà hỡi ôi! Nào đâu còn thân xác
Chỉ vật vờ, khoảnh khắc ảnh mờ thôi
Cho tha thiết đầy vơi nơi phảng phất
Phải nghẹn ngào dằn vặt đỉnh chơi vơi…
Ngoài song cửa từng hồi mưa tí tách
Gió đẩy đưa lách cách vọng âm buồn
Lửa ân ái rực hồng dang dở tắt
Khiến cõi lòng chất ngất mối tơ vương
Anh tiến sát cạnh giường nhìn em ngủ
Mái nhung huyền che phủ vạt đìu hiu
Khom cúi xuống vói khều sang phía đó
Để nhẹ nhàng hơi thở của vợ yêu
Bỗng bất chợt khuôn chiều nghiêng trở lại
Mở bừng ra, nhấp nháy hướng về anh
Em ú ớ lâm râm trong mệt mỏi
Rồi nhấc tay cố vói giữa thâu canh!
Có phải chăng mộng lành nơi giấc điệp
Dẫn u hoài thiêm thiếp thẳng vào mơ
Để năm tháng đợi chờ bên giá rét
An ủi lần chấm hết một vần thơ…
Môi rung rung, lắc lư bờ vai lạnh
Em ngả đầu tiếp nhắm dưới thu đêm
Anh đứng lặng mà tim đau ngút tận
Hận riêng mình và hận cả cho em
Vì sao lại mối duyên tình thắm đượm
Nửa chừng xuân phải hứng chịu phũ phàng
Cho người phải võ vàng từng hôm sớm
Kẻ tái tê lởn vởn bóng lang thang…
19/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Da Diết Vọng Hồn Ma
Tiếng sấm chớp rền vang thêm bấn loạn
Se sắt luồng từng đoạn thắt tâm tư
Quyển nhật ký cánh thư đang trì hoãn
Viết lưng chừng hận oán kiếp lắc lư
Vầng trăng khuyết lừ đừ xuyên song cửa
Rót nghẹn ngào chan chứa nỗi niềm riêng
Tình vạn kỷ xích xiềng tơ hồng hứa
Bão nghiệp trần dứt nửa đổ ngả nghiêng
Hương phảng phất khí thiêng dường sót lại
Thấm mặn nồng ngọt trái của thời qua
Lửa chăn gối đậm đà ngân nga mãi
Du mộng tình gặt hái thủ cung sa
Mình yêu hỡi! Đôi ta hồn vào mộng
Ảnh chập chờn thoáng bỗng tiến gần em
Ngàn tia sét nhá nhem bầu lồng lộng
Thiết tha nhau dang rộng cánh bên rèm
Mình yêu hỡi! Sự thèm vòng khao khát
Nghĩa vợ chồng trôi dạt ngưỡng bể dâu
Gieo nghịch cảnh xám mầu giăng bát ngát
Siết tim buồng tan nát lấp huyệt sâu
Mình yêu hỡi! Canh thâu âm thầm khóc
Sỏi đá đường khiến ngọc vữa héo hon
Duyên diệu vợi bào mòn treo sợi tóc
Vướng thăng trầm trằn trọc gót hài son
Mình yêu hỡi! Chẳng còn nuôi hy vọng
Dẫu tháng dài trông ngóng lệ thênh thang
Nay ảo não bẽ bàng băng tuyết đọng
Giọt ưu hoài quạnh bóng tủi xốn xang
Mình yêu hỡi! Lỡ làng câu hẹn ước
Chốn dương trần độc bước đẫm chua cay
Miền thống khổ đoạ đày tràn phía trước
Thuyền gập ghềnh xuôi ngược ải lá lay
Mình yêu hỡi! Bao ngày sôi nhung nhớ
Hướng phương trời nức nở giữa mênh mông
Ngập da diết bềnh bồng uyên dang dở
Hết thật rồi tận nợ cách ngăn sông
Lại đêm nữa phập phồng chìm hoang vắng
Xót xa trào mặn đắng tím vành môi
Khói sương nhạt bồi hồi trong tĩnh lặng
Mong Mình về gửi tặng chút phai phôi.
February 20, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (957)
Da Diết Vọng Hồn Ma
Tiếng sấm chớp rền vang thêm bấn loạn
Se sắt luồng từng đoạn thắt tâm tư
Quyển nhật ký cánh thư đang trì hoãn
Viết lưng chừng hận oán kiếp lắc lư
Vầng trăng khuyết lừ đừ xuyên song cửa
Rót nghẹn ngào chan chứa nỗi niềm riêng
Tình vạn kỷ xích xiềng tơ hồng hứa
Bão nghiệp trần dứt nửa đổ ngả nghiêng
Hương phảng phất khí thiêng dường sót lại
Thấm mặn nồng ngọt trái của thời qua
Lửa chăn gối đậm đà ngân nga mãi
Du mộng tình gặt hái thủ cung sa
Mình yêu hỡi! Đôi ta hồn vào mộng
Ảnh chập chờn thoáng bỗng tiến gần em
Ngàn tia sét nhá nhem bầu lồng lộng
Thiết tha nhau dang rộng cánh bên rèm
Mình yêu hỡi! Sự thèm vòng khao khát
Nghĩa vợ chồng trôi dạt ngưỡng bể dâu
Gieo nghịch cảnh xám mầu giăng bát ngát
Siết tim buồng tan nát lấp huyệt sâu
Mình yêu hỡi! Canh thâu âm thầm khóc
Sỏi đá đường khiến ngọc vữa héo hon
Duyên diệu vợi bào mòn treo sợi tóc
Vướng thăng trầm trằn trọc gót hài son
Mình yêu hỡi! Chẳng còn nuôi hy vọng
Dẫu tháng dài trông ngóng lệ thênh thang
Nay ảo não bẽ bàng băng tuyết đọng
Giọt ưu hoài quạnh bóng tủi xốn xang
Mình yêu hỡi! Lỡ làng câu hẹn ước
Chốn dương trần độc bước đẫm chua cay
Miền thống khổ đoạ đày tràn phía trước
Thuyền gập ghềnh xuôi ngược ải lá lay
Mình yêu hỡi! Bao ngày sôi nhung nhớ
Hướng phương trời nức nở giữa mênh mông
Ngập da diết bềnh bồng uyên dang dở
Hết thật rồi tận nợ cách ngăn sông
Lại đêm nữa phập phồng chìm hoang vắng
Xót xa trào mặn đắng tím vành môi
Khói sương nhạt bồi hồi trong tĩnh lặng
Mong Mình về gửi tặng chút phai phôi.
February 20, 2019
Tam Muội
Còn Đó Một Dòng Sông
Đang lang thang dưới khung tà giá lạnh
Có cái gì nằng nặng ghị tim ma
Chầm chậm dừng để mà nghe cảm nhận
Âm vang sầu lai láng tận xa xa…
Chợt chớp loé…thì ra! Ta đã chết
Chốn mịt mù chấm hết cuộc nhân sinh
Nhưng tại sao phập phình hoài giống hệt
Lúc cựa mình trắng bệch cuốn rung rinh…
Có phải chăng chữ tình sâu lắng đọng
Kéo mảnh mờ chiếc bóng lạc chơi vơi
Quay ký ức nhớ thời trên cõi sống
Mái gia đình nồng ấm tắm trăng soi…
Em yêu ơi! Thế rồi anh trở lại
Ngắm căn nhà thuở ấy chúng ta mua
Khi hạnh phúc cũng vừa đơm kết trái
Cả vườn hồng phơi trải ngát hương đưa
Em yêu ơi! Vậy mà nay nhìn nó
Sắc màu thu vàng võ phủ dầy quanh
Anh vuốt nhẹ cây cành treo trước ngõ
Nỗi dạt dào, nhấp nhố gợn lăn tăn
Em yêu ơi! Vào sân xem bốn phía
Chỉ lạnh lùng cỏ lá tụ pha sương
Đêm tĩnh mịch khiến buồn thêm buồn nữa
Thôi! Âm thầm vào cửa kiếm người thương
Em yêu ơi! Trên giường em co quắp
Suối nhung huyền nghiêng đắp má xanh xao
Anh lặng đứng dạ đau từng từng chập
Thương vợ hiền phải gặp cảnh lìa nhau
Em yêu ơi! Nghẹn ngào ôm tức tưởi
Dở dang tình độ mới đượm nồng yêu
Cho bất chợt bóng chiều giăng ngập lối
Em độc hành rười rượi bước chân xiêu
Em yêu ơi! Anh khều tay vuốt tóc
Tóc của em che khóc tự bao giờ
Ngàn da diết, thẫn thờ trong phút chốc
Đành xót xa nhìn lốc tốc tung thơ…
Thơ bay mất, còn chờ chi mình ạ
Mảnh trăng vàng mưa đổ khuất mênh mông
Kiếp phù vân bềnh bồng theo biển gió
Duyên ba sinh còn đó một dòng sông…
19/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (958)
Nhớ Cố Hương
Cảnh đời thay đổi khiến xa thôn
Lưu luyến tình quê mãi cứ chờn
Lặng lẽ nhiều đêm niềm trải giấy
Âm thầm hai buổi dạ lay hồn
Ngàn thương xứ sở gieo sầu quỵ
Vạn nhớ người thân để nghẹn hờn
Da diết ngập tràn muôn xúc cảm
Cung đàn héo hắt khảy từng cơn.
19/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
Thăng Trầm Cuộc Sống
(Thủ Vỹ Ngâm – Ngũ Độ Thanh)
Đơn mình lạc lõng chốn trời Tây
Xứ sở cò bay nhạt nhẽo nầy
Những tưởng gian trần luôn đượm sắc
Nào hay cuộc sống mãi buồn vây
Năm trùm vất vả thăng trầm ngõ
Tháng phủ âm thầm rũ rượi mây
Não nuột đèn treo đời vắt vẻo
Đơn mình lạc lõng chốn trời Tây.
February 21, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (959)
Lạc Cánh Chim Bằng
Trời bàng bạc xám vầng trôi lãng đãng
Ký ức hồi dĩ vãng khuấy niềm đau
Chiếc cầu tre rêu phủ nhạt sắc màu
Bến sông cũ em dàu dàu trông ngóng
Ngày mấy lượt đến khi chiều đứng bóng
Đếm yêu thương hướng vọng trải non ngàn
Duyên đôi mình trắc trở bởi quan san
Tình vạn dặm lệ chan nơi khoé mắt
Hôm đưa tiễn tuyết rơi lòng quặn thắt
Cảnh u buồn réo rắt chuỗi xót xa
Mảnh khăn thêu chỉ đỏ ửng đậm đà
Thề quyện chặt thiết tha uyên liền cánh
Nhưng có lẽ con thuyền nay rẽ nhánh
Chốn phồn hoa lấp lánh ánh thị thành
Sự sang giàu rực rỡ toả vòm xanh
Nên người đã vội đành quên thệ ước
Đeo đằng đẵng tháng năm dài xuôi ngược
Sóng xô bờ con nước vẫn mênh mông
Ôi lênh đênh tang hải mãi bập bồng
Tơ đứt đoạn vị nồng loang vạn nẻo
Nghe cay đắng ngậm ngùi bao thắt thẻo
Men ái ân giày xéo khúc đoạ đày
Tim nghẹn ngào giây phút ngập đắm say
Nay còn lại lá lay đầy ngang trái
Kiếp phận hẩm nhưng hình anh khắc mãi
Nợ ba sinh dầu dãi siết can trường
Yến đôi đàng lỡ dở trót vấn vương
Thuyền tình lạc sầu thương len cõi dạ.
January 31, 2019
Tam Muội
Cánh Chim Biền Biệt
Thắm thoát mấy chục năm đã trôi qua
Thời tao ngộ quá xa rồi em nhỉ
Còn đâu nữa công viên trời ráng xế
Đâu thẹn thùng e lệ dưới bầu xanh…
Dẫu chưa nói, chưa hứa hẹn một lần
Nhưng chan chứa muôn phần rung với cảm
Trước cuộc đời dấu chân nhiều lận đận
Chẳng thể nào anh dám thốt lời yêu
Chỉ tấc dạ mang tha thiết thật nhiều
Cứ mỗi độ ngả chiều nghe trăn trở
Vắng vài bữa sóng lòng dâng nhấp nhố
Gờn gợn buồn, lá cỏ phủ hàng mây…
Trở về quê anh bỏ lại thơ say
Viết dang dở ẩn đầy trăng với mộng
Để lại đó biết có Ai trông ngóng
Thắt thẻo sầu hướng vọng cõi mù khơi?
Bao năm dài ngợp khốn khó, tả tơi
Chìm bể khổ chơi vơi nào kể xiết
Từng đêm sâu dưới hiên mờ quạnh chiếc
Thui thủi mình, da diết vấn vương tim
Muốn bỗng chốc được hoá thành loài chim
Bay biển biếc để tìm vơi thương nhớ
Nhưng đá sỏi gập ghềnh giăng lối ngõ
Đành nghẹn ngào gửi gió nỗi niềm riêng
Đến “quá trưa” cuộc sống mới tạm yên
Thì ôi hỡi! Bóng thuyền nơi diệu vợi
Biết bên ấy có còn chờ còn đợi
Hay ngỡ ngàng nhức nhối một lần đi…
21/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (960)
Nát Lòng
Nước đắng nghẹn ngào ma nuốt lại
Dật dờ, thui thủi, gió heo may
Ngàn xưa khuất bóng trời hoang tịch
Cảnh cũ âm thầm dạ lắt lay
Sợi nhớ, sợi thương niềm héo hắt
Cung buồn, tim thắt, nỗi sầu ai
Đường xa thăm thẳm, hồn tê tái
Một ánh sương tan, nhỏ giọt dài!
Nguyễn Thành Sáng
Tư Lự Tình Đời
Tàn đêm lạnh lẽo quấn ưu sầu
Trống trải tâm hồn thổn thức câu
Cứ phải ôm hoài duyên nghịch cảnh
Sao luôn rớt mãi giọt canh thâu
Tơ hồng lệch mối buồn oan trái
Mộng ước sai đường hận bể dâu
Chẳng lẽ thuyền neo vùng vực thẳm
Tình đời ngẫm nghĩ sẽ về đâu!
February 21, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (961)
Còn Đó Một Dòng Sông
Đang lang thang dưới khung tà giá lạnh
Có cái gì nằng nặng ghị tim ma
Chầm chậm dừng để mà nghe cảm nhận
Âm vang sầu lai láng tận xa xa…
Chợt chớp loé…thì ra! Ta đã chết
Chốn mịt mù chấm hết cuộc nhân sinh
Nhưng tại sao phập phình hoài giống hệt
Lúc cựa mình trắng bệch cuốn rung rinh…
Có phải chăng chữ tình sâu lắng đọng
Kéo mảnh mờ chiếc bóng lạc chơi vơi
Quay ký ức nhớ thời trên cõi sống
Mái gia đình nồng ấm tắm trăng soi…
Em yêu ơi! Thế rồi anh trở lại
Ngắm căn nhà thuở ấy chúng ta mua
Khi hạnh phúc cũng vừa đơm kết trái
Cả vườn hồng phơi trải ngát hương đưa
Em yêu ơi! Vậy mà nay nhìn nó
Sắc màu thu vàng võ phủ dầy quanh
Anh vuốt nhẹ cây cành treo trước ngõ
Nỗi dạt dào, nhấp nhố gợn lăn tăn
Em yêu ơi! Vào sân xem bốn phía
Chỉ lạnh lùng cỏ lá tụ pha sương
Đêm tĩnh mịch khiến buồn thêm buồn nữa
Thôi! Âm thầm vào cửa kiếm người thương
Em yêu ơi! Trên giường em co quắp
Suối nhung huyền nghiêng đắp má xanh xao
Anh lặng đứng dạ đau từng từng chập
Thương vợ hiền phải gặp cảnh lìa nhau
Em yêu ơi! Nghẹn ngào ôm tức tưởi
Dở dang tình độ mới đượm nồng yêu
Cho bất chợt bóng chiều giăng ngập lối
Em độc hành rười rượi bước chân xiêu
Em yêu ơi! Anh khều tay vuốt tóc
Tóc của em che khóc tự bao giờ
Ngàn da diết, thẫn thờ trong phút chốc
Đành xót xa nhìn lốc tốc tung thơ…
Thơ bay mất, còn chờ chi mình ạ
Mảnh trăng vàng mưa đổ khuất mênh mông
Kiếp phù vân bềnh bồng theo biển gió
Duyên ba sinh còn đó một dòng sông…
20/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Hồn Xuất Tìm Chồng
Đêm vượn hú khô khan nghe rùng rợn
Đuốc ma trơi ngả ngớn phía lưng đồi
Quạ ôi ỉ trên ngôi đình gờn gợn
Sắc xám vầng lợn cợn lững lờ trôi
Nỗi vật vã vành môi ươm giọt đắng
Tấu thạch sùng dai dẳng suốt canh thâu
Tiếng xào xạc chó gâu ngoài ngõ vắng
Chốn cô phòng trĩu nặng ướt rèm châu
Trăng chênh chếch đỉnh đầu đang dần khuất
Cảnh đìu hiu trầm uất ẩn hiện hình
Dãy tinh tú giương mình xuôi định luật
Chuỗi nhớ chồng hồn xuất quyện âm binh
Nương vạt gió đinh ninh tìm lại mảnh
Nghiệp Ta Bà bất hạnh vướng lá lay
Yêu tha thiết đắm say uyên xoải cánh
Tạo hoá đành dứt gánh đẫm chua cay
Vượt sông núi heo may vờn loang lổ
Thoắt ngậm ngùi sóng vỗ thuỷ triều dâng
Sương quết lạnh bâng khuâng nhìn địa mộ
Lòng diết da hội ngộ trải khung tầng
Mộng thiếp sẽ tay nâng khăn sửa gối
Sưởi ấm nồng sớm tối tấm mẳn hương
Vơi trắc trở đoạn trường đà chi phối
Nghĩa vợ chồng lạc lối chỉ tơ vương
Đâu thoảng lại sình chương mùi hăng hắc
Rừng hoang liêu dầy đặc điệu côn trùng
Rên rỉ rã mông lung đầy huyễn hoặc
Vất vưởng luồng giăng mắc sự nấu nung
Khối u uẩn tương phùng réo rắt gọi
Ngưỡng thê lương mòn mỏi dạ rối bời
Dãy lụa trắng phất phơi hồn ma đói
Nén nhang trầm chợt nhói động biển khơi
Mình yêu hỡi! Rã rời loang tâm khảm
Huyết linh ma khí bám tận phương nào
Hãy hiển hiện xoá bao mầu ảm đạm
Lỡ duyên trần cõi tạm luống chênh chao
Tia ló dạng nghẹn ngào rưng rức lệ
Hồi chuông dài ngạo nghễ giữa sơn lâm
Thần thế nhạt thăng trầm đau kiệt quệ
Âm dương sầu dâu bể mối tình thâm.
February 21, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (962)
Thơ Hoạ Tâm Tình
Cho Nhau Ngọt Ngào
“Đồng sáng tác, ráp liền mỗi người hai câu”
Sợ mai “Người ấy” có chồng
Sớm hôm khắc khoải, cõi lòng buồn tênh
Dẫu thuyền tình dạt lênh đênh
Sắt son vẫn vững chẳng bềnh bồng rơi
Thôi thì phó mệnh cho Trời
Xác trần cõi thế một thời phù vân
Chỉ còn ánh nguyệt trong ngần
Đêm về hái xuống ái ân vơi sầu
Mộng lầu đôi bóng kề nhau
Tửu hồng cạn chén giải sầu cho tim
Môi hồng ngọc biếc lim dim
Đôi tình nhân ngãi đắm chìm say sưa
Canh khuya thoang thoảng gió đưa
Lâng lâng dào dạt, đậm đà dấu yêu
Đêm nằm thỏ thẻ trăm điều
Nhớ thương ngập quả tiêu diêu cõi lòng
Xa xa dãy xám bềnh bồng
Nhẹ trôi êm ả dưới dòng long lanh
Đầu nương tựa nhẹ vai anh
Con tim dào dạt gió mành vuốt ve
Tay dìu em đến buống the
Mơn làn tóc mượt e dè nỉ non
Ngoài kia ửng sáng trăng tròn
Hồn linh hai mảnh sắt son vợ chồng
Êm êm tha thiết mặn nồng
Trao nhau tình tứ bão giông chẳng màng
So dây nối khúc tình tang
Em đàn anh hát ngân vang cuộc đời
Dẫu cho vướng chút chơi vơi
Vườn thơ xướng hoạ rạng ngời tình thâm
Tình em khắc mãi trong tâm
Yêu đương xoải bước thăng trầm sá chi.
2/21/2019
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (963)
Hồn Xuất Tìm Chồng
Đêm vượn hú khô khan nghe rùng rợn
Đuốc ma trơi ngả ngớn phía lưng đồi
Quạ ôi ỉ trên ngôi đình gờn gợn
Sắc xám vầng lợn cợn lững lờ trôi
Nỗi vật vã vành môi ươm giọt đắng
Tấu thạch sùng dai dẳng suốt canh thâu
Tiếng xào xạc chó gâu ngoài ngõ vắng
Chốn cô phòng trĩu nặng ướt rèm châu
Trăng chênh chếch đỉnh đầu đang dần khuất
Cảnh đìu hiu trầm uất ẩn hiện hình
Hàng tinh tú giương mình xuôi định luật
Chuỗi nhớ chồng hồn xuất quyện âm binh
Nương vạt gió đinh ninh tìm lại mảnh
Nghiệp Ta Bà bất hạnh vướng lá lay
Yêu tha thiết đắm say uyên xoải cánh
Tạo hoá đành dứt gánh đẫm chua cay
Vượt sông núi heo may vờn loang lổ
Thoắt ngậm ngùi sóng vỗ thuỷ triều dâng
Sương quết lạnh bâng khuâng nhìn địa mộ
Lòng diết da hội ngộ trải khung tầng
Mộng thiếp sẽ tay nâng khăn sửa gối
Sưởi ấm nồng sớm tối tấm mẳn hương
Vơi trắc trở đoạn trường đà chi phối
Nghĩa vợ chồng lạc lối chỉ tơ vương
Đâu thoảng lại sình chương mùi hăng hắc
Rừng hoang liêu dầy đặc điệu côn trùng
Rên rỉ rã mông lung đầy huyễn hoặc
Vất vưởng luồng giăng mắc sự nấu nung
Khối u uẩn tương phùng réo rắt gọi
Ngưỡng thê lương mòn mỏi dạ rối bời
Dãy lụa trắng phất phơi hồn ma đói
Nén nhang trầm chợt nhói động biển khơi
Mình yêu hỡi! Rã rời loang tâm khảm
Huyết linh ma khí bám tận phương nào
Hãy hiển hiện xoá bao mầu ảm đạm
Lỡ duyên trần cõi tạm luống chênh chao
Tia ló dạng nghẹn ngào rưng rức lệ
Hồi chuông dài ngạo nghễ giữa sơn lâm
Thần thế nhạt thăng trầm đau kiệt quệ
Âm dương sầu dâu bể mối tình thâm.
February 21, 2019
Tam Muội
Gặp Gỡ Ma – Hồn
Cận đâu đây từng hồi vang tiếng gáy
Da diết lòng sắp phải thoắt hồn phi
Em nằm đó bờ mi đà nhấp nháy
Anh âm thầm gửi lại nỗi ai bi…
Nén nghẹn ngào vụt phi vào sương gió
Loãng tan dần theo ngõ vắng âm u
Hoà ngọn thổi vụt vù xuyên khắp chỗ
Giữa tia hồng ửng xoá sắc đìu hiu…
Cõi thâm sơn mịt mù giăng bàng bạc
Bỗng khuya nay rỉ rả vọng âm buồn
Ta cảm thấy vấn vương trào chất ngất
Nhẹ nhàng nghiêng, rung lắc mảnh ngàn thương
Kìa! Lờ mờ trên đường loang ảnh trắng
Đang lắc lư lẳng lặng ngắm nhìn quanh
Từng từng chập rung rinh dừng chầm chậm
Kéo là đà vạt xám dưới màn đêm…
Em đây mà! Mối duyên nồng tha thiết
Có phải chăng cách biệt luyến lưu tình
Giấc trăn trở vặn hình muôn da diết
Xuất hồn linh lượn lướt kiếm tìm anh?
Yêu dấu ơi! Anh đang đứng ở đây
Em có thấy, có hay không mình hỡi
Sao ánh buồn vời vợi bỗng ngước ngay
Ưng ửng đỏ tụ dầy cơn nhức nhói…
Em hãy khóc, hỏi, nói thật nhiều đi
Cho nhẹ bớt những gì đang chất chứa
Để mai nầy ma ở chốn sơn khê
Người dương thế nhớ về…vơi đau khổ…
Em xem kìa! Sát bờ lau sậy đó
Thịt của anh mục rã tự lâu rồi
Mảnh xương tàn còn phơi trên lá cỏ
Để chạnh nhìn vò võ bóng chơi vơi
Anh đỡ em nhẹ ngồi lên ánh mỏng
Ôm chặt vào ủ ấm chút phôi pha
Quả tim đỏ ngân nga thời biển sống
Nay đâu rồi chỉ sóng gợn âm ba
Tay ve vuốt ngọc ngà bao năm tháng
Giờ phất phơ lởn vởn tợ sương lùa
Má môi hồng đậm đà trao xúc cảm
Nay chỉ còn lặng ngắm dạ sầu đưa…
22/2/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (964)
Duyên Thắm
Hôm nào duyên gặp, thấy lòng vương
Cảm xúc rồi quen, kết bạn đường
Vắng lặng đêm về mang nỗi nhớ
Thâm trầm trăng đến trải niềm thương
Thiếu em một cõi trời gom quạnh
Toại mộng ngàn phương gió vạt buồn
Trọn tấm chân tình trao cảm mến
Hoa lòng kết tụ, toả thơm hương!
Nguyễn Thành Sáng
Vầng Trăng Xướng Hoạ
(TNBC – Ngũ Độ Thanh)
Gió thoảng đào hoa ngặt nghẽo rơi
Hồng mây ẩn hiện cuối chân trời
Hồn tiên lả lướt xuôi bờ mộng
Bóng hạc yêu kiều xoã biển khơi
Thục nữ đồng cam thề chẳng cách
Tình quân cọng khổ hứa nào vơi
Vườn xuân gặp gỡ tình tre trúc
Xướng hoạ bên đời mãi thảnh thơi.
February 22, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (965)
Có Phải
Có phải thuyền tôi trật bến không?
Mà ai cá tính giống như ngông
Chẳng dòng êm ả ngàn mong đợi
Chẳng biết mở ra sợi thắt vòng!
Nhiều năm khắc khoải nẻo cô đơn
Giá lạnh con tim, buộc mối hờn
Tri kỷ, tâm giao, bầu diệu vợi
Mơ màng vọng tưởng dưới hoàng hôn
Những ngỡ đường xa có bạn lòng
Trăng thơ ý sống quyện hồn chung
Quên mình, nghĩ đến người thân ái
Sợ khổ, sợ buồn, sợ héo hon
Cởi mở sự tình, không để rút
Cho niềm thông thoáng, mát thanh trong
Người thương sao vậy? cho em biết!
Chớ để dây dưa, ẩn ức lòng.!
Thế mà lặng lẽ vẫn âm thầm
Không nói, không màng, chỉ lặng thinh
Dấu vết kệ đi, thôi bận bịu
Thu hình, bỏ mặc đó rung rinh
Có khi ngược lại kéo mây hờn
Để ám thêm dầy phủ tối hơn
Khuất chốn xa xôi nhìn vọng lại
Sắc màu bức bối dậy từng cơn…
Thôi rồi! Ước vọng thuở hôm nào
Đưa mảnh trăng vàng vượt vút cao
Giờ đẩy tan trôi về chốn lạ
Cho buồn, gió nhẹ thổi lao xao!
Nguyễn Thành Sáng
Có Phải Vội Vàng
Lạc bước lang thang trên vỉa hè
Dưới tàng bóng mát của hàng me
Chạnh buồn hụt hẫng, niềm cay đắng
Vắng Hạ năm nào, thiếu tiếng ve…
Thuở xưa hai đứa học chung trường
Hạnh ngộ êm đềm để vấn vương
Lối mộng duyên thề luôn chỉ thắm
Khi thành danh toại kết uyên ương
Những tưởng tương lai anh sẽ về
Bện dây son sắt nghĩa phu thê
Ngờ đâu hờ hững xa biền biệt
Một chiếc thư xanh vọng não nề
Có phải khi ong hút nhuỵ vàng
Dễ dàng bướm đậu bến sang ngang
Dẫu hoa héo hắt tàn hương phấn
Cánh vẫn đa tình chẳng xốn xang?
Có phải trách em quá thật thà
Đậm đà tha thiết vội đưa ra
Tay dâng trái cấm, nào suy nghĩ
Để được gì chăng, hay xót xa?
Ngăn dòng lệ chảy giữa canh thâu
Sóng dậy từng cơn hái hạt sầu
Anh nỡ quên rồi thời tấm mẳn
Lúc hoà chăn gối quyện trăng nâu…
Lão Nguyệt bày chi cảnh ruổi rong
Nợ duyên vạn nẻo ngược xuôi dòng
Tình xưa kép lại niêm phong kín
Tiếng pháo Tân Hôn tan nát lòng.
February 22, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (966)
Sáng Thu
Mãi nghĩ về thu mãi thẫn thờ
Cho đêm mộng mị, nỗi chơ vơ
Bóng thu ảm đạm gây sầu nhớ
Hồn gió đìu hiu kéo vọng chờ
Lặng lẽ, ngọt ngào ai gói thơ
Âm thầm, thắm thiết kẻ trồng mơ
Ghịt mây cho sáng vầng trăng tỏ
Lóng lánh trời thu, khoả ánh mờ!
Nguyễn Thành Sáng
Trời Thu
(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)
Đẹp đẽ vàng thu rải rác đầy
Sương mờ phủ kín những hàng cây
Non bàng bạc ẩn hoà trang giấy
Núi thẫn thờ ru quyện thảm mây
Lãng tử đàn so rành rọt thấy
Thuyền quyên phím đặt rõ ràng vây
Lời gieo chữ rót duyên tình nẩy
Rạng rỡ vườn thơ thoả ý gầy.
February 22, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (967)
Cà Phê Đơn Phương
Hoàng hôn tắt mây mù khơi bàng bạc
Cánh chim buồn xao xác réo gọi nhau
Phiến lá khô lác đác nhạt sắc màu
Màn ngăn ngắt dàu dàu che dáng ngọc
Vỉa hè vắng gió mơn man làn tóc
Khàng khẽ lùa thổi dọc giữa đa đoan
Ngọn chơi vơi đang chế ngự hoàn toàn
Tận sâu thẳm dần loang vào tâm khảm
Xám lãng đãng tô thêm bầu ảm đạm
Tiếng dương cầm rung thảm thiết cất vang
Điệu bi ai trầm bỗng khúc lỡ làng
Dòng khắc khoải mênh mang bao khao khát
Bài Chim Sáo chú Minh Vương vừa hát
Gợn linh hồn ngột ngạt vỡ buồng tim
Yêu đơn phương là nhận lấy phủ chìm
Trong luyến nhớ ngàn kim khâu châm chích
Ngồi lặng lẽ đếm đồng hồ xê dịch
Dãy hành lang rả rích giọt mưa ru
Tìm vòng tay quen thuộc dẫu mặc dù
Chỉ mơ ước để bù vơi nỗi nhớ
Ánh mắt ấy khiến đăm chiêu trăn trở
Có phải chăng duyên nợ thuở thiên thời
Nên kiếp nầy vướng bận mãi tả tơi
Ngàn đắm đuối rã rời khi đêm xuống
Âm lách cách tay khoấy đều chiếc muỗng
Bao vắn dài là uống bấy đắng cay
Chuỗi tương tư cuộc sống rớt đoạ đày
Yêu dấu hỡi! Tình này em gửi trọn.
February 4, 2019
Tam Muội
Dưới Bầu Sương Lạnh
Ta ngồi đây chầm chậm thả hồn bay
Về diệu vợi tìm ai? tìm ai nhỉ?
Để mỗi độ ngắm khung tà bóng xế
Thôi không còn lặng lẽ dạ bâng khuâng…
Trong thao thức, ngoài hướng vọng xa xăm
Tê với tái loang dần sâu tấc dạ
Muốn bùng cháy rực than hồng bếp lửa
Đốt lạnh mờ quanh tỏ, xoá âm u
Cho nỗi niềm canh cánh, ngập màu thu
Được giây phút nhìn mù tan khoảnh khắc
Dậy cảm hứng vụt vang cười khằng khặc
Trút mối sầu dằn vặt chuỗi triền miên…
Tất cả đó đã đeo đẳng nhiều năm
Kể từ ngày lang thang bờ cát tím
Nghe âm thanh từ ngàn xa dội đến
Xem ánh vàng cuốn quyện khối mênh mông…
Tình cờ gặp em đứng cạnh bờ sông
Môi tủm tỉm, má hồng nghiêng ưng ửng
Em e thẹn, ngại ngùng hay đùa giỡn
Vậy mà sao cứ luẩn quẩn ở tôi
Nửa vầng trăng chạnh khuyết khuất xa xôi
Bao sớm tối ngậm ngùi vương vấn mãi
Khao khát thấy một lần trồi đỉnh lại
Kéo héo mòn, khắc khoải dở dang mơ…
Thế rồi kia lai láng những vần thơ
Dưới sương lạnh từng giờ ngân khúc nhạc
Dẫu đêm dài có từng cơn gió giật
Rụng lá tàn, man mác gợn con tim…
22/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (968)
NẾU ĐƯỢC LÀM CÁNH GIÓ
Em ngồi đó, đôi dòng châu lã chã
Góc sau hè buồn bã trải theo em
Gió cũng lư lắc nhẹ ánh đèn đêm
Màu ảm đạm phủ lên niềm héo hắt!
Sao em khóc, lẻ loi mình trầm mặc?
Giữa bốn bề vắng bặt sắc hồng tươi
Có phải chăng tan tác, cánh thuyền bơi
Từng mảng một rã rời theo sóng nước
Hay đá sỏi giăng đầy đau nẻo bước
Mà đôi hia mất trước buổi hừng đông
Để khổ sầu trầm ngắm một dòng sông
Đầy sóng gió, dập tông thân mỏng mảnh
Sợi dây nào buộc ràng lên đôi cánh?
Cho chẳng bay, xa lánh nỗi bi ai
Mãi thời gian cứ uống bóng heo may
Khiến nghèn nghẹn tháng ngày treo lá rụng!
Mỗi từng đêm, em âm thầm chiếc bóng
Dưới hiên mờ lắng đọng giọt tâm tư
Dạ u hoài, trăn trở thả vào mơ
Cho ảm đạm, thẫn thờ tan trước ngỏ…
Nếu như được biến ra làm cánh gió
Khi em buồn sẽ có cận kề bên
Hiu hiu thoảng, lảy mái tóc em lên
Hôn nhè nhẹ bồng bềnh hương quạnh quẽ
Xoay vòng quanh cuốn em nâng thật lẹ
Về phương trời bóng xế có du dương
Nhạc cung đàn trổi khúc hát yêu đương
Cho chẳng nhớ con đường em đau khổ!
Nếu như được biến ra làm cánh gió
Nầy tình ơi! Luôn mãi có anh đây!…
14/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
Tình Đơn Phương
Se sắt lạnh đêm nằm nghe lác đác
Đếm giọt buồn man mác động con tim
Thấm cô liêu vật vã thổn thức kìm
Tơ vàng võ rớt chìm sâu đáy bể
Chẳng duyên nợ nên anh thường ngạo nghễ
Câu phũ phàng thốt dễ quyện vành môi
Tình đơn phương mi nhểu lệ từng hồi
Cho khắc khoải nổi trôi miền ảo vọng
Ngọn bấc xoáy đẩy nhánh hồng gợn sóng
Thuyền lênh đênh băng đọng giữa dòng đời
Mây hững hờ quyện cánh gió lả lơi
Để ngày tháng rã rời câu mai trúc
Cơn giá buốt phủ lên mình trần tục
Giấc chập chờn mỗi lúc chuyển trời đông
Nhìn người ta say hạnh phúc bên chồng
Sao chua xót bão giông trùm tang hải
Đường tu vụng hương yêu đầy ngang trái
Trách hoá công xám vải lấp đỉnh đầu
Để lặng thầm tẩm mặn ướt canh thâu
Rớt mộng mị vướng sầu dâng ngập lối
Khúc lã chã bầu hoang vu xuống vội
Mắt mỏi mòn nhức nhối bóng hình đơn
Dạ trầm tư hồn ngất ngưởng chờn vờn
Âm ma quái tủi hờn kêu rả rích
Phút chầm chậm không gian mờ u tịch
Đau tái tê xiềng xích ghịt cõi lòng
Canh sắp tàn mà ánh ngọc hoài mong
Tình yêu hỡi! Long đong bờ bến mộng.
February 23, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (969)
Tình Đơn Phương
Se sắt lạnh đêm nằm nghe lác đác
Đếm giọt buồn man mác động con tim
Thấm cô liêu vật vã thổn thức kìm
Tơ vàng võ rớt chìm sâu đáy bể
Chẳng duyên nợ nên anh thường ngạo nghễ
Câu phũ phàng thốt dễ quyện vành môi
Tình đơn phương mi nhểu lệ từng hồi
Cho khắc khoải nổi trôi miền ảo vọng
Ngọn bấc xoáy đẩy nhánh hồng gợn sóng
Thuyền lênh đênh băng đọng giữa dòng đời
Mây hững hờ quyện cánh gió lả lơi
Để ngày tháng rã rời câu mai trúc
Cơn giá buốt phủ lên mình trần tục
Giấc chập chờn mỗi lúc chuyển trời đông
Nhìn người ta say hạnh phúc bên chồng
Sao chua xót bão giông trùm tang hải
Đường tu vụng hương yêu đầy ngang trái
Trách hoá công xám vải lấp đỉnh đầu
Để lặng thầm tẩm mặn ướt canh thâu
Rớt mộng mị vướng sầu dâng ngập lối
Khúc lã chã bầu hoang vu xuống vội
Mắt mỏi mòn nhức nhối bóng hình đơn
Dạ trầm tư hồn ngất ngưởng chờn vờn
Âm ma quái tủi hờn kêu rả rích
Phút chầm chậm không gian mờ u tịch
Đau tái tê xiềng xích ghịt cõi lòng
Canh sắp tàn mà ánh ngọc hoài mong
Tình yêu hỡi! Long đong bờ bến mộng.
February 23, 2019
Tam Muội
Tình Hoài Vọng
Đêm sương lạnh, lạnh cả bầu tâm sự
Ý sương buồn, buồn cứ mãi theo ta
Có phải chăng thương nhớ bóng hình xa
Để da diết, ngân nga từ sâu thẳm…
Đây vọng nguyệt nhẹ nhàng, êm ả nắm
Đó tửu hồng sưởi ấm giấc vu sơn
Kia ngọt ngào, thắm thiết, nụ trao hôn
Nọ dào dạt ngàn cơn say ngây ngất…
Nhưng tất cả có nào đâu ảnh thật
Chỉ long lanh vằng vặc giữa trời mơ
Là bức tranh thuỷ mạc ẩn vần thơ
Là nhẹ thổi bên bờ du dương mộng
Hỡi tinh tú đỉnh không gian lồng lộng
Hỡi mây chiều khuấy động dạ sầu đau
Cớ vì sao kết chỉ dưới canh thâu
Nguyện son sắt vẹn câu thề vạn kỷ?…
Để lòng ta lửa thâm trầm âm ỉ
Canh cánh hoài, ghì ghị níu con tim
Nhìn dòng sông thấy lơ lửng mảnh thuyền
Ngắm lam khói, gợi niềm đau chua xót
Không vướng nặng thì tại sao vàng vọt
Dưới thu chiều lối ngõ phủ đìu hiu
Không bâng khuâng vương vấn thật là nhiều
Sao tĩnh mịch nghe kêu từ diệu vợi…
Nhưng hỡi ôi! Vậy mà không thể đợi
Không thể gần, thể nói tiếng yêu “Ai”
Chỉ được làm chiếc bóng giữa tầng mây
Trôi chầm chậm tháng ngày theo ngọn gió…
23/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (970)
Gặp Gỡ Ma – Hồn
Cận đâu đây từng hồi vang tiếng gáy
Da diết lòng sắp phải thoắt hồn đi
Em nằm đó bờ mi đà nhấp nháy
Anh âm thầm gửi lại nỗi ai bi…
Nén nghẹn ngào vụt phi vào sương gió
Loãng tan dần theo ngõ vắng âm u
Hoà ngọn thổi vụt vù xuyên khắp chỗ
Giữa tia hồng ửng xoá sắc đìu hiu…
Cõi thâm sơn mịt mù giăng bàng bạc
Bỗng khuya nay rỉ rả vọng âm buồn
Ta cảm thấy vấn vương trào chất ngất
Nhẹ nhàng nghiêng, rung lắc mảnh ngàn thương
Kìa! Lờ mờ trên đường loang ảnh trắng
Đang lắc lư lẳng lặng ngắm nhìn quanh
Từng từng chập rung rinh dừng chầm chậm
Kéo là đà vạt xám dưới màn đêm…
Em đây mà! Mối duyên nồng tha thiết
Có phải chăng cách biệt luyến lưu tình
Giấc trăn trở vặn hình muôn da diết
Xuất hồn linh lượn lướt kiếm tìm anh?
Yêu dấu ơi! Anh đang đứng ở đây
Em có thấy, có hay không mình hỡi
Sao ánh buồn vời vợi bỗng ngước ngay
Ưng ửng đỏ tụ dầy cơn nhức nhói…
Em hãy khóc, hỏi, nói thật nhiều đi
Cho nhẹ bớt những gì đang chất chứa
Để mai nầy ma ở chốn sơn khê
Người dương thế nhớ về…vơi đau khổ…
Em xem kìa! Sát bờ lau sậy đó
Thịt của anh mục rã tự lâu rồi
Mảnh xương tàn còn phơi trên lá cỏ
Để chạnh nhìn vò võ bóng chơi vơi
Anh đỡ em nhẹ ngồi lên ánh mỏng
Ôm chặt vào ủ ấm chút phôi pha
Quả tim đỏ ngân nga thời biển sống
Nay đâu rồi chỉ sóng gợn âm ba
Tay ve vuốt ngọc ngà bao năm tháng
Giờ phất phơ lởn vởn tợ sương lùa
Má môi hồng đậm đà trao xúc cảm
Nay chỉ còn lặng ngắm dạ sầu đưa…
22/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Điềm Trong Mộng Mị
Đêm huyễn hoặc thiếp chàng say ân ái
Hương nồng nàn nhân ngãi đượm chứa chan
Khơi diễm tuyệt quan san mờ ngây dại
Ửng mặt hồ nhẹ hái ánh nguyệt đan
Lửa đom đóm treo giàn thành sao chuổi
Vũ nghê thường đắm đuối quyện uyên ương
Hàng mi phủ dáng hường buông bờ suối
Lấp nụ mềm rong ruổi xoá thê lương
Thơm da thịt gió nương làn tơ mỏng
Lụa thướt tha giăng võng phượng mày ngài
Khoe nét ngọc cong dài vành môi vọng
Dải ngân hà soi bóng gối kề vai…
Thiếp lã chã trang đài bao ray rứt
Bởi duyên phần chưa dứt nợ gian truân
Điệu ai oán trầm luân gieo rạn nứt
Chốn cửu tuyền chàng bứt rứt phải tuân
Kê giục giã ngóng nhuần dương ló dạng
Tiếng sói tru khệnh khạng trước bần thần
Hồn ma đói khuất dần sương bảng lảng
Lá xạc xào kết tảng bật cung ngân
Lê thạch đá chậm lần theo lối nhỏ
Chợt não nề đốm cỏ úa sẫm nâu
Đạn giày xéo đất mầu khô vàng võ
Cảnh gợn gờn bỏ xó trắng đầu lâu
Niềm thắc thỏm lo âu xuôi dòng đẩy
Miệng khấn thầm xá lậy uẩn vong manh
Kiếm lục lọi loanh quanh từng đám sậy
Đẫm rụng rời khi thấy dưới tàng tranh
Xác mục rữa vết tanh tên áo viết
Quả đúng rồi quặn siết trái tim xiêu
Xương gãy khúc vì diều hâu huỷ diệt
Kia sọ lồi oan nghiệt phủ cô liêu
Đau sảng sốt tím chiều miền hoang dã
Gió lạnh lùa buồn bã nhạt mưa rơi
Mình ơi hỡi! Đất trời như nghiêng ngả
Dậy ba đào buốt giá xuống hồn tơi
Bước rũ rượi hận đời đeo đằng đẵng
Nỗi xót xa tưởng lắng đọng tháng ngày
Nay bùng cháy lá lay vờn trĩu nặng
Khập khễnh đời dai dẳng cuốn heo may.
February 23, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (971)
Trả Lại Ngày Xưa
Rượu sầu nốc cạn dưới trăng soi
Thảm đạm, u buồn lại tả tơi
Theo gió thả hồn về diệu vợi
Vờn mây gửi mộng đến ngàn khơi
Con tim xưa ấy hằng mong đợi
Trái bóng chiều nay chỉ thả thôi
Cất giữ làm chi thêm nhức nhối
Trăng vàng đã nhạt tự lâu rồi!
Nguyễn Thành Sáng
Trải Lại Tình Nhau
(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)
Lạnh lẽo tơ lòng phủ tuyết băng
Vì sao chỉ thắm lại buông nhằng
Niềm tin nhạt nhẽo làn môi đắng
Nỗi tưởng ơ hờ ngọn sóng hăng
Nếu chẳng thương thì ngưng trĩu nặng
Không còn luyến nữa biệt oằn căng
Thuyền nay rẽ hướng buồm giương thẳng
Chớ mãi sầu vương nghịch cảnh hằng.
February 23, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (972)
Tình Hoài Vọng
Đêm sương lạnh, lạnh cả bầu tâm sự
Ý sương buồn, buồn cứ mãi theo ta
Có phải chăng thương nhớ bóng hình xa
Để da diết, ngân nga từ sâu thẳm…
Đây vọng nguyệt nhẹ nhàng, êm ả nắm
Đó tửu hồng sưởi ấm giấc vu sơn
Kia ngọt ngào, thắm thiết, nụ trao hôn
Nọ dào dạt ngàn cơn say ngây ngất…
Nhưng tất cả có nào đâu ảnh thật
Chỉ long lanh vằng vặc giữa trời mơ
Là bức tranh thuỷ mạc ẩn vần thơ
Là nhẹ thổi bên bờ du dương mộng
Hỡi tinh tú đỉnh không gian lồng lộng
Hỡi mây chiều khuấy động dạ sầu đau
Cớ vì sao kết chỉ dưới canh thâu
Nguyện son sắt vẹn câu thề vạn kỷ?…
Để lòng ta lửa thâm trầm âm ỉ
Canh cánh hoài, ghì ghị níu con tim
Nhìn dòng sông thấy lơ lửng mảnh thuyền
Ngắm lam khói, gợi niềm đau chua xót
Không vướng nặng thì tại sao vàng vọt
Dưới thu chiều lối ngõ phủ đìu hiu
Không bâng khuâng vương vấn thật là nhiều
Sao tĩnh mịch nghe kêu từ diệu vợi…
Nhưng hỡi ôi! Vậy mà không thể đợi
Không thể gần, thể nói tiếng yêu “Ai”
Chỉ được làm chiếc bóng giữa tầng mây
Trôi chầm chậm tháng ngày theo ngọn gió…
23/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Cuộc Tình Không Đoạn Kết
Chiều sương lạnh bến sông xưa quạnh vắng
Nước lững lờ mây lẳng lặng dòng trôi
Thán chim cuốc từng hồi nghe mặn đắng
Em thẫn thờ dưới rặng liễu đơn côi
Đời ngang trái nên đôi mình dang dở
Để con đò nức nở trước mù giăng
Xa ánh tỏ chị Hằng buông nhung nhớ
Anh đi rồi trăn trở đọng giá băng
Anh có cảm ánh trăng giờ nhợt nhạt
Đám lục bình xuôi giạt giữa lênh đênh
Lối vào mộng bồng bềnh trong bát ngát
Gió đông luồn man mát chuỗi buồn tênh
Chân thất thểu chênh vênh đường qua suối
Chạnh nỗi niềm những buổi đón đưa nhau
Chiếc cầu nhỏ cũng dàu dàu tiếc nuối
Bởi bóng hình rong ruổi khiến lệ đau
Nét nguệch ngoạc bạc màu vì nước mắt
Lời Mẹ Cha ép bắt phải lấy chồng
Phận hiếu nữ dẫu không theo sắp đặt
Nhưng cuộc đời khe khắt mãi cùm gông
Bầu u tịch bỗng giông từ đâu đến
Sấm sét đùn đang nện xuống trần gian
Như giày xéo tâm can bờ hổn hển
Sóng dập dềnh ngọn nến lịm miên man
Đành lỗi hẹn cung đàn im phím lạc
Tiết xuân về sao lác đác vàng rơi
Thuyền năm ấy ra khơi vào biển bạc
Dẫu xót lòng cũng thác đổ tình lơi.
February 24, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (973)
Giây Phút Miên Man
Xuân đã về sao trống trải quạnh hiu
Trên bến vắng liu riu con sóng bạc
Cơn gió thoảng lá khô rơi lác đác
Chạnh u hoài tan tác ngõ hồn đau
Mấy năm dài âm ỉ lạc mất nhau
Đường đê nhỏ dàu dàu chân lê bước
Miền cay đắng thuở xưa ai thấu được
Vẫn nồng nàn hẹn ước mối tơ duyên
Rồi thời gian thêu dệt khúc phỉ nguyền
Ngàn thắm thiết mủi xuyên vào trái cấm
Yêu chân thật chẳng màng nhung lụa gấm
Hay đắn đo vì đậm thấm nghĩa tình
Em đâu ngờ giông bão gợn lung linh
Cho mặt nước xoá hình đôi chung bóng
Vỗ tan vỡ cát lầu xây tuyệt vọng
Cuộn theo dòng lỏng bỏng trải không gian
Những âm thầm ray rứt giữa miên man
Đêm thắc thỏm lệ tràn đơn chăn gối
Tiếng gà gáy trách hờn sao nỡ vội
Lạnh khuê phòng nhức nhối vọng sơn khê
Miệt mài trông ngày tháng bước anh về
Treo đằng đẵng tái tê luôn giục giã
Để trăn trở siết mòn sâu cõi dạ
Lệch chỉ hồng buồn bã biết bao nhiêu
Duyên mỏi mòn chiếc bóng dưới cô liêu
Bầu ảm đạm tuỵ tiều buông se sắt
Ngập thương nhớ xót xa trong dằn vặt
Giọt tình sầu héo hắt nỗi niềm mang.
February 15, 2019
Tam Muội
Vạt Bóng Lững Lờ Trôi
Gió vùn vụt thổi ngược sát bên tai
Cảnh u ám kéo dài vào xa thẳm
Ngồi lặng lẽ nghiêng đầu qua nhẹ ngắm
Man mác buồn trĩu nặng khối tâm tư…
Hàng cây xanh loáng thoáng cặp mé bờ
Trải cành nhánh vật vờ xuôi vận tốc
Xe đò chạy quẹo cua rồi leo dốc
Xuống từ từ rẽ bọc hướng dòng sông
Dãy cát nâu ẩn chứa cả mùa đông
Đang ngủ đó giữa lòng băng giá lạnh
Ta trầm mặc, mơ màng theo chầm chậm
Trên đường mòn lăn bánh hướng về đâu…
Kẻ chơ vơ đứng trước một khung sầu
Nhìn kín mít chìm thâu canh tĩnh mịch
Như cái xác vô tri nằm thin thít
Dưới từng hồi nhúc nhích khoảng mờ đen
Từ phương xa lặn lội đến tìm em
Nay chỉ thấy đọng thêm niềm da diết
Tim ấp ủ, bao năm dài rung lắc
Lại tiếp lần chất ngất nỗi đăm chiêu…
Bỗng bất chợt cửa sổ bị ngọn khều
Vang kẻo kẹt tiếng kêu hờn ghẹo phá
Bừng thức giấc trong dư âm buồn bã
Của nửa đời tơi tả vỡ yêu đương
Để tận cùng sâu thẳm mãi vấn vương
Khiến mộng mị trên đường tìm ảnh mộng…
Giờ tất cả chỉ còn là vạt bóng
Giữa khung trời lồng lộng lững lờ trôi…
24/2/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (974)
Lạnh Lẽo
Hồn trăng lạnh lẽo ở đầu thôn
Trống vắng, cô đơn, ánh chập chờn
Âm giới thâm tình giăng vạn chốn
Trần gian nghĩa nặng ủ Ma hồn
Tìm chàng, chân bước, lòng đau đớn
Duỗi bóng, em đi dạ xót hờn
Gió cuốn thuyền duyên ngàn sóng gợn
U hoài, mờ mịt, giọt từng cơn!
Nguyễn Thành Sáng
Quạnh Quẽ
(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)
Chiều buông vệt nắng trải hàng lau
Lạc lõng mình em ở bến tàu
Mãi ngóng bơ phờ thân nổi quạu
Luôn chờ hụt hẫng xác sầu đau
Người đi nguyện giữ mong mùng sáu
Kẻ tiễn thề ôm đợi miếng cau
Gạ gẫm niềm tin giờ rỉ máu
Đành sao nỡ để lệ mi dàu.
February 24, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (975)
Dưới Bầu Sương Lạnh
Ta ngồi đây chầm chậm thả hồn bay
Về diệu vợi tìm ai? tìm ai nhỉ?
Để mỗi độ ngắm khung tà bóng xế
Thôi không còn lặng lẽ dạ bâng khuâng…
Trong thao thức, ngoài hướng vọng xa xăm
Tê với tái loang dần sâu tấc dạ
Muốn bùng cháy rực than hồng bếp lửa
Đốt lạnh mờ quanh tỏ, xoá âm u
Cho nỗi niềm canh cánh, ngập màu thu
Được giây phút nhìn mù tan khoảnh khắc
Dậy cảm hứng vụt vang cười khằng khặc
Trút mối sầu dằn vặt chuỗi triền miên…
Tất cả đó đã đeo đẳng nhiều năm
Kể từ ngày lang thang bờ cát tím
Nghe âm thanh từ ngàn xa dội đến
Xem ánh vàng cuốn quyện khối mênh mông…
Tình cờ gặp em đứng cạnh bờ sông
Môi tủm tỉm, má hồng nghiêng ưng ửng
Em e thẹn, ngại ngùng hay đùa giỡn
Vậy mà sao cứ luẩn quẩn ở tôi
Nửa vầng trăng chạnh khuyết khuất xa xôi
Bao sớm tối ngậm ngùi vương vấn mãi
Khao khát thấy một lần trồi đỉnh lại
Kéo héo mòn, khắc khoải dở dang mơ…
Thế rồi kia lai láng những vần thơ
Dưới sương lạnh từng giờ ngân khúc nhạc
Dẫu đêm dài có từng cơn gió giật
Rụng lá tàn, man mác gợn con tim…
22/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Giọt Tình Mong Manh
Trăng chiếc bóng bầu hoang vu cô đọng
Mộng không thành tuyệt vọng một đời hoa
Nỗi suy tư khiến ảo ảnh nhạt nhoà
Chìm ray rứt vỡ oà loang tâm khảm
Chốn sa mạc mấy đêm liền ảm đạm
Bấc lạnh lùa vầng xám tụ từng thang
Có phải chăng thấu cám cảnh lỡ làng
Nên nhỏ lệ trút hàng mưa thạch đá
Ôm nhung nhớ mặn môi hòn lã chã
Nửa cuộc đời buốt giá phủ vành mi
Vụng đường tu duyên nợ trót luỵ vì
Tình dở lỡ lâm li hoài lượm nhặt
Ôm hụt hẫng dưới trời đông se sắt
Quạnh khuê phòng héo hắt ánh đèn khuya
Thấm chơi vơi chua chát rớt đầm đìa
Dòng khập khễnh thuyền chia sông tách bến
Bao phấn khởi vòng tay anh lúc đến
Là bấy đau siết bện thắt quấn vòng
Anh hững hờ em khắc khoải long đong
Đáy vực thẳm đang ròng ròng mạch nước
Khổ định mệnh ngọn sóng ngầm xuôi ngược
Phiến lá bàng đặt cược giữa trục quay
Tình yêu ơi! Sao cứ mãi đoạ đày
Giọt khoé mắt đắng cay trùm thớ thịt
Muốn trốn tránh nhưng oan hồng giăng khít
Vạn kim châm xát ghịt chuỗi rối bời
Phút chạnh lòng nét ngọc lại tả tơi
Đành gắng gượng bút vơi sầu nhân thế.
February 24, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (976)
Thương Bà
Bà ơi! Cháu thấy quá thương Bà
Chẳng quản tuổi già, chẳng nghĩ ta
Dạy dỗ cháu con như nghĩa Chúa
Khuyên răn chòm xóm tợ tình Cha
Thiết tha mong mỏi ngày tươi sáng
Bền bỉ lo toan dạ thắm ra
Lặng lẽ canh dài người vẫn thức
Suy tư cứ mãi miên man mà.
2/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
Thương Bà
(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)
Mộ cảnh dương trần đã nhá nhem
Thương bà quạnh quẽ lẻ bên rèm
Thời xưa ngoại mãn hồng nhan kém
Thuở nọ ông nằm nét liễu lem
Phụ mẫu luôn là không mép hẻm
Hiền nhân mãi cứ chẳng mồm kem
Tình sâu giữ dạ thề chung ghém
Ở miết cùng con mặc chữ gièm.
February 25, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (977)
Hoài Trông Cánh Nhạn
Gió đong đưa xào xạc những tàng cây
Bay lất phất tóc mây màu thương nhớ
Chợt hoài niệm giấc mơ hồng tan vỡ
Của một thời trăn trở siết con tim
Chiều hôm nay sa mạc bỗng im lìm
Thiếu lảnh lót đàn chim tung vạt cánh
Và tia nắng loang dần soi khung sảnh
Để nỗi buồn hiu quạnh chiếm không gian
Anh quên rồi thắm thiết mộng chứa chan
Ngàn gắn bó tay đan vào hẹn ước
Nay hờ hững cuộc tình đem đánh cược
Khiến ưu sầu trải bước dưới cô đơn
Dòng sông xanh đẩy mạch nước chờn vờn
Con sóng dập từng cơn thuyền chao đảo
Buồm tơi tả gập ghềnh treo giông bão
Trách nhau vì con tạo mãi vần xoay
Nửa mảnh đời hẩm phận vẫn loay hoay
Muốn xoá hết nguôi ngoay theo ngày tháng
Chẳng vướng bận tơ lòng buông lơ đãng
Tự nhủ thầm hãy ráng cố mà quên
Ảnh đèn đường lấp loé đã nổi lên
Sao em cảm tiếng rền vang trống vắng
Duyên với nợ gieo bao nguồn mặn đắng
Ray rứt niềm lẳng lặng luống suy tư
Cánh thư xưa nhoà nhạt dáng lừ đừ
Cuốc đồng vọng gật gừ đêm lẻ bạn
Đau rã rượi trập trùng câu than vãn
Hỡi canh tàn! Cánh nhạn nỡ hoài trông…
Mất nhau rồi dang dở có phải không
Hay sương muộn bập bồng vương mắt biếc!
February 18, 2019
Tam Muội
Đành Âm Thầm Dừng Bước
Chiều hôm ấy tình cờ trên bãi vắng
Ta gặp nhau dưới nắng rụng lưng đồi
Thấy “Ai buồn” thơ thẩn hướng xa xôi
Đang thả chậm… từng hồi dâng cảm xúc…
Thế là quen sau chuyện trò vài phút
Duyên tương phùng giữa lúc mộng mơ duyên
Vướng gian nan, lận đận lắm ưu phiền
Tôi ngần ngại, nỗi niềm không dám nghĩ
Nhưng chẳng hiểu vì sao luôn âm ỉ
Nhớ bóng hình, thủ thỉ cận bên tai
Nhớ nhẹ nhàng suối biếc thẳng nhìn đây
Nụ tủm tỉm chứa đầy bao vương vấn…
Kể từ đó như bâng khuâng, hụt hẫng
Cứ miên man, luẩn quẩn mãi tâm tư
Rồi bất chợt bỗng nhận được cánh thư…
Dạ xao xuyến, sững sờ theo khoảnh khắc
Em lại đến và trải bầu dịu mát
Với khu vườn xanh ngát trổ đầy bông
Khiến mảnh thuyền đang nhấp nhố dòng sông
Nhìn nắng đổ, chạnh lòng khao khát ghé
Đêm sương lạnh, tắm trăng tàn quạnh quẽ
Nghe tiếng đàn nhè nhẹ ở con tim
Từ lâng lâng đẩy giục thúc làm chim
Bay biển bắc đi tìm…mong khuây khoả…
Tôi lặng lẽ thả hồn theo ngọn gió
Bước chân thầm qua đó một lần thăm
Để ngỡ ngàng trước lộng lẫy cao sang
Em đoá thắm, cành vàng treo cửa ngọc
Còn ở tôi ngập bụi mờ lông lốc
Thì làm sao kín bọc đủ che em…
25/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (978)
Sao Em Nỡ Đập Vỡ Đàn
Tôi đến tình yêu chẳng dối gian
Vậy mà em cứ mãi lời than
Xa gần, bóng gió niềm thay đổi
Cao thấp trăng trời, bọt rã tan
Khiến phủ mây mờ gieo sẫm tối
Để mang ánh nhạt phả đen tàn
Hương lòng, kỷ niệm còn đâu đó
Sao nỡ đành tâm… đập vỡ đàn!
12/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
Sao Anh Nỡ Bội Câu Thề
(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)
Khuê phòng đặt bút phổ vần thơ
Ảnh khuyết tàn canh quạnh quẽ bờ
Cõi mộng xây lầu nay trắc trở
Đường tơ trải ngõ nọ thờ ơ
Đâu còn trọng nghĩa dầu đêm nhớ
Chẳng đặng chung tình dẫu tháng mơ
Bạc bẽo mà chi buồn nức nở
Duyên đời hắt hủi bội tình lơ.
February 25, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (979)
Em Hãy Đi Thật Xa Đừng Trở Lại…
Nhìn em đi mà lòng tôi da diết
Cũng cam đành chớ biết phải sao hơn
Khi hiện tại chẳng còn chi tha thiết
Thì làm gì có được nghĩa trăng son…
Cuộc sống chung sớm hôm nhiều chán nản
Đối diện buồn, hụt hẫng nỗi tâm tư
Bởi tất cả hiện giờ là gượng gắng
Sẽ đẩy ngầm dai dẳng đỉnh chơ vơ
Vần thơ cũ! Vần thơ tình chan chứa
Trổi cung đàn loang giữa cõi mênh mông
Còn giờ đây phập phòng vài đóm lửa
Dưới khung mờ dần rã trước hàn đông
Năm tháng nào mặn nồng duyên chồng vợ
Thắm đượm đầy, thương nhớ mỗi lần xa
Nay thành vạt ráng tà treo ngọn gió
Chìm lụn dần, khuất ngõ bãi tha ma
Chuỗi thời gian đậm đà hương chăn gối
Men ái ân vời vợi ngút tầng mây
Phút giây nầy kéo dài thành nhức nhói
Ép bụng mình buộc trói, tránh phôi phai…
Bao“vết sẹo”phủ dầy nơi ký ức
Sẽ ít nhiều day dứt lúc em đang…
Còn ở tôi nhìn vầng trăng rụng mất
Sợ đêm dài gió giật mảnh sương tan
Thôi thì hãy! Chịu lần đau vĩnh biệt
Còn hơn là nuối tiếc cánh hoa rơi
Để kỷ niệm một thời trên biển biếc
Âm ỉ hoài, rũ riệt bóng chơi vơi
Thà chia tay để rồi nghe vương vấn
Còn hơn là bến vắng đậu con đò
Bởi khách đâu để mà chờ mà bận
Thả nhịp chèo phấn chấn điệp ầu ơ…
Em hãy đi thật xa đừng trở lại
Để cuộc đời còn đấy ở tim tôi
Bỗng một hôm chạnh bồi hồi tê tái
Nhớ bóng hình người ấy đã lìa nơi…
15/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Đứt Đoạn Tơ Hồng
Ánh mặt trời vừa rút đỉnh núi tây
Hoàng hôn vẫy tím mây trùm khắp phố
Em thơ thẩn bước dài ven quốc lộ
Tấp nập dòng lố nhố ngược rồi xuôi
Tảng lá vàng lãng đãng nối tiếp đuôi
Tia nắng rụng chẳng nguôi ngoai nhức nhối
Anh gian dối nên tơ đồng đứt vội
Xiết bao lần cằn cỗi lạnh bóng em
Những muốn quên nhưng mỗi độ buông rèm
Khi màn tối nhá nhem bầu ảm đạm
Lại là lúc nỗi niềm dâng chặt bám
Siết dáng hồng lệ thảm thiết xót xa
Anh hãy vui hạnh phúc trải ngân hà
Em sẽ cố phôi pha không buồn bã
Dẫu nghịch cảnh khắt khe chìm băng giá
Để điệu chùng nhịp lã chã canh thâu
Có lẽ nào quên được mảnh trăng nâu
Lúc ân ái đẫm mầu yêu chất ngất
Dầu cuộc sống khó muôn vàn tất bật
An ủi cười vạn vật để anh lo
Ấy thời gian mới đó đã xuống đò
Phụ bến cũ võ vò tim chết nửa
Mưa cứ đổ ướt men tình mục vữa
Thấm loang dần tắt lửa nguội uyên ương
Tuy biết rằng định mệnh vướng nhiễu nhương
Ôm hụt hẫng đoạn trường vây lối mộng
Nghe cay đắng gió khuya khua lồng lộng
Tan tác đời trống rỗng trước thênh thang
Tuyết hoài rơi cho khắc khoải lỡ làng
Câu hứa hẹn phũ phàng nay góp nhặt
Giờ xa lạ như cành khô réo rắt
Lệch cung trầm im bặt phím chờ mong
Thôi cũng đành rẽ lối mặc long đong
Một lần nữa dặn lòng vơi sầu nhớ
Tơ nhợt nhạt duyên xưa thành cách trở
Khép kín vào chữ nợ thả trôi sông.
February 25, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (980)
Có Phải Vội Vàng
Lạc bước lang thang trên vỉa hè
Dưới tàng bóng mát của hàng me
Chạnh buồn hụt hẫng, niềm cay đắng
Vắng Hạ năm nào, thiếu tiếng ve…
Thuở xưa hai đứa học chung trường
Hạnh ngộ êm đềm để vấn vương
Lối mộng duyên thề luôn chỉ thắm
Khi thành danh toại kết uyên ương
Những tưởng tương lai anh sẽ về
Bện dây son sắt nghĩa phu thê
Ngờ đâu hờ hững xa biền biệt
Một chiếc thư xanh vọng não nề
Có phải khi ong hút nhuỵ vàng
Dễ dàng bướm đậu bến sang ngang
Dẫu hoa héo hắt tàn hương phấn
Cánh vẫn đa tình chẳng xốn xang?
Có phải trách em quá thật thà
Đậm đà tha thiết vội đưa ra
Tay dâng trái cấm, nào suy nghĩ
Để được gì chăng, hay xót xa?
Ngăn dòng lệ chảy giữa canh thâu
Sóng dậy từng cơn hái hạt sầu
Anh nỡ quên rồi thời tấm mẳn
Lúc hoà chăn gối quyện trăng nâu…
Lão Nguyệt bày chi cảnh ruổi rong
Nợ duyên vạn nẻo ngược xuôi dòng
Tình xưa kép lại niêm phong kín
Tiếng pháo Tân Hôn tan nát lòng.
February 22, 2019
Tam Muội
Nhưng Đừng Bất Chợt…
(Liền âm từ cuối)
Sáng mai em sẽ bước theo chồng
Trời hỡi! Còn gì đợi với trông
Kỷ niệm thuở nào trên biển mộng
Đành gom trọn hết một lần chôn…
Để kẻ sang ngang khỏi bận lòng
Nhẹ nhàng, thanh thản sớm chiều hôm
Chẳng khi thao thức vương hình bóng
Chẳng thoáng bâng khuâng lạnh má hồng
Những tối kề nhau ngắm ảnh tròn
Ước nguyền, ấp ủ nghĩa trăng son
Xây lầu tình ái nhiều to lớn
Giờ chỉ đong đưa chút chập chờn
Chẳng còn ngồi đó dưới hoàng hôn
Nghịch cảnh, éo le, tím mảnh hồn
Trăn trở, rầu lo hoà hỗn độn
Khiến sầu hai đứa nghẹn từng cơn
Bởi tôi thuyền nhỏ nhấp nhô sông
Ngày tháng ngược xuôi giữa bập bồng
Nếu bỗng cuồng phong, bừng dậy sóng
Dễ dàng lật úp đẩy đi tong
Còn em đoá thắm độ hương nồng
Đâu thể phũ phàng trước bão giông
Hoặc hứng chang chang bầu rực nóng
Tả tơi cánh nhuỵ rụng mênh mông…
Thôi thì! Duyên bạc rẽ đôi dòng
Đành phải âm thầm chịu héo hon
Chẳng hiểu bao giờ thôi lởn vởn
Nhưng đừng bất chợt…Biết em không?
26/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (981)
Cảnh Chồng Chung
Đến giỗ nhà em phải trở về
Nào con, hai vợ kéo lê thê
Rộn ràng, vui vẻ ôm ngày lễ
Tấp nập, hân hoan phủ bốn bề
Tắt lửa thiếu đèn nhẹ gánh lo
Cuốn chăn sát ngực giả nằm mê
Còn khi mưa gió, tình chia sẻ
Liếc liếc nhìn chồng… mặt ủ ê.
11/6/2018
Nguyễn Thành Sáng
Cảnh Chồng Chung
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Duyên đời lắt lẻo dạ hoài đau
Khắc khoải triền miên rũ rượi bàu
Kẻ gối trông chờ âu chuỗi quạu
Người chăn thoả nguyện há ngày chau
Anh hùng vợ lắm hành nhanh nhảu
Lãng tử thê nhiều ứng lẹ mau
Ngọc liễu không hờn ghen nổi cáu
Thuyền yên biển lái vững con tàu.
February 26, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (982)
Vạt Bóng Lững Lờ Trôi
Gió vùn vụt thổi ngược sát bên tai
Cảnh u ám kéo dài vào xa thẳm
Ngồi lặng lẽ nghiêng đầu qua nhẹ ngắm
Man mác buồn trĩu nặng khối tâm tư…
Hàng cây xanh loáng thoáng cặp mé bờ
Trải cành nhánh vật vờ xuôi vận tốc
Xe đò chạy quẹo cua rồi leo dốc
Xuống từ từ rẽ bọc hướng dòng sông
Dãy cát nâu ẩn chứa cả mùa đông
Đang ngủ đó giữa lòng băng giá lạnh
Ta trầm mặc, mơ màng theo chầm chậm
Trên đường mòn lăn bánh hướng về đâu…
Kẻ chơ vơ đứng trước một khung sầu
Nhìn kín mít chìm thâu canh tĩnh mịch
Như cái xác vô tri nằm thin thít
Dưới từng hồi nhúc nhích khoảng mờ đen
Từ phương xa lặn lội đến tìm em
Nay chỉ thấy đọng thêm niềm da diết
Tim ấp ủ, bao năm dài rung lắc
Lại tiếp lần chất ngất nỗi đăm chiêu…
Bỗng bất chợt cửa sổ bị ngọn khều
Vang kẻo kẹt tiếng kêu hờn ghẹo phá
Bừng thức giấc trong dư âm buồn bã
Của nửa đời tơi tả vỡ yêu đương
Để tận cùng sâu thẳm mãi vấn vương
Khiến mộng mị trên đường tìm ảnh mộng…
Giờ tất cả chỉ còn là vạt bóng
Giữa khung trời lồng lộng lững lờ trôi…
24/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Cành Úa Rũ Rêu Phong
Mắt lơ đễnh lang thang về xóm nhỏ
Lá xạc xào quyện gió duỗi tầng không
Dạ mênh mông khắc khoải quặn dáng hồng
Nghe da diết mặn nồng thời hò hẹn
Kia quán cóc dưới tàng cây bẽn lẽn
Ngồi bên nhau e thẹn buổi ban đầu
Kết tơ đồng chờ đợi dãy mưa ngâu
Cho đôi lứa tình sâu thêm khắn khít
Kia đình chái núp khi màn mù mịt
Đan quả buồng thắt ghịt giữa bão to
Đó bến sông chèo mái lái con đò
Nọ đèo dốc lò dò đi từng bước
Những thứ ấy giờ đây đâu có được
Bấc đông lùa lạnh bước phủ hoàng hôn
Dĩ vãng đành đáy huyệt lấp mồ chôn
Để khỏi vướng cõi hồn đau thổn thức
Bầu u tịch ỉ âm vùng ký ức
Rả rích phùn như vực khẽ tâm can
Chiếc vàng rơi khơi thắt thẻo lệ tràn
Đời nẻo vắng miên man dòng nghịch cảnh
Phương trời ấy có khi nào hiu quạnh
Thoáng suy tư hay chạnh ngắm sương chiều
Chút bận lòng trăn trở bởi cô liêu
Cảm ray rứt lắm điều xưa chưa tỏ?
Anh có biết giàn dã quỳ cạnh ngõ
Loài hoa mà anh bỏ trống bấy năm
Chẳng đoái hoài tưới bón dưỡng nom chăm
Nay héo úa rũ nằm rêu phong kín.
February 26, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (983)
Tình Tan
Mỗi độ thu về chạnh vấn vương
Dòng sông năm cũ trải niềm thương
Có con đò nhỏ đưa hồn nhớ
Lạc nẻo tình đau rớt giọt buồn
Lặng lẽ thời gian ôm giá tuyết
Hắt hiu ngày tháng cuốn tàn hương
Đêm sương ấp ủ bao lời nói
Một áng mây trôi rã ánh đường
Nguyễn Thành Sáng
Tình Đợi
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Sương chiều tản mạn cuối trời Tây
Não nuột trầm tư phủ dáng gầy
Bến tiễn chân người sông mạch đẩy
Đò đưa cánh nhạn bão luồng vây
Bao ngày độc ẩm đau thầm cấy
Những buổi đơn đàm lạnh buốt xây
Lặng lẽ trông chờ tin chẳng thấy
Tình sâu nghĩa nặng lẻ như nầy?
February 26, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (984)
Đêm Buồn Đếm Giọt Cô Đơn
Giọt sương muộn tiết buông se sắt lạnh
Chốn khuê phòng canh cánh nỗi vấn vương
Chuỗi cô đơn thắt thẻo rũ dáng hường
Nghe nhoi nhói can trường rưng rứt lệ
Tiếng khô khốc điệp than van của dế
Khiến tơ lòng kiệt quệ ngưỡng trầm u
Nhớ thương anh da diết phủ áng mù
Đêm huyễn hoặc như ru vào cõi mộng
Bên gác vắng gió thét gào lồng lộng
Bóng võ vàng trống rỗng giữa không gian
Luồng miên man đẩy ngọn sóng ngập tràn
Cơn vật vã gối chan đầy nước mắt
Rơi nghịch cảnh bao giày vò quặn thắt
Đông lại sầu héo hắt quạnh bờ vai
Ước vòng tay ôm ấp vuốt hình hài
Vành môi ấm phôi phai dòng ngang trái
Những thao thức dưới bầu đen hoang hoải
Tím miệt mài khắc khoải sợi lắc lư
Nơi quê hương Mộng hỡi hiện bây chừ
Có rung cảm suy tư chìm luyến nhớ
Hoài tự nhủ sắt cầm câu duyên nợ
Vững tim hồng dẫu lỡ dở đôi phương
Dành cho nhau dịu ngọt khúc nghê thường
Rồi xuân đến uyên ương về bến đợi
Nguồn trắc trở sơn khê xa diệu vợi
Câu ái ân bện bởi trót yêu rồi
Vắng một ngày tựa thế kỷ nổi trôi
Mong tái hợp tình thôi chia ngăn cách.
February 14, 2019
Tam Muội
Da Diết Gởi Vào Thơ
(Liền âm từ cuối)
Lặng lẽ anh ngồi, chạnh ngẩn ngơ
Chứa chan ảm đạm tự bao giờ
Hướng về bên ấy, niềm thương nhớ
Cảnh vắng đìu hiu, nỗi đợi chờ…
Cũng giống như ai, chẳng hững hờ
Chiều nhìn lá rụng, nghẹn ầu ơ
Tối nghe non nỉ, bừng trăn trở
Khuya ngắm mây trôi, dậy thẫn thờ
Khi trăng lóng lánh gợi đan mơ
Lúc gió du dương kéo lững lờ
Buổi nắng hanh hao, khơi cởi mở
Sáng vầng ló dạng phả sầu lơ
Vậy mà ngang trái đành cam nỡ
Đẩy bóng âm u phủ kín bờ
Để ngõ đi vào trong chỗ nớ
Tái tê chân bước khựng chơ vơ
Vò võ, cô đơn dưới quạnh mờ
Sớm hôm thao thức thả tiêu sơ
Đắn đo, nghĩ ngợi, tìm duyên cớ
Vì bởi, vì sao lại sững sờ…
Em ơi! Anh cũng có đâu ngờ
Bất chợt đêm nào ta gặp gỡ
Lúng túng, ngại ngần, bao bỡ ngỡ
Khiến lòng xao xuyến, dạ bâng quơ
Rồi vương vấn mãi buổi tình cờ
Tha thiết, đậm đà chẳng phất phơ
Nay phải nghẹn ngào mang ánh tỏ…
Nương ơi! Da diết gởi vào thơ…
27/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (985)
Sáng Thu
Mãi nghĩ về thu mãi thẫn thờ
Cho đêm mộng mị, nỗi chơ vơ
Bóng thu ảm đạm gây sầu nhớ
Hồn gió đìu hiu kéo vọng chờ
Lặng lẽ, ngọt ngào ai gói thơ
Âm thầm, thắm thiết kẻ trồng mơ
Ghịt mây cho sáng vầng trăng tỏ
Lóng lánh trời thu, khoả ánh mờ!
Nguyễn Thành Sáng
Tiết Xuân
(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận – Tứ Vần)
Bụ bẫm chồi vươn bầu phát triển
Êm đềm gió quyện cảnh đoàn viên
Chim chuyền gặp gỡ thư tiền tuyến
Lộc trổ vui đùa lễ tất niên
Toả mãi sơn hà câu thánh thiện
Khơi hoài tổ quốc chữ hồn nhiên
Đông tàn tiễn biệt xuân điều khiển
Rạng rỡ vàng tia trải khắp miền.
February 27, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (986)
Thắt thẻo Bóng Tình Yêu
(Thơ liền âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)
Cũng mọi bửa ráng chiều vừa nhạt chiếu
Một cái gì nặng trĩu ghị đăm chiêu
Dưới khung cảnh đìu hiu tà rã rệu
Bước lối mòn thất thểu, nỗi liêu xiêu!
Của một kẻ thật nhiều đau với hiểu
Nghẹn duyên tình êm dịu biết bao nhiêu
Lại mỏng mảnh tợ diều tung lộng kéo
Chỉ thoáng thôi toạc xéo rụng lưng đèo
Như cầu tre xóm nghèo phơi lắt lẻo
Giữa hai bờ cố níu mảnh tong teo
Lại gãy nhịp chèo queo chùng cong quẹo
Chẳng thể nào uốn éo vượt cheo leo
Bởi nghịch cảnh lắm điều đang chồng chéo
Bên ngỡ ngàng, bên khéo gọi thuyền neo
Mà suối biếc thanh reo đều chẳng thiếu
Lung linh ngời, huyền diệu ánh trong veo
Đâu thể nào lỏng lẻo dạ lêu bêu
Đùa trăng gió mỹ miều phơi sắc diễu
Để chệch hướng ngoằn ngoèo thân gánh chịu
Canh cánh lòng bận bịu lối rong rêu…
Nhìn xe cộ dập dìu qua khúc khuỷu
Thu nhỏ dần tí xíu, loãng âm kêu
Một khoảnh khắc vòng vèo inh ỏi réo
Rồi mịt mờ khuất nẻo lạc mất tiêu
Cõi không gian phiêu diêu hằng triệu triệu
Hạt sương mù lẽo đẽo dưới mây treo
Trời ửng nắng tan theo hàng vạn nhểu
Cánh phù vân thắt thẻo bóng tình yêu…
22/7/2018
Nguyễn Thành Sáng
Tiếng Đàn Phôi Phai
(Thơ hoạ Liền Âm)
Hoàng hôn tím sông du cùng tam bản
Ngắm mây trời cánh nhạn hóm hỉnh đan
Ngọn sóng bạc khang an reo tản mạn
Phấn khởi dòng phân tán khắp không gian
Chợt đồng vọng xuyên can trường ai oán
Âm bổng trầm vây vạn khúc chứa chan
Dừng mái đẩy ngập tràn suy tư trán
Điệu vương sầu cảm thán cõi miên man
Ai đó hỡi! Tiếng đàn ngân ly gián
Phải nặng lòng thấu chán cảnh vỡ tan
Phẫn duyên nợ muôn vàn đau vô hạn
Nên ẩn mình bầu bạn với quan san?
Ta cũng thấm lệ khan vì kiếp nạn
Mộng không thành đứt đoạn tủi hồng nhan
Bởi chàng ấy như giàn hoa đã bán
Rộ hương tình mỹ mãn ửng mành voan
Ta dang dở ruột gan u hoài rạn
Đếm giọt buồn khoé nhãn đẫm tuyết tan
Bóng cô lẻ thầm than tơ nguyệt cản
Xe chỉ lầm di tản phiến hân hoan
Đọt nắng tắt đêm màn dầy co giãn
Ảo ảnh huyền tửu quán rộn nhặt khoan
Bóng chênh chếch an nhàn miền thanh thản
Đón chị Hằng thuyền ván lượn râm ran
Chùa chuông động khàn khàn chim hỗn loạn
Tấu thạch sùng ngao ngán điệp đa đoan
Tia ló dạng xềnh xoàng dường đang nản
Còn riêng ta trút cạn chuỗi sương hàn.
February 27, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (987)
Duyên Thắm
Hôm nào duyên gặp, thấy lòng vương
Cảm xúc rồi quen, kết bạn đường
Vắng lặng đêm về mang nỗi nhớ
Thâm trầm trăng đến trải niềm thương
Thiếu em một cõi trời gom quạnh
Toại mộng ngàn phương gió vạt buồn
Trọn tấm chân tình trao cảm mến
Hoa lòng kết tụ, toả thơm hương!
Nguyễn Thành Sáng
Duyên Hẩm
(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)
Ngoài song tuyết lạnh rải từng bông
Bỗng dấy niềm riêng lệch chỉ hồng
Cảm kiếp trầm luân hờn bão mộng
Thương dòng cách trở hận trời giông
Đành ngăn biển núi thu mùa rỗng
Nỡ cản ta mình hạ tiết không
Hụt hẫng tình duyên chìm khoảng trống
Đêm nằm tủi lệ rớt thành sông.
February 27, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (988)
Điềm Trong Mộng Mị
Đêm huyễn hoặc thiếp chàng say ân ái
Hương nồng nàn nhân ngãi đượm chứa chan
Khơi diễm tuyệt quan san mờ ngây dại
Ửng mặt hồ nhẹ hái ánh nguyệt đan
Lửa đom đóm treo giàn thành sao chuổi
Vũ nghê thường đắm đuối quyện uyên ương
Hàng mi phủ dáng hường buông bờ suối
Lấp nụ mềm rong ruổi xoá thê lương
Thơm da thịt gió nương làn tơ mỏng
Lụa thướt tha giăng võng phượng mày ngài
Khoe nét ngọc cong dài vành môi vọng
Dải ngân hà soi bóng gối kề vai…
Thiếp lã chã trang đài bao ray rứt
Bởi duyên phần chưa dứt nợ gian truân
Điệu ai oán trầm luân gieo rạn nứt
Chốn cửu tuyền chàng bứt rứt phải tuân
Kê giục giã ngóng nhuần dương ló dạng
Tiếng sói tru khệnh khạng trước bần thần
Hồn ma đói khuất dần sương bảng lảng
Lá xạc xào kết tảng bật cung ngân
Lê thạch đá chậm lần theo lối nhỏ
Chợt não nề đốm cỏ úa sẫm nâu
Đạn giày xéo đất mầu khô vàng võ
Cảnh gợn gờn bỏ xó trắng đầu lâu
Niềm thắc thỏm lo âu xuôi dòng đẩy
Miệng khấn thầm xá lậy uẩn vong manh
Kiếm lục lọi loanh quanh từng đám sậy
Đẫm rụng rời khi thấy dưới tàng tranh
Xác mục rữa vết tanh tên áo viết
Quả đúng rồi quặn siết trái tim xiêu
Xương gãy khúc vì diều hâu huỷ diệt
Kia sọ lồi oan nghiệt phủ cô liêu
Đau sảng sốt tím chiều miền hoang dã
Gió lạnh lùa buồn bã nhạt mưa rơi
Mình ơi hỡi! Đất trời như nghiêng ngả
Dậy ba đào buốt giá xuống hồn tơi
Bước rũ rượi hận đời đeo đằng đẵng
Nỗi xót xa tưởng lắng đọng tháng ngày
Nay bùng cháy lá lay vờn trĩu nặng
Khập khễnh đời dai dẳng cuốn heo may.
February 23, 2019
Tam Muội
Đành Vào Nơi Quên Hết
Thịt đã rữa, trơ xương tàn lởm chởm
Thú lang thang, lởn vởn cũng đành thôi
Đêm u tịch từng hồi tru, hú gợn
Như trút hờn dữ tợn trước chơi vơi!
Trên đầu cỏ, ngậm ngùi treo trắng bệch
Ánh đăm đăm nhúc nhích, đảo xoe tròn
Chẳng hiểu vui hay buồn hay thoả thích
Mà oằn cong khịch khịch lại lom khom
Gió thoang thoảng man mơn vùng tĩnh lặng
Kia vướng sầu khóc hận hoặc mê say
Sao bỗng chốc bật xoay rồi vút thẳng
Hái sương mờ lủng lẳng đậu cành cây
Bất chợt hướng nhìn ngay về phía trước
Nhấc cao dần nhẹ lướt đến nơi xem
Bờ lau sậy… nhớ đêm quân thù rượt
Sức kiệt cùng ngã bước, cứng con tim!
Dưới lất phất, nghiêng ngiêng theo ngọn lắc
Trên xoa xoa, nấc nấc kéo nhanh hơn
Rươm rướm đỏ chờn vờn trong trũng mắt
Bật âm vang khằng khặc rải lâm sơn…
Ôi ai hiểu! Đây hồn Ma khốn khổ
Đang đau thương, nức nở với riêng mình
Nhớ kỷ niệm, nhớ tình chồng nghĩa vợ
Xót xa lòng theo nhớ…quặn rung rinh
Giờ đâu ảnh, đâu hình thân yêu dấu
Đâu sẻ chia bạn bậu sớm chiều hôm
Đâu chăm sóc, ân cần khi bệnh hoạn
Đâu tháng ngày lẳng lặng vọng đầu non…
Em yêu ơi! Không còn bên nhau nữa
Để mình em vò võ dưới thu chiều
Rồi mai mốt đìu hiu giăng lối ngõ
Thì làm sao chẳng có nỗi cô liêu
Mưa nặng hạt đổ nhiều rơi tầm tã
Tốt vườn xanh, êm ả ánh trăng vàng
Còn hé nụ bên đàng hoa mới nở
Tái tê hương nhìn vỡ nát trôi tan
Nay âm cảnh, dương trần hai cách biệt
Mang ngập đầy tha thiết với lo âu…
Mà chẳng thể…. Đành vào nơi quên hết
Chén Mạnh Bà chấm dứt kiếp đời đau!
28/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (989)
Tình Buồn
(TNBC – Song Điệp)
Chiều chiều nhớ nhớ bóng hình ai
Vắng vắng xa xa thả bước dài
Khắc khoải ghị tim tim nghẹn nghẹn
Xót xa nhìn xám xám bay bay
Mơ mơ mộng mộng hoài da diết
Tưởng tưởng trông trông mãi đoạn đoài
Buốt buốt đau đau hờn cách biệt
Giải sầu mượn rượu rượu cay cay…
22/4/2018
Nguyễn Thành Sáng
Duyên Sầu Cạn Chén Cô Liêu
(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)
Gửi hết vào đây trọn nỗi sầu
Người đem hạnh phúc thả về đâu
Hoài mong gối trải bờ vai bậu
Mãi vọng môi kề ảnh mắt châu
Cách trở trăm đường teo bã giậu
Chia lìa vạn lối rũ màn thâu
Tình khơi ẩn hiện tàn tro trấu
Nhạt nhẽo nồng cay ngất ngưởng lầu.
February 28, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (990)
Da Diết Gởi Vào Thơ
(Liền âm từ cuối)
Lặng lẽ anh ngồi, chạnh ngẩn ngơ
Chứa chan ảm đạm tự bao giờ
Hướng về bên ấy, niềm thương nhớ
Cảnh vắng đìu hiu, nỗi đợi chờ…
Cũng giống như ai, chẳng hững hờ
Chiều nhìn lá rụng, nghẹn ầu ơ
Tối nghe non nỉ, bừng trăn trở
Khuya ngắm mây trôi, dậy thẫn thờ
Khi trăng lóng lánh gợi đan mơ
Lúc gió du dương kéo lững lờ
Buổi nắng hanh hao, khơi cởi mở
Sáng vầng ló dạng phả sầu lơ
Vậy mà ngang trái đành cam nỡ
Đẩy bóng âm u phủ kín bờ
Để ngõ đi vào trong chỗ nớ
Tái tê chân bước khựng chơ vơ
Vò võ, cô đơn dưới quạnh mờ
Sớm hôm thao thức thả tiêu sơ
Đắn đo, nghĩ ngợi, tìm duyên cớ
Vì bởi, vì sao lại sững sờ…
Em ơi! Anh cũng có đâu ngờ
Bất chợt đêm nào ta gặp gỡ
Lúng túng, ngại ngần, bao bỡ ngỡ
Khiến lòng xao xuyến, dạ bâng quơ
Rồi vương vấn mãi buổi tình cờ
Tha thiết, đậm đà chẳng phất phơ
Nay phải nghẹn ngào mang ánh tỏ…
Nương ơi! Da diết gởi vào thơ…
27/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thắt Quặn Dưới Trăng Mờ
(Thơ Liền Âm Từ Cuối)
Cảnh đời hạnh ngộ giữa vườn thơ
Xướng hoạ khoả khuây trải bến bờ
Tuế nguyệt tâm đồng khơi bỡ ngỡ
Tình sâu tấm mẳn dệt vành nơ
Cảm nhận uyên ương vạn kỷ chờ
Phu thê tiễn biệt nát mành tơ
Chàng đi để dạ sầu trăn trở
Thắt quặn buồng tim vóc ngọc phờ
Non ngàn hướng vọng chuỗi xanh lơ
Se sắt nhìn mưa uẩn vật vờ
Não nuột đăm chiêu hoài nức nở
Thời gian mòn mỏi xác thân xơ
Bóng xế mây chiều khiến ngẩn ngơ
Bến sông cô quạnh đếm từng giờ
Thạch sùng vắng bạn ngâm dang dở
Chàng hỡi! Đành sao rải hững hờ
Ray rứt tâm can khúc thẫn thờ
Khi vàng lá rụng trụi cành trơ
Hàn sương thấm nhểu câu duyên nợ
Là quạnh quẽ đau đến sững sờ
Bão lớn một đêm giông quật quờ
Hồn linh cãi mệnh xoá thiên cơ
Lịm dần mục vữa rời quê sở
Thất thểu trần gian xót đẫn đờ
Nay thuyền cặp bến lại vu vơ
Bởi sóng trường giang mãi lững lờ
Mộng tưởng sum vầy vui gặp gỡ
Nào hay chồng vợ bẽ bàng mơ.
February 28, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (991)
Niềm Đau Dĩ Vãng
Tôi vẫn còn đây giữa thế gian
Mà sao cứ mãi dạ buồn than
Vai gầy trĩu nặng sầu thay đổi
Ánh nhạt đong đầy hận vỡ tan
Lặng lẽ một mình qua nẻo tối
Âm thầm chiếc bóng đến khung tàn
Xa mờ dĩ ảnh còn treo đó
Khắc khoải thời gian đứt sợi đàn!
11/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
Đành Buông
(Ngũ Độ Thanh – Độc Vận)
Giãy giụa hồng duyên nức nở sầu
Suy hoài ngẫm riết bởi vì đâu
Đò đưa lệ đẫm âm thầm giấu
Cánh chở châu nhoà quạnh quẽ khâu
Gửi vạn niềm tin giờ mất ngẫu
Trao ngàn nỗi nhớ nọ dừng câu
Mong thề chẳng vẹn đành buông dẫu
Thắt quặn tơ lòng giữa biển nâu.
February 28, 2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (992)
Đành Vào Nơi Quên Hết
Thịt đã rữa, trơ xương tàn lởm chởm
Thú lang thang, lởn vởn cũng đành thôi
Đêm u tịch từng hồi tru, hú gợn
Như trút hờn dữ tợn trước chơi vơi!
Trên đầu cỏ, ngậm ngùi treo trắng bệch
Ánh đăm đăm nhúc nhích, đảo xoe tròn
Chẳng hiểu vui hay buồn hay thoả thích
Mà oằn cong khịch khịch lại lom khom
Gió thoang thoảng man mơn vùng tĩnh lặng
Kia vướng sầu khóc hận hoặc mê say
Sao bỗng chốc bật xoay rồi vút thẳng
Hái sương mờ lủng lẳng đậu cành cây
Bất chợt hướng nhìn ngay về phía trước
Nhấc cao dần nhẹ lướt đến nơi xem
Bờ lau sậy… nhớ đêm quân thù rượt
Sức kiệt cùng ngã bước, cứng con tim!
Dưới lất phất, nghiêng ngiêng theo ngọn lắc
Trên xoa xoa, nấc nấc kéo nhanh hơn
Rươm rướm đỏ chờn vờn trong trũng mắt
Bật âm vang khằng khặc rải lâm sơn…
Ôi ai hiểu! Đây hồn Ma khốn khổ
Đang đau thương, nức nở với riêng mình
Nhớ kỷ niệm, nhớ tình chồng nghĩa vợ
Xót xa lòng theo nhớ…quặn rung rinh
Giờ đâu ảnh, đâu hình thân yêu dấu
Đâu sẻ chia bạn bậu sớm chiều hôm
Đâu chăm sóc, ân cần khi bệnh hoạn
Đâu tháng ngày lẳng lặng vọng đầu non…
Em yêu ơi! Không còn bên nhau nữa
Để mình em vò võ dưới thu chiều
Rồi mai mốt đìu hiu giăng lối ngõ
Thì làm sao chẳng có nỗi cô liêu
Mưa nặng hạt đổ nhiều rơi tầm tã
Tốt vườn xanh, êm ả ánh trăng vàng
Còn hé nụ bên đàng hoa mới nở
Tái tê hương nhìn vỡ nát trôi tan
Nay âm cảnh, dương trần hai cách biệt
Mang ngập đầy tha thiết với lo âu…
Mà chẳng thể…. Đành vào nơi quên hết
Chén Mạnh Bà chấm dứt kiếp đời đau!
28/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Khúc Oán Não Nề
Ngọn vi vút trút bầu đen tầm tã
Lạnh khuê phòng buồn bã khoé mắt rơi
Cơn mộng mị tả tơi giăng khắp ngả
Có lẽ nào anh đã biến ma trơi
Hoá công phẫn rối bời treo đầy rẫy
Kín mít đầu động khuấy chuỗi đắng cay
Để goá phụ từ nay như trang giấy
Mãi vật vờ ngọ nguậy kiếp lá lay
Mưa cứ đổ gió bay cho tan nát
Tấm thân trầy bụi cát lộng quan san
Tuyết hãy dội lan tràn tê buốt xát
Vỗ sóng đùn tấp dạt chiếc thuyền nan
Ôi Nguyệt Lão! Lệ chan dầm gối tẻ
Sao đoạn đành nỡ rẽ thuý chia uyên
Vọng bi oán phỉ nguyền câu giày xé
Vỡ mộng thời lặng lẽ xót xa duyên
Đêm văng vẳng truân chuyên trùm tâm khảm
Thán côn trùng ảm đạm khảy thâu canh
Nỗi chất ngất chòng chành bao khung xám
Huyễn chập chờn cố bám lấy hồn anh
Vướng nghịch cảnh giới ranh đà ngăn cách
Ngưỡng âm dương oán trách khúc đoạn trường
Để ngày tháng nhớ thương chùng tím mạch
Lỗi hẹn thề thiết thạch đẫm huyết hương
Dòng ngang trái vô thường ai thấu được
Mãi miên man đặt bước dẫu muộn sầu
Em gắng gượng mặc dầu đường phía trước
Ngập bão lòng xuôi ngược ải bể dâu
Yến lẻ bạn cau trầu phơi đôi mảnh
Nụ héo tàn rụng nhánh võ vàng queo
Đơn đối bóng bọt bèo mang hiu quạnh
Đò một chèo hẻo lánh cõi cheo veo
Tình lỡ dở gieo neo hờn má phấn
Nợ trăm năm lận đận chốn dương trần
Miền khắc khoải bần thần hàng châu ngấn
Nghiệp ta bà số tận luống bất nhân
Mình yêu hỡi! Tia dần loang ánh phủ
Gà gáy đưa ủ rũ đoá hoa hồng
Đàn phím lạc bập bồng thôi tự nhủ
Ru biển đời giấc ngủ giữa mênh mông.
March 1, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (993)
Tình Tan
Mỗi độ thu về chạnh vấn vương
Dòng sông năm cũ trải niềm thương
Có con đò nhỏ đưa hồn nhớ
Lạc nẻo tình đau rớt giọt buồn
Lặng lẽ thời gian ôm giá tuyết
Hắt hiu ngày tháng cuốn tàn hương
Đêm sương ấp ủ bao lời nói
Một áng mây trôi rã ánh đường
Nguyễn Thành Sáng
Tình Vỡ Mộng Tan
(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận – Thủ Vỹ Ngâm)
Đêm tàn trải bút nhặt vần thơ
Thả cánh hồn hoa lạnh lẽo bờ
Ngất ngưởng trăng nhoà đêm rực rỡ
Say mèm ý đượm ngưỡng thờ ơ
Trầm tư chén rượu buồn dang dở
Lạc lõng chung trà xót ngẩn ngơ
Bóng tỏ hồ gương vờn mộng vỡ
Đêm tàn trải bút nhặt vần thơ.
March 1, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (994)
Thắt Quặn Dưới Trăng Mờ
(Thơ Liền Âm Từ Cuối)
Cảnh đời hạnh ngộ giữa vườn thơ
Xướng hoạ khoả khuây trải bến bờ
Tuế nguyệt tâm đồng khơi bỡ ngỡ
Tình sâu tấm mẳn dệt vành nơ
Cảm nhận uyên ương vạn kỷ chờ
Phu thê tiễn biệt nát mành tơ
Chàng đi để dạ sầu trăn trở
Thắt quặn buồng tim vóc ngọc phờ
Non ngàn hướng vọng chuỗi xanh lơ
Se sắt nhìn mưa uẩn vật vờ
Não nuột đăm chiêu hoài nức nở
Thời gian mòn mỏi xác thân xơ
Bóng xế mây chiều khiến ngẩn ngơ
Bến sông cô quạnh đếm từng giờ
Thạch sùng vắng bạn ngâm dang dở
Chàng hỡi! Đành sao rải hững hờ
Ray rứt tâm can khúc thẫn thờ
Khi vàng lá rụng trụi cành trơ
Hàn sương thấm nhểu câu duyên nợ
Là quạnh quẽ đau đến sững sờ
Bão lớn một đêm giông quật quờ
Hồn linh cãi mệnh xoá thiên cơ
Lịm dần mục vữa rời quê sở
Thất thểu trần gian xót đẫn đờ
Nay thuyền cặp bến lại vu vơ
Bởi sóng trường giang mãi lững lờ
Mộng tưởng sum vầy vui gặp gỡ
Nào hay chồng vợ bẽ bàng mơ.
February 28, 2019
Tam Muội
Dòng Tâm Sự
(Thơ Liền Âm Từ Cuối)
Ngang trái tơ duyên đã lỡ rồi
Cam đành chấp nhập thế mà thôi
Có buồn, có nhớ hay trông đợi
Cũng phải cố vươn để đối đời…
Trăng vàng, lu, tỏ, vẫn trăng soi
Nay lặn, mai lên vẫn đỉnh trời
Lóng lánh ngàn năm soi ngõ lối
Tặng người lạc buổi quạnh chơi vơi
Sông xanh nước chảy khắp muôn nơi
Khuya rút, sáng dâng mãi mãi thời
Thuyền dọc, đò ngang lui hoặc tới
Biết bao thế sự gửi dòng trôi…
Ta hãy còn kia lắm nụ cười
Giúp tìm khuây khoả lúc sầu tơi
Con đường lý tưởng cao vời vợi
Lẽ sống thênh thang toả rạng ngời
Hồn tình vạn kỷ giữa cung ngôi
Thắm thiết, thân thương, đượm, mặn mòi
An ủi, sẻ chia chiều sớm tối
Trọn tin, vẹn nghĩa chẳng hề lơi…
Dẫu nay cách biệt tận xa xôi
Thao thức thâu canh lặng lẽ ngồi
Da diết ngập tràn yêu dấu hỡi
Còn vần thơ tím tạm phai phôi
Non thề biển hẹn kết thành lời
Quê cũ quay về tận chốn khơi
Lận đận nhân gian nhiều mệt mỏi
Kiên trì, vững dạ bạn lòng ơi…
28/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (995)
Sầu
Nỗi sầu mãi đọng ở nhân gian
Lắm quả tim hồng nhịp tiếng than
Thắm thiết đông về sương, tuyết hợp
Xót xa Xuân đến giọt, dòng tan
Đêm trăng lóng lánh bầu khơi sáng
Ngày hạ chang chang cõi phủ tàn
Khoảnh khắc thời gian chim vỗ cánh
Âm vang tụ lại giữa cung đàn!
29/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
Đêm Tàn Thấu Cảnh Cô Đơn
(TNBC – Song Thanh Điệp Vận)
Lẳng lặng âu sầu nguyệt khuyết trôi
Tình rinh lận đận khiến bồi hồi
Long đong nghiệp kiếp buồn tuôn lệ
Lỡ dở thuyền duyên xót rót môi
Ủ rũ mưa đưa chìm phím lệch
Lơ thơ gió gõ rộn hồn côi
Thêm đêm ảo não chùng cung oán
Rạng sáng bình minh lững thững đồi.
March 1, 2019
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (996)
Đành Âm Thầm Dừng Bước
Chiều hôm ấy tình cờ trên bãi vắng
Ta gặp nhau dưới nắng rụng lưng đồi
Thấy “Ai buồn” thơ thẩn hướng xa xôi
Đang thả chậm… từng hồi dâng cảm xúc…
Thế là quen sau chuyện trò vài phút
Duyên tương phùng giữa lúc mộng mơ duyên
Vướng gian nan, lận đận lắm ưu phiền
Tôi ngần ngại, nỗi niềm không dám nghĩ
Nhưng chẳng hiểu vì sao luôn âm ỉ
Nhớ bóng hình, thủ thỉ cận bên tai
Nhớ nhẹ nhàng suối biếc thẳng nhìn đây
Nụ tủm tỉm chứa đầy bao vương vấn…
Kể từ đó như bâng khuâng, hụt hẫng
Cứ miên man, luẩn quẩn mãi tâm tư
Rồi bất chợt bỗng nhận được cánh thư…
Dạ xao xuyến, sững sờ theo khoảnh khắc
Em lại đến và trải bầu dịu mát
Với khu vườn xanh ngát trổ đầy bông
Khiến mảnh thuyền đang nhấp nhố dòng sông
Nhìn nắng đổ, chạnh lòng khao khát ghé
Đêm sương lạnh, tắm trăng tàn quạnh quẽ
Nghe tiếng đàn nhè nhẹ ở con tim
Từ lâng lâng đẩy giục thúc làm chim
Bay biển bắc đi tìm…mong khuây khoả…
Tôi lặng lẽ thả hồn theo ngọn gió
Bước chân thầm qua đó một lần thăm
Để ngỡ ngàng trước lộng lẫy cao sang
Em đoá thắm, cành vàng treo cửa ngọc
Còn ở tôi ngập bụi mờ lông lốc
Thì làm sao kín bọc đủ che em…
25/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Hoài Vọng Cánh Chim Trời
Mấy năm dài mới có dịp về quê
Thăm đồng lúa con đê ngoằn khúc khủy
Chợt cõi dạ dường như chùng bi lụy
Chuyện thuở thời hứa thủy với sắt son
Bước lang thang dọc bãi vắng lối mòn
Lam lững thững quyện non ngàn điệp điệp
Kia vách đá nọ từng thề suốt kiếp
Xoải dưới bầu nối tiếp vạn kỷ thương
Em thẹn thùng bẽn lẽn những luyến vương
Nhìn cát mịn ửng đường chân in dấu
Nghe phình phịch tay đan cùng giai ngẫu
Tặng ấm nồng môi đậu trải bến mơ
Chuỗi ngọt ngào tha thiết toả vần thơ
Anh âu yếm hằng giờ nâng ngọn bút
Nhặt tinh tú bù đời em thiếu hụt
Kết hoa hồng chăm chút gửi đắm say
Nhưng dã tràng ngơ ngẩn cảnh lá lay
Anh biền biệt đắng cay chìm băng giá
Hoàng hôn tím em miên man lã chã
Mong một ngày tuấn mã ngược dòng xưa
Khói mịt mù xám tụ chuyển cơn mưa
Ôi da diết! Duyên chưa tròn hẹn ước
Sao nguyệt lão nỡ ngăn bờ chẻ lược
Để tim sầu sóng nước ngập hồn đau
Đã khi nào anh chạnh phút nhớ nhau
Hay hờ hững con tàu xuôi biển rộng
Em vẫn mãi thắt lòng chờ cung mộng
Cánh chim trời thoáng bỗng trở về đây
Chiều mênh mông gió thổi lộng thang mây
Anh yêu hỡi! Tình nầy đang thống thiết.
March 2, 2019
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (997)
Dòng Tâm Sự
(Thơ Liền Âm Từ Cuối)
Ngang trái tơ duyên đã lỡ rồi
Cam đành chấp nhập thế mà thôi
Có buồn, có nhớ hay trông đợi
Cũng phải cố vươn để đối đời…
Trăng vàng, lu, tỏ, vẫn trăng soi
Nay lặn, mai lên vẫn đỉnh trời
Lóng lánh ngàn năm soi ngõ lối
Tặng người lạc buổi quạnh chơi vơi
Sông xanh nước chảy khắp muôn nơi
Khuya rút, sáng dâng mãi mãi thời
Thuyền dọc, đò ngang lui hoặc tới
Biết bao thế sự gửi dòng trôi…
Ta hãy còn kia lắm nụ cười
Giúp tìm khuây khỏa lúc sầu tơi
Con đường lý tưởng cao vời vợi
Nghĩa sống thênh thang toả rạng ngời
Hồn tình vạn kỷ giữa cung ngôi
Thắm thiết, thân thương, đượm, mặn mòi
An ủi, sẻ chia chiều sớm tối
Trọn tin, vẹn giữ chẳng hề lơi…
Dẫu nay cách biệt tận xa xôi
Thao thức thâu canh lặng lẽ ngồi
Da diết ngập tràn yêu dấu hỡi
Còn vần thơ tím tạm phai phôi
Non thề biển hẹn kết thành lời
Quê cũ quay về tận chốn khơi
Lận đận nhân gian nhiều mệt mỏi
Kiên trì, vững dạ bạn lòng ơi…
28/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Chiếc Bóng Lạc Lầm
(Thơ liền âm Nhất Vận Từ Cuối)
Nắng tắt màn buông tiếng quạ dơi
Khô khan vỗ cánh xoải lưng trời
Rừng hoang lẳng lặng mình ta tới
Tứ phía âm u ma quái mời
Sương trắng tiêu điều dạ tả tơi
Từ khi biệt phố trở về nơi
Cò than vượn hú đau lòng đợi
Nửa mảnh trăng thanh đã hứa lời
Le lói đóm đàn lửa phất phơi
Cõi hồn ngất ngưởng ngập rồi vơi
Mơ hồ bóng nhạn… hay vì bởi
Duyên thắm cùng ai, ánh tỏ ngời
Cái chữ sang hèn tợ biển khơi
Môn đăng hộ đối ngưỡng xa vời
Vô tình ngăn cách bờ ranh giới
Rướm lệ trầm ưu chuỗi rối bời
Lỗi lầm cuốn gói mộng hồ lơi
Bỏ lại song thân giữa chợ đời
Những tưởng chăm vun mày nét sợi
Đặng ngày xuất giá thấm trầu cơi
Nào ngờ bướng bỉnh mãi ham chơi
Trái cấm ngọt ngào thưởng họ xơi
Hạt máu tượng hình đang phấn khởi
Chờ xuân nở nhuỵ, dựa làn hơi
Lạc lõng tha phương ngược bể bơi
Xót xa ruột nát gót di dời
Đèn khêu khắc lụn, nhờ chim gởi
Nắm tóc con khờ vọng thảnh thơi.
March 2, 2019
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (998)
Khúc Oán Não Nề
Ngọn vi vút trút bầu đen tầm tã
Lạnh khuê phòng buồn bã khóe mắt khơi
Cơn mộng mị tả tơi giăng khắp ngả
Có lẽ nào ảnh đã biến ma trơi
Hoá công phẫn rối bời treo đầy rẫy
Kín mít đầu động khuấy chuỗi đắng cay
Để goá phụ từ nay như trang giấy
Mãi vật vờ ngọ nguậy kiếp lá lay
Mưa cứ đổ gió bay cho tan nát
Tấm thân trầy bụi cát lộng quan san
Tuyết hãy dội lan tràn tê buốt xát
Vỗ sóng đùn tấp dạt chiếc thuyền nan
Ôi Nguyệt Lão! Lệ chan dầm gối tẻ
Sao đoạn đành nỡ rẽ thuý chia uyên
Vọng bi oán phỉ nguyền câu giày xé
Vỡ mộng thời lặng lẽ xót xa duyên
Đêm văng vẳng truân chuyên trùm tâm khảm
Thán côn trùng ảm đạm khảy thâu canh
Nỗi chất ngất chòng chành bao khung xám
Huyễn chập chờn cố bám lấy hồn anh
Vướng nghịch cảnh giới ranh đà ngăn cách
Ngưỡng âm dương oán trách khúc đoạn trường
Để ngày tháng nhớ thương chùng tím mạch
Lỗi hẹn thề thiết thạch đẫm huyết hương
Dòng ngang trái vô thường ai thấu được
Mãi miên man đặt bước dẫu muộn sầu
Em gắng gượng mặc dầu đường phía trước
Ngập bão lòng xuôi ngược ải bể dâu
Yến lẻ bạn cau trầu phơi đôi mảnh
Nụ héo tàn rụng nhánh võ vàng queo
Đơn đối bóng bọt bèo mang hiu quạnh
Đò một chèo hẻo lánh cõi cheo veo
Tình lỡ dở gieo neo hờn má phấn
Nợ trăm năm lận đận chốn dương trần
Miền khắc khoải bần thần hàng châu ngấn
Nghiệp ta bà số tận luống bất nhân
Mình yêu hỡi! Tia dần loang ánh phủ
Gà gáy đưa ủ rũ đoá hoa hồng
Đàn phím lạc bập bồng thôi tự nhủ
Ru biển đời giấc ngủ giữa mênh mông.
March 1, 2019
Tam Muội
Nhìn Em Vò Võ…
(Thơ liền âm từ cuối)
Anh đã đi rồi! Xa thật xa
Từ nay chấm hết, chết tình ta
Kẻ về cát bụi chìm băng giá
Người thắt tâm can, quạnh quẽ nhà…
Ba năm mật ngọt tắm trăng thoa
Hương lửa ái ân luống đậm đà
Nghĩa vợ tình chồng sâu tấc dạ
Trọn lòng ôm ấp chẳng phôi pha
Những sáng tinh mơ thể dục ha!
Anh ơi! Chạy bộ ngắn thôi nha
Trưa trưa khuấy sẵn cà phê đá
Thầm gởi yêu thương ở đó mà…
Chiều chiều thoang thoảng gió ngân nga
Tay nắm bàn tay dưới ráng tà
Nhẹ bước ung dung nhìn cỏ lá
Lâng lâng dào dạt khúc hoan ca
Những tối không gian toả ánh ngà
Trà, bàn, hai ghế được bày ra
Anh đàn, em hát vài câu há
Rồi tới phiên anh, tủm tỉm…khà!
Những ngày rả rích mưa tầm tã
Anh bệnh, em rầu xám phủ da
Sợ bệnh biếng ăn nấu cháo cá
Múc từng chén thổi, nóng mình à!
Biết bao kỷ niệm đẹp như hoa
Khắc đậm con tim chẳng thể nhòa
Như sóng loang tràn trong biển cả
Âm thầm kết tụ giữa phong ba
Chiến tranh khói lửa dậy sơn hà
Tạm biệt, u hoài, nỗi thiết tha
Cố nén giọt buồn không lã chã
Tiễn đưa, bịn rịn, đẫm mùi xoa…
Đâu đây văng vẳng ó o gà
Bật dậy thì ôi! Chẳng thịt thà
Xương trắng nằm kia phơi nghiệt ngã
Tái tê, da diết quỵ hàng đa
Đớn đau, khắc khoải chìm hoang dã
Vương vấn ngập tràn nghĩa sát na
Lặn lội tìm thương theo gió thả
Nhìn em vò võ… Tím hồn Ma…
2/3/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (999)
Êm Ả Quyện Cánh Hồn
Đêm thong thả ngồi xe vòng ngõ phố
Giữa cảnh trời lố nhố ảnh ngược xuôi
Niềm thao thức đầy vơi gieo cảm xúc
Trải ngược chiều vun vút gió vờn trôi…
Chậm dừng lại đậu nơi, rồi ghé quán…
Ngụm cà phê, trầm lắng tự riêng mình
Từ sâu thẳm bóng hình “Ai” ửng sáng
Hiện dần lên lãng đãng dưới lung linh
Nhìn ngọn thổi rung rinh cành phía trước
Chạnh nhớ ngày thả bước đến vườn mơ
Duyên tao ngộ bên bờ sông gợn nước
Rồi cùng nhau nắn nót chuỗi vần thơ…
Có được em, từ giờ thôi trống vắng
Dạ thẫn thờ, hụt hẫng vọng trời mây
Mùa lá đổ lắc lay sầu trĩu nặng
Sớm trưa chiều lẳng lặng cố phôi phai…
Có được em, tháng ngày không còn nữa
Nỗi u hoài trăn trở mỗi canh khuya
Bên khung cửa ngân nga bài ca cũ
Khuây khoả hoài nhung nhớ chuyện thời qua
Có được em, chiều tà bên quạnh quẽ
Nghe âm vang khe khẽ nỉ non kêu
Kể từ nay hoá diều lơ lửng xế
Trải êm đềm nhè nhẹ điệp vi vu
Có được em, sắc thu màu héo nhạt
Khiến dạ buồn chất ngất, ngất buồn thêm
Nay sảng khoái xuôi thuyền trên sóng bạc
Niềm cảm rung dào dạt chảy về tim
Có được em, cánh chim rơi biển biếc
Chuỗi năm dài da diết nghẹn bâng khuâng
Giờ nghe được tiếng đàn nơi tiềm thức
Xoa dịu hồn từng phút dậy lâng lâng
Quỳnh Nương ơi! Ngập tràn muôn lưu luyến
Thắm đượm nồng, cánh quyện lướt thênh thang
Lầu mộng ái tơ vàng giăng xao xuyến
Đợi chờ kia ẩn hiện đón ta nàng…
17/2/2019
Nguyễn Thành Sáng
Mảnh Trăng Tương Phùng
Hồn Lang hỡi! Bầu thênh thang lồ lộ
Đỉnh non ngàn nhấp nhố tuyết hây hây
Thuyền Song Phượng neo dây đang đậu chổ
Mừng chúng mình hạnh ngộ cưởi rồng mây
Tha thướt liễu ngất ngây trăng gờn gợn
Điệu nghê thường mơn trớn quyện gành song
Bọt biển trắng cuộn vòng như ngả ngớn
Đọt thuỷ triều đùa giỡn nhẹ buồm rong
Đào hương thoảng thong dong loang cõi dạ
Chén tửu quỳnh thiếp đã ướp vạn năm
Lúc tiễn biệt rớt nhằm khung nghiệt ngã
Thắc thỏm hoài lã chã gối lạnh căm
Rồi lỡ dở oái oăm nơi trần thế
Lệ nghẹn ngào dâu bể khiến ngất ngư
Đau se sắt buốt lừ đừ bóng xế
Khối u tình kiệt quệ giữa suy tư
Bao tuế nguyệt lắc lư con đò nhỏ
Sóng vật vờ vàng võ giọt đong đưa
Ảnh loang lổ lưa thưa sầu giăng ngõ
Bão dâng trào hoa cỏ quạnh trong mưa
Đời khập khiễng sớm trưa chìm thống thiết
Dạ thẫn thờ khi tiết chuyển mùa qua
Những phiến lá là đà khơi da diết
Trái ngang đành mãi miết quấn xót xa
Niềm cay đắng ngân nga lồng tâm khảm
Tím hoàng hôn ảm đạm trải dặm trường
Bờ ngăn cách vấn vương luôn kiềm hãm
Dẫu biết rằng cõi tạm lắm nhiễu nhương
Dòng nghịch cảnh vô thường nay khuất dạng
Chớm xuân về quang đãng toả không gian
Vầng tinh tú chứa chan hồng ánh sáng
Xoá thăng trầm dĩ vãng thả quan san
Chàng với thiếp tay đan khàng khẽ bước
Ngoạn du thuyền xuôi ngược khúc uốn quanh
Luồng vi vút mát lành treo con nước
Trọn phỉ nguyền hẹn ước lượn vòm xanh.
March 2, 2019
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1000)
Mảnh Trăng Tương Phùng
Hồn Lang hỡi! Bầu thênh thang lồ lộ
Đỉnh non ngàn nhấp nhố tuyết hây hây
Thuyền Song Phượng neo dây đang đậu chỗ
Mừng chúng mình hạnh ngộ cưởi rồng mây
Tha thướt liễu ngất ngây trăng gờn gợn
Điệu nghê thường mơn trớn quyện gành song
Bọt biển trắng cuộn vòng như ngả ngớn
Đọt thuỷ triều đùa giỡn nhẹ buồm rong
Đào hương thoảng thong dong loang cõi dạ
Chén tửu quỳnh thiếp đã ướp vạn năm
Lúc tiễn biệt rớt nhằm khung nghiệt ngã
Thắc thỏm hoài lã chã gối lạnh căm
Rồi lỡ dở oái oăm nơi trần thế
Lệ nghẹn ngào dâu bể khiến ngất ngư
Đau se sắt buốt lừ đừ bóng xế
Khối u tình kiệt quệ giữa suy tư
Bao tuế nguyệt lắc lư con đò nhỏ
Sóng vật vờ vàng võ giọt đong đưa
Ảnh loang lổ lưa thưa sầu giăng ngõ
Bão dâng trào hoa cỏ quạnh trong mưa
Đời khập khiễng sớm trưa chìm thống thiết
Dạ thẫn thờ khi tiết chuyển mùa qua
Những phiến lá là đà khơi da diết
Trái ngang đành mãi miết quấn xót xa
Niềm cay đắng ngân nga lồng tâm khảm
Tím hoàng hôn ảm đạm trải dặm trường
Bờ ngăn cách vấn vương luôn kiềm hãm
Dẫu biết rằng cõi tạm lắm nhiễu nhương
Dòng nghịch cảnh vô thường nay khuất dạng
Chớm xuân về quang đãng toả không gian
Vầng tinh tú chứa chan hồng ánh sáng
Xoá thăng trầm dĩ vãng thả quan san
Chàng với thiếp tay đan khàng khẽ bước
Ngoạn du thuyền xuôi ngược khúc uốn quanh
Luồng vi vút mát lành treo con nước
Trọn phỉ nguyền hẹn ước lượn vòm xanh.
March 2, 2019
Tam Muội
Tình Thơ Ý Nhạc
Ta với Nàng bất chợt dưới trăng thanh
Duyên tao ngộ, khung tầng xuôi gặp gỡ
Cái gì như ngờ ngợ trỗi lên nhanh
Để sau đó trào dâng đầy nỗi nhớ…
Có phải chăng từ thuở xưa tiền kiếp
Nghĩa đá vàng thắm thiết, đã cùng nhau…
Vòng lận đận đành đau lòng ly biệt
Khép cung đàn, da diết đẫm hàng châu
Kẻ bước đi ửng trào lên khoé mắt
Người đợi chờ tan nát cả con tim
Nơi bến lạ cánh thuyền rơi trầm mặc
Chốn vườn tàn héo hắt rụng sương đêm
Âm gian chiều, mông mênh buồn ánh ngọc
Thắt tâm can, giọt khóc nhểu cô đơn
Nẻo dương thế lê chân bầu lông lốc
Đậm vết hằn, hốc hác thả hoàng hôn
Ai có hiểu? Linh hồn từ bóng tối
Nghẹn cầm canh khiến nhối nhức trào ra
Rồi bỗng chốc loang xa về diệu vợi
Hoá cung đàn vẫy gọi ánh trăng pha
Trong tiềm thức sông Ma gờn gợn sóng
Lượn ngoằn ngoèo dưới lồng lộng âm u
Kẻ cất gót lãng du hình dấy động
Người héo hon hướng vọng, xoá sầu ưu…
Đồng thanh điệu dịu ru dài điệp khúc
Ý tương đồng từng phút dậy men say
Niềm xúc cảm loang dầy bao cung bậc
Chuỗi thời gian chất ngất đỉnh tầng mây
Ngày sớm tối gió lay bầu lưu luyến
Mật ngọt ngào xao xuyến nỗi đìu hiu
Khuya buốt lạnh liêu xiêu lần cửa biển
Ngóng khung mờ ẩn hiện bóng tình yêu
Quỳnh Nương hỡi! Thật nhiều thương với nhớ
Se sắt hoài, trăn trở mãi không thôi
Thơ với nhạc em ơi! Giờ gửi gió
Trải phương ngàn đây đó nhẹ phai phôi…
2/3/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1001)
Chiếc Bóng Lạc Lầm
(Thơ liền âm Nhất Vận Từ Cuối)
Nắng tắt màn buông tiếng quạ dơi
Khô khan vỗ cánh xoải lưng trời
Rừng hoang lẳng lặng mình ta tới
Tứ phía âm u ma quái mời
Sương trắng tiêu điều dạ tả tơi
Từ khi biệt phố trở về nơi
Cò than vượn hú đau lòng đợi
Nửa mảnh trăng thanh đã hứa lời
Le lói đóm đàn lửa phất phơi
Cõi hồn ngất ngưởng ngập rồi vơi
Mơ hồ bóng nhạn… hay vì bởi
Duyên thắm cùng ai, ánh tỏ ngời
Cái chữ sang hèn tợ biển khơi
Môn đăng hộ đối ngưỡng xa vời
Vô tình ngăn cách bờ ranh giới
Rướm lệ trầm ưu chuỗi rối bời
Lỗi lầm cuốn gói mộng hồ lơi
Bỏ lại song thân giữa chợ đời
Những tưởng chăm vun mày nét sợi
Đặng ngày xuất giá thấm trầu cơi
Nào ngờ bướng bỉnh mãi ham chơi
Trái cấm ngọt ngào thưởng họ xơi
Hạt máu tượng hình đang phấn khởi
Chờ xuân nở nhuỵ, dựa làn hơi
Lạc lõng tha phương ngược bể bơi
Xót xa ruột nát gót di dời
Đèn khêu khắc lụn, nhờ chim gởi
Nắm tóc con khờ vọng thảnh thơi.
March 2, 2019
Tam Muội
Cùng Giống Bởi…
(Thơ liền âm Nhất Vận Từ Cuối)
Tôi cũng như em, cũng vạt đời
U hoài, héo hắt quạnh chơi vơi
Tương lai mù mịt, chùn chân tới
Thắt thẻo tâm tư, luống rã rời…
Em khổ, em hờn, nỗi tả tơi
Màu thu, rũ lá cuốn dòng thời
Đớn đau âm ỉ nào đâu vợi
Một khối thâm bầm đọng ở nơi…
Lạc mê, say đắm khúc ầu ơi
Mật ngọt, men nồng, bướm lả lơi
Một phút yếu lòng hương thắm gởi
Để vườn héo nhuỵ, cánh hoa rơi
Nửa hồn tan tác, nửa hồn bơi
Trên sóng bập bùng mệt mỏi hơi
Dưới lạnh, cóng tê chìm chới với
Lân tinh, đom đóm chập chờn phơi!…
Còn tôi tuổi mộng vó câu mời
Lửa đỏ rực hồng muôn phấn khởi
Bát ngát trùng dương bầu ánh gợi
Cánh thuyền vạn dặm hướng ngàn khơi
Dạt dào mãnh liệt giăng hồ hởi
Chân cứng đá mềm chịu đựng xơi
Nung nấu, trui rèn mong đổi mới
Bầu xanh êm ả dựng cơ ngơi
Nào hay giông tố dậy khung trời
Sớm tối quay cuồng nát thảnh thơi…
Tuy khác cảnh tình, cùng giống bởi
Tin yêu ấp ủ một ngày mơi…
3/3/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1002)
Sáng Thu
Mãi nghĩ về thu mãi thẫn thờ
Cho đêm mộng mị, nỗi chơ vơ
Bóng thu ảm đạm gây sầu nhớ
Hồn gió đìu hiu kéo vọng chờ
Lặng lẽ, ngọt ngào ai gói thơ
Âm thầm, thắm thiết kẻ trồng mơ
Ghịt mây cho sáng vầng trăng tỏ
Lóng lánh trời thu, khoả ánh mờ!
Nguyễn Thành Sáng
Mơ Thu
(Độc Vận – Song Thanh Điệp Vận)
Loáng thoáng bình minh toả đoá vàng
Thu ru gió gõ lá bàng đang
Thay mày vẽ mẻ khoe xoè láng
Róc ngọc trôi sồi rộ trổ quang
Mộng lộng mơ sờ xuôi lãng đãng
Mưa thưa ước được xoải lang thang
Quan san đặc sắc sương trường giáng
Nhẹ khẽ lim dim thưởng tưởng màng.
March 4, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1003)
Nhìn Em Vò Võ…
(Thơ liền âm từ cuối)
Anh đã đi rồi! Xa thật xa
Từ nay chấm hết, chết tình ta
Kẻ về cát bụi chìm băng giá
Người thắt tâm can, quạnh quẽ nhà…
Ba năm mật ngọt tắm trăng thoa
Hương lửa ái ân luống đậm đà
Nghĩa vợ tình chồng sâu tấc dạ
Trọn lòng ôm ấp chẳng phôi pha
Những sáng tinh mơ thể dục ha!
Anh ơi! Chạy bộ ngắn thôi nha
Trưa trưa khuấy sẵn cà phê đá
Thầm gởi yêu thương ở đó mà…
Chiều chiều thoang thoảng gió ngân nga
Tay nắm bàn tay dưới ráng tà
Nhẹ bước ung dung nhìn cỏ lá
Lâng lâng dào dạt khúc hoan ca
Những tối không gian toả ánh ngà
Trà, bàn, hai ghế được bày ra
Anh đàn, em hát vài câu há
Rồi tới phiên anh, tủm tỉm…khà!
Những ngày rả rích mưa tầm tã
Anh bệnh, em rầu xám phủ da
Sợ bệnh biếng ăn nấu cháo cá
Múc từng chén thổi, nóng mình à!
Biết bao kỷ niệm đẹp như hoa
Khắc đậm con tim chẳng thể nhoà
Như sóng loang tràn trong biển cả
Âm thầm kết tụ giữa phong ba
Chiến tranh khói lửa dậy sơn hà
Tạm biệt, u hoài, nỗi thiết tha
Cố nén giọt buồn không lã chã
Tiễn đưa, bịn rịn, đẫm mùi xoa…
Đâu đây văng vẳng ó o gà
Bật dậy thì ôi! Chẳng thịt thà
Xương trắng nằm kia phơi nghiệt ngã
Tái tê, da diết quỵ hàng đa
Đớn đau, khắc khoải chìm hoang dã
Vương vấn ngập tràn nghĩa sát na
Lặn lội tìm thương theo gió thả
Nhìn em vò võ… Tím hồn Ma…
2/3/2019
Nguyễn Thành Sáng
Miên Man Với Hồn Chồng
(Thơ Nhất Vận Từ Cuối)
Chiều sương tiếng gọi trống binh đao
Lửa phẫn hờn căm giọt máu ào
Để vợ lại nhà chân đạo mạo
Sơn hà tử chiến mạng tơ mao
Ươm nụ đan tay ửng ánh hào
Chàng che giọt lệ nói thao thao
Sa trường mạc trận nung hoài bão
Huyết hận sôi gan đang cấu cào
Ngọc rưng tiễn bước nét xanh xao
Thắng giặc tương phùng nguyện ước giao
Quốc tổ thanh bình ngưng khói pháo
Rạng danh nòi giống giữ long bào…
Mộng mị linh thiêng của tối nào
Kéo hồn vất vưởng ngưỡng chênh chao
Bẽ bàng trầm mặc bờ mi ráo
Cằn cỗi dung nhan rũ dáng đào
Thả gót lững lờ quạnh mé ao
Đong đưa nhánh liễu gợi nôn nao
Năm dài đằng đẵng chìm hư ảo
Mãi xoáy buồng tim luống nghẹn ngào
Hôm bữa mối mai tới hỏi chào
Muốn em tái giá xoá hanh hao
Mẹ cha sức yếu nay đà lão
Xúc cảm cảnh đời hơi gắt gao
Bà con lối xóm tán bàn vào
Tiết hạnh thờ chồng son sắt cao
Chữ hiếu song thân hành trí não
Giờ em định liệu tính làm sao?
Chuyển mùa thay đổi nắng nghêu ngao
Mạch nước cạn khô giãy giụa gào
Khí hậu héo tàn loang dạ thảo
Tìm đâu mềm mại mượt phi lao
Chợt thoáng phất phơ ngọn gió lào
Lăn tăn gợn sóng dãy nhôn nhao
Âm vang đồng vọng dường tiêu sáo
Trầm bổng lưa thưa, móng vuốt quào
Vẳng tai u uẩn giọng thều thào
Lởn vởn in đầu những khát khao
Nhặt mảnh cô đơn, chàng thấu đáo?
Trăng mờ, khuya mỏi, dị chiêm bao!
March 4, 2019
Tam Muội


