Dòng Thơ Chọn Lọc (1)

Dòng Thơ Chọn Lọc (1)

NỖI NHỚ & HỒN TÌNH

Em khóc tình yêu, khóc cả lời
Hồn anh bỗng chốc lạc chơi vơi
Thương ôi! Nhiều quá, thương nhiều lắm
Chẳng biết làm sao gửi nụ cười…

Ngoài nắng rơi nhiều ấm áo thu
Trên nghiêng cánh gió dỗ sương mù
Còn em giá lạnh, hồn em buốt
Ai sưởi cận kề, ai giấc ru

Rồi đây nẻo vắng, trời mưa đẫm
Hun hút con đường phủ mái rêu
Cả phía không gian chìm tĩnh mịch
Ai dìu em bước dưới trăng xiêu

Ai những ráng tàn cận mé sông
Cùng em vào mộng ngắm mây hồng
Xem hoa đua nở vườn xuân thắm
Dào dạt hương lòng ngập núi non

Nỗi đợi, em buồn nghẹn xót xa
Ai thơ thẩn bước dưới chiều tà
Mượn mây, gửi gió trao lời hẹn
Khuây khoả tâm hồn điệp khúc ca?…

Nhìn nước gợn dòng, nhịp sóng đưa
Xa xa nhấp nhố bóng con đò
Bờ ngang loáng thoáng chèo xuôi ngược
Lữ khách bên đường chạnh nhớ xưa

Trên cao vời vợi ánh đưa làn
Dưới mé chân trời vọng tiếng vang
Mảnh chết linh hồn từ dĩ vãng
Trở về loạng quạng cả đôi chân…

30/11/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TRÊN CON ĐƯỜNG NGÀY XƯA

Chiều hôm nay có một người khách lạ
Đôi mắt buồn nhẹ thả dưới tà huy
Kỷ niệm thời dĩ vãng đọng bờ mi
Chân chậm bước, thầm thì bao nỗi nhớ…

Nhớ năm xưa tháng ngày trăng sáng tỏ
Cũng đường này lộng gió lá sao bay
Trải ngợp đầy yêu dấu ở trên đây
Tay trong tay cùng Ai về lối mộng

Có ngờ đâu biển đời cuồng dậy sóng
Lật úp thuyền chìm bóng khuất dòng sâu
Để chuỗi dài thao thức giữa canh thâu
Muôn da diết xé đau hồn quạnh quẽ…

Nắng dần tắt, giờ đây đà ráng xế
Mãi như còn ngấn lệ tiễn tình tan
Đọng nơi tim dấu tích của phũ phàng
Cho hoài niệm ngập tràn thương với hận

Thương bởi hiểu đời em nhiều lận đận
Hận vì sao phải rơi cảnh đoạn trường
Để hoa xuân chỉ nở được một lần
Rồi héo rũ lụi tàn rơi vỡ vụn…

Niềm bâng khuâng cuốn vào hai khoé trũng
Khách nghẹn ngào lững thững dấu rêu phong
Trời không lạnh mà sao tợ như đông
Se sắt tái cõi lòng ngàn tê buốt

Có ai hiểu mấy mươi năm về trước
Con đường này mộng ước thắm đầy vơi
Rồi hôm nay lại có một bóng người
Đang thả gót, bùi ngùi…trong lặng lẽ.

19/9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỬA VẦN THƠ

Ngày xưa ấy anh mới tập làm thơ
Niềm rung cảm thẫn thờ lên khoảng trắng
Bởi vụng dại văn từ nhiều hụt hẫng
Tiếng câu vần chẳng thắm nghĩa yêu đương…

Những xế tà lặng lẽ ngắm mây sương
Nhìn lam khói trên đường tan diệu vợi
Lòng dặn thầm hôm nào anh sẽ nói
Với em rằng, em hỡi! Có nghe chăng?…

Nhưng tại vì sao, tha thiết ngập tràn
Lại ngần ngại mỗi lần ta gặp gỡ
Dẫu bốn phía không gian bầu rộng mở
Lai láng tràn ngọn gió thổi mênh mông

Khiến dãy xám che phủ mảnh trăng trong
Biến một cõi lưng tầng nhàn nhạt ánh
Anh yếu đuối, ẩn mình bên sông lạnh
Rượu đầy bình sóng sánh mãi đong đưa

Rồi tất cả chỉ biết trút vào thơ
Mà thơ thì vật vờ theo cảm xúc
Quay nhẹ khảy cung đàn trầm vi vút
Dây tơ chùng, điệp khúc lạc âm thanh…

Em khép nụ, bên thềm vắng chờ mong
Còn anh khựng trên dòng con nước chảy
Muốn vươn chèo về đến nơi bến ấy
Luẩn quẩn hoài nên chỉ thấy mờ xa

Lời không hay đành khép lại bài ca
Cho chẳng phải ngân nga niềm héo hắt
Và cũng bởi tim yêu đầy chất ngất
Đâu cam đành rung lắc một vì sao…

Để chiều nay nỗi nhớ lấn vào sâu
Trải bút tiếp cho tròn câu dang dở
Bên mỏi đợi, còn bên chìm khuất ngõ
Em lấy chồng, trả đó nửa vần thơ.

14/7/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CHỈ THẤY ĐÂU ĐÂY BÓNG MỘT NGƯỜI

Ai lấy trăng thanh bỏ cuối đường
Để bầu diệu vợi ánh sầu buông
Cho cung đàn nhớ vòm sương lạnh
Rỉ rả ngân nga khúc đoạn trường

Ai thả lời yêu xuống đáy hồ
Để buồn trong nhạc, khóc trong thơ
Cho khuya gác trọ, niềm vương vấn
Lặn hụp chơi vơi kẻ thẫn thờ

Ai đưa tay ngắt trái tình thu
Khiến cõi không gian trải mịt mù
Gió thoảng nghẹn ngào chân khựng bước
Tím lòng khoảnh khắc để âm u…

Ai bắt hồn em nẻo cuộc đời
Đặt vào khoảng tối dưới mưa rơi
Khiến cho ướt đẫm bờ vai ngọc
Run lạnh châu thân, tắt nụ cười

Ai nỡ đang tay kéo sập cầu
Để đường hai mé nghẽn về nhau
Ngàn đau cách trở, nhìn con nước
Bọt trắng lăn tăn gợi mối sầu…

Và sao ai lại phũ phàng gieo
Khúc nhạc lâm li giữa ngọn khều
Lờ lững vô tình xuôi hướng đẩy
Âm buồn da diết biết bao nhiêu

Ta hỏi lê thê chuyện đã rồi
Góc chiều lặng lẽ lắng nghe coi
Vậy mà cứ mãi chờ mong đợi
Chỉ thấy đâu đây bóng một người…

04/12/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

YÊU CÁI HỒN CỦA TÌNH YÊU

Tình yêu! Ta đã rất là yêu
Thao thức, nhớ nhung sớm tối chiều
Lởn vởn chập chờn nơi trí não
Khung trời dĩ vãng, biết bao nhiêu…

Chiếc bóng thời gian vẫn lạnh lùng
Mang theo đôi cánh của phù vân
Cảnh tình, thế sự dài năm tháng…
Tất cả này đây chuỗi ngỡ ngàng

Trái đỏ hôm nào nay đã rụng
Sắc hương đua nở có còn đâu
Hoàng hôn nửa độ, vườn thưa khách
Quạnh quẽ đìu hiu phủ nhạt màu…

Ta nát mảnh lòng bởi vấn vương
Không vì óng ả đoá hoa xuân
Chẳng vì da diết sầu dang dở
Mà chỉ vì kia ngự trị tầng

Nhớ nhiều ánh mắt thắm đầy vơi
Suối biếc trong veo ửng sáng ngời
Thỏ thẻ ngọt ngào khơi ý nhạc
Nụ hiền rạng rỡ đọng bờ môi

Thương lắm hồn Ai ẩn mực xanh
Đậm đà thắm thiết gửi trao anh
Để trưa hôm ấy cơm dừng bữa
Bụng đã no rồi một bát canh

Tôi nhớ, tôi thương trọn ảnh hình
Êm đềm lặng lẽ dưới lung linh
Có dòng sông nhỏ trôi lờ lững
Nhấp nhố con thuyền, bọt trắng tinh…

Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THƯƠNG NHỚ HỒN XƯA

Thật đúng! Lâu đài xây bãi cát
Khi trăng tàn lụn lại mơ đêm
Dầu khô lửa tắt, khuya mù mịt
Vọng tưởng xa xôi, những ánh đèn…

Cố hứng sao trời rơi rụng xuống
Lần về cõi tịch kéo dây chuông
Hầu mong được chút niềm êm ả
Khuây khoả, phôi pha nỗi quạnh trường

Nhưng rồi chỉ thấy bầu thu nhạt
U ám bao trùm, lạnh khoé mi
Hằng tá dây leo chằng chịt lối
Gồ ghề khúc khuỷu, bước chân đi

Tôi hiểu cuộc đời là thế đó
Thời gian biến đổi lắm nguyên do
Dòng kinh đã cạn từ lâu lắm
Sao thể có đây một bóng đò…

Tôi chẳng hề yêu một xác khô
Chẳng say thưởng thức mảnh trăng trơ
Chẳng nào lưu luyến lời câu nói
Nhạt nhẽo, khô khan, nhỏ vật vờ

Tôi nhớ, tôi thương một ánh vàng
Từ thời xa cũ ước mơ đan
Phũ phàng dâu bể đành dang dở
Để lại con tim ngập tiếng đàn

Ôm ấp cõi lòng năm tháng mãi
Ngàn yêu vương vấn chẳng hề phai
Chớ nào xây dựng tình trên cát
Huyễn hoặc lâu đài! Chỉ đắng cay.

Tháng 8/2016
Nhất lang
(Nguyễn Thành Sáng)

MỘT THOÁNG Ở CON TIM

Một thoáng em về trong mắt anh
Hồ thu ảm đạm, nhỏ long lanh
Vấn vương kỷ niệm dài năm tháng
Héo hắt tâm tư kiếp lỡ làng…

Một thoáng em về trong mắt tôi
Lờ mờ ảo ảnh giữa cung ngôi
Sắc màu lam khói treo lờ lững
Lạ lẫm, xa xăm dưới ánh trời…

Một thoáng em về trong mắt ta
Cũng hình ảnh dáng một loài hoa
Nhưng sao là lạ làn hương đoá
Ẩn hiện không gian thoảng nhạt nhoà…

Bỗng nghe da diết cả con tim
Nhớ mảnh trăng khuya, nhớ mộng thuyền
Nhớ bóng con đò neo cổ độ
Nhớ hình yêu dấu ngập đầy duyên

Tất cả giờ đây tợ chẳng còn
Chỉ còn lởn vởn tận đầu non
Vài tia lấp loé vờn cô tịch
Dưới buổi hoàng hôn ửng chập chờn…

Phải chăng trái đỏ của năm nao
Trúng mũi tên đen đẫm ướt trào
Rỉ rả kéo dài theo khoảnh khắc
Biến thành khô héo, lạnh chìm sâu

Nhịp đập ngân nga cảm xúc tình
Thuở nào êm ả trỗi rung rinh
Nay dường như thể không còn nữa
Lặng lẽ nằm yên…chút phập phồng.

11/5/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TRẢ TIM

Em hãy đóng đi, đóng chặt vào
Cửa lòng thiếu phụ lắm sầu đau
Để từ nay mãi giăng mờ kín
Gió thổi không còn lọt thấm sâu…

Và cũng cho tôi dịp tạ từ
Một thời đăng đẳng nỗi bâng khuâng
Luyến lưu, nhung nhớ về xa vợi
Nhỏ giọt tơ lòng thuở mộng trăng

Tình của ngày xưa níu chặt tôi
Từ thời tiếng ái ủ trong nôi
Trôi theo ngày tháng dần vươn lớn
Cuốn thắt, ghịt đeo suốt chuỗi đời

Tôi đã tìm em trong mộng mị
Vì nơi dương thế chẳng đường đi
Trời xa cách trở, xiềng gông buộc
Một áng thơ tình dạ khắc ghi…

Rồi bỗng gặp nhau buổi xế tà
Hồn Ai tan tác bởi mưa sa
Gió thương hình cũ, lay trăng nhạt
Mong trải chút làn ủ ấm pha

Thế mà chốn ấy niềm hoang tạnh
Khúc nhạc trăng lòng của thuở xưa
Lạc lõng trôi vào nơi ảm đạm
Mây mờ vần vũ mãi thoi đưa

Em đóng lại rồi với lặng yên
Nơi đây tôi cũng phải đành im
Gói tình dĩ vãng giờ chôn lấp
Nghẹn trả năm nào một trái tim.

30/7/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

HÃY ĐỂ TÀN TRÔI

Em hãy mím môi, đừng nói nữa
Những lời cay đắng buốt lòng tôi
Thà nhìn lờ lững về xa thẳm
Hơn để đoá vàng phải rụng rơi…

Còn đâu năm tháng ngàn lưu luyến
Chiều ngắm hoàng hôn trải nắng tà
Hai quả tim mơ cùng nhịp đập
Êm đềm điệp khúc bản tình ca

Còn đâu những tối bầu êm ả
Kéo ánh sao trời đẩy khói sương         
Trôi giạt không gian vào diệu vợi
Cho hồn vương vấn vượt biên cương

Em từng thầm gửi tiếng yêu tôi
Ẩn giữa hồ thu, giữa nụ cười
Tôi cũng yêu ai, yêu thật đậm
Bao lời tha thiết đượm đầy vơi

Thế mà một sớm sợi tơ lòng
Vụt đứt phũ phàng bởi gió giông
Để trái sầu đau rò rỉ máu
Rồi khô nứt nẻ trọn bên trong

Tôi biết tình tôi đã nát tan
Nhưng ai đừng nỡ xoá vầng trăng
Vì nơi sâu thẳm niềm rung cảm
Hồn ái ngày xưa đã ngự tầng

Em cứ quên đi, đừng nói nữa
Vì đâu còn nhạc với làn hơi
Thời gian rồi cũng chìm quên lãng
Những áng mây buồn vẫn phải trôi.

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

HÃY GHÉT ANH NỮA ĐI

Hãy ghét anh nhiều, ghét nữa đi
Cho anh có dịp giả lầm lì
Được nghe rung cảm từ sâu thẳm
Thương nét u sầu đọng khóe mi

Hãy ghét anh say, ghét thật cay
Để rồi sớm tối cõi trần ai
Vấn vương, lưu luyến, đầy canh cánh
Tím rịm đôi tim chuỗi tháng ngày

Hãy ghét anh dài, ghét thật lâu
Cho anh nghiêng ngả dưới trăng sao
Chập chờn thấy bóng em thui thủi
Thầm gọi anh à! Anh ở đâu?

Hãy ghét anh sâu, ngập hết xương
Để anh lịm ngất giữa khung buồn
Xuất hồn lặng đứng kề nhung nhớ
Da diết nhìn kia ánh lệ tuôn

Hãy ghét anh luôn, luôn đến chết
Cho anh mãi mãi chẳng nào yên
Bởi ngàn trông đợi và khao khát
Bến hẹn, sông Tương, một cánh thuyền…

Hãy ghét anh hoài nha dấu yêu
Để bầu tắt nắng, quạnh đìu hiu
Đôi phương cách trở, niềm đau đáu
Tận đáy tâm hồn khẽ tiếng kêu

Hãy ghét, nhớ đừng quên nhé bậu
Cho vườn xuân mộng, đón thoi đưa
Thời gian tuế nguyệt, chìm mây gió
Đủ sức vươn mình, trước nắng mưa.

3/1/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THEO BÓNG CUỘC ĐỜI

Đêm nay lặng lẽ dưới canh khuya
Trả dứt ái tình theo khói thư
Lờ lững lưng tầng xuôi ngọn thổi
Rã tan mất hút tận xa mờ…

Rồi đây ngày tháng hồn đơn điệu
Khúc nhạc tơ vương có vọng về
Để khoảnh khắc lòng dâng cảm xúc
Âm vang dĩ vãng vọng lê thê?

Những chiều thả bước trên đường phố
Mỏi gót dừng chân có chạnh buồn
Nhung nhớ một thời trên biển hẹn
Cánh thuyền êm ả vượt trùng dương?

Trưa hè quán vắng, quạnh chơ vơ
Có bút cầm tay, ánh thẫn thờ
Từng ngụm ngọt ngào, trầm lắng đọng
Ảnh hình, kỷ niệm gợi nguồn thơ?

Cũng này nguyệt tỏ, cũng trời mây
Có giống thuở nào ta với Ai
Tha thiết ngập đầy nơi tấc dạ
Lỡ làng ước nguyện, tạm phôi phai?…

Dẫu biết sẽ ngày đông ảm đạm
Tuyết sương điểm trắng cõi không gian
Giá băng rét buốt trùm hiu hắt
Lụm cụm bóng tàn lạnh gió trăng

Nhưng nỗi luyến lưu chẳng thể nào
Để vầng lóng lánh khuất chìm sâu
Thôi thì năm tháng đi vào mộng
Xoa dịu linh hồn vạn kỷ đau…

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THƯƠNG NHỚ HÌNH XƯA

Lão đứng nghiêng mình hướng mé sông
Hình xưa, kỷ niệm, tím se lòng
Cầu cao, mây trắng vô tình vẫn
Chuyển động không gian dưới ánh hồng…

Cũng này! Nhưng cảnh của ngày xưa
Chưa có bắt ngang ghẹo gió lùa
Chưa có lan can, bờ cách chặn
Chỉ bầu êm ả, mấy đò đưa

Thuở ấy thơ ngây, tuổi học trò
Hai đồng bạc cắc mẹ cha cho
Một đồng dành để chi qua lại
Còn một ra chơi, cái bánh bò…

Về nhà bài vở lo là chánh
Xong rảnh ra sau cuối mé vườn
Kiếm chỗ cứt trùn trồi đóng cục
Vài tên bự bự dụ chàng lươn

Bữa nào “vô mánh” vàng như nghệ
Dài sọc no tròn ba bốn con
Lủng lẳng…mẹ ơi! Lòng rộn rã
Vui vui nhìn mẹ lẹ bon bon…

Giờ mẹ không còn, cha cũng đi
Mấy mươi năm trước, biết bao gì
Chập chờn, lởn vởn hình nhân ảnh
Nhiu nhíu đôi hàng trên khóe mi

Quay lưng, lặng lẽ dạ mênh mang
Nỗi nhớ niềm thương gợn sóng làn
Lững thững bước dài theo dãy chắn
Âm vang loáng thoáng một cung đàn…

20/2/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

BÊN ĐỐNG TRO TÀN

Thư của em đây, thư thật nhiều
Thuở nào non nỉ khúc tình yêu
Giờ đang quằn quại trong dòng đỏ
Rụm chết đau thương, vĩnh biệt chiều,

Lửa cháy hực hừng đốt rã rơi
Mực màu cũ mới hãy đầy vơi
Điểm tô cảnh sắc, hình loan phượng…
Nay nhúm tro tàn, lam khói trôi

Từng cơn nóng bỏng thiêu hồn giấy
Là muối, là kim buốt thịt da
Đen xám rúm co từng chút một
Là từng vỡ vụn mảnh trăng thoa

Xa xót cõi lòng, dạ tái tê
Bao yêu giờ đã nát câu thề
Trăm năm ước hẹn còn đâu nữa
Chỉ lá thu vàng trải lối đi

Lượn cong nghi ngút bốc dần lên
Đã xóa cuộc tình rũ rụi tên
Mộng ái nồng nàn ôm hận tủi
Này đây gửi gió đẩy bồng bềnh

Kỷ vật trả về theo cát bụi
Xem như cơn lốc cuốn phù vân
Để đường đôi ngả chìm quên lãng
Và vết thương sâu sớm phủ lành…

Nhưng rồi ngày tháng giữa vòng xoay
Khi ở tận cùng quả lắt lay
Hình bóng yêu đương nằm ẩn đó
Làm sao rút được thả cho bay?

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TIẾNG TƠ LÒNG

Viên ngọc bích nàng cất vào giữa trái
Quả tim tình ngần ấy của yêu đương
Ngày hôm kia bất chợt vấn vương buồn
Nhẹ tay lấy, xoa thương tìm khuây khỏa…

Dòng cảm xúc trước câu thề vạn thuở
Xui mộng lành thấu tỏ nỗi bâng khuâng
Xui vầng trăng, đỉnh sáng mãi nghìn năm
Soi nẻo lối dặm đàng chân thả bước

Cây sâu rễ, cây bật chồi vươn vượt
Nguyệt độ rằm, nguyệt trải ánh lung linh
Biển điệp trùng, biển thúc đẩy niềm tin…
Bức tranh thắm, hữu tình muôn ý nhạc       

Lời ước hẹn dịu dàng pha suối mật  
Đậm đà trao, phảng phất ngọt làn hương
Bao năm dài chìm ngủ dưới màn sương
Giờ tỉnh giấc, ngọn luồng đưa tiếng gọi…

Còn ở ta giữa khung mờ ngõ lối
Lắm bao lần rười rượi, nghẹn tâm tư            
Lắm bao lần tưởng nhớ đến hồn thơ           
Dệt Song Phượng lững lờ về bến hẹn

Đôi bờ cách trở, tơ lòng vun vén
Suốt khoảng dài điểm đến hãy mù khơi
Khúc cung đàn héo hắt, lạnh chơi vơi
Gieo lắm đổi ngậm ngùi, đau âm ỉ…

Nay vẳng vọng âm vang từ vạn kỷ
Thấm chân tình, cạn ý điệp âm vang
Hồn lâng lâng dào dạt, cõi mơ màng
Hình thân thiết rỡ ràng xoe ánh mắt…

11/7/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

DANG DỞ XUÂN THÌ

Cuồn cuộn ba đào lắc đại dương
Trắng xanh quyện bóng dựng cao luồng
Hằng hà sa số tròn vo bọt
Sớm vội hình thành, khoảnh khắc tan

Và kia tiếp tục mênh mông biển
Lại hứng từ xa gió dữ về
Hù hụ vang rền theo vận tốc
Bật tung muôn mảnh vỡ lê thê

Rồi cũng không gian chậm lững lờ
Trả bầu quang đãng, ngọn rung tơ
Giờ thì bốn phía chìm êm ả
Gờn gợn lăn tăn vỗ nhẹ bờ…

Lặng nhìn bát ngát buổi chiều nay
Man mác tâm tư nhớ chuỗi dài
Bảy nổi ba chìm trên sóng nước
Giống như cảnh vật thấy vừa đây

Tơi tả đời ta mấy chục năm
Trước bao lận đận dập cơ hàn
Tối không yên giấc, ngày lao nhọc
Sỏi đá giăng đầy thốn gót chân

Cố ngoi đứng dậy vài ba phút
Lại ngả nghiêng qua bởi lộng vờn
Từng chập đẩy đưa ghì kéo mãi
Kiên trì chịu đựng đến hoàng hôn

Rớt giữa lưng chừng một cánh chim
Khiến hoài thao thức dưới sương đêm
Âm thanh hú gọi hình văng vẳng
Dang dở xuân thì để trái tim…

12/03/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THẪN THỜ TRIỀN MIÊN

Canh khuya thao thức bên thềm
Hình em chốn ấy, hồn anh muốn về
Chơi vơi lạc bước câu thề
Đành thôi nỗi nhớ, lê thê gợn buồn…

Năm xưa ấm áp xuân vườn
Trăng soi đỉnh mộng, niềm thương bến chờ
Thênh thang gió lượn lững lờ
Nhẹ ru giấc điệp giữa bờ ái ân

Dấu yêu bấm phím cung đàn
Du dương tiếng nhạc, trong ngần câu ca
Khung tình lai láng ngân nga
Men nồng, mật ngọt la đà hương say…

Vậy mà tất cả giờ đây
Hoa tàn trước ngõ, nắng gầy hoàng hôn
Bâng khuâng thỉnh thoảng chập chờn
Ảnh hình kỷ niệm, từng cơn não nùng

Ai xổ lồng dưới hừng đông
Bắt con sáo bỏ qua sông một mình
Để kia dang dở duyên tình
Trăm thương ngàn nhớ, rung rinh vạn sầu

Ai gây ngang trái cơ cầu
Để kia bến vắng, tím màu nước trôi
Để cho đăng đẳng khung trời
Vầng trăng lững khuyết, ngậm ngùi đêm đen

Nỗi nhớ anh! Buồn nhớ em!
Mà ôi! Chẳng thể! Chỉ niềm xác xơ
Lời yêu, tiếng hẹn, câu chờ
Dư âm dĩ vãng, thẫn thờ triền miên…

28/11/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TRỞ LẠI VƯỜN QUÊ

Chiều nay lặng lẽ bước hồi hương
Trả lại bao thu dấn dặm trường
Chuỗi sống hải hồ đan ý mộng
Thăng trầm lắm nỗi dưới mây sương…

Còn lại gì đây giữa lúc này
Phải chăng lởn vởn, chập chờn ngay
Một hình ma ảnh da xanh mét
Với bóng nàng tiên diễm tuyệt đầy

Kia ngày nắng cháy, mồ hôi đổ
Ít thoảng, không mây tỏ chút niềm
Để hực chang chang ngàn bức bối
Đẩy dần từng đợt bốc hơi lên

Nọ tối êm đềm sưởi ánh trăng
Say nghe lồng lộng khảy cung đàn
Lâng lâng tấc dạ nhìn lơ lửng
Chất ngất con tim nghĩa đá vàng…

Hai màu sắc thái ngược chiều nhau
Cho mãi băn khoăn đọng tím sầu
Nước chảy, thuyền xuôi muôn sóng gợn
Bềnh bồng, sớm tối, lắc lư chao

Thôi thì cũng đủ một lần đi
Thỏa chí thênh thang trải ước thề
Tận hưởng, tận trao và tận mỏi
Yên lòng thanh thản, chẳng còn chi…

Lặng ngắm vườn quê, ngắm lại nhà
Trên bầu loáng thoáng gió ngân nga
Mênh mang kỷ niệm…tình yêu hỡi
Nào muốn nhưng rồi khiến phải xa…

24/2/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THỔN THỨC NIỀM XƯA

Xám quyện nắng bềnh bồng trong gió
Khói nhà ai loang tỏa màn lam
Hàng cây đội ánh rụng tàn
Nửa lằn tranh vẽ cắt ngang vạt chiều…

Người thiếu phụ đang thêu cuộc sống
Nghĩ ngợi gì bên đám bội thu
Đằng kia lấp ló cây dù
Hai ba cái bóng lờ mờ làm chi

Buổi hoàng hôn đồng quê vẫn vậy
Cũng nhẹ nhàng êm ái như xưa
Dẫu rằng ngày tháng thoi đưa
Mấy mươi năm trước vội qua mất rồi

Cảnh khốn khổ, ngậm ngùi đưa tiễn
Lỡ làng xuân, nghẹn tiếng chia phôi
Dấn thân vào nẻo cuộc đời
Nắng mưa vất vả, đầy vơi nỗi niềm

Đêm tĩnh mịch lặng yên phủ kín
Dưới hiên buồn, bịn rịn dư âm
Lan man hướng vọng xa xăm
Một trời lưu luyến, dạ thầm tái tê

Đường hun hút lối về mù mịt
Vó câu chùn, thin thít tâm tư
Để cho khoảnh khắc vật vờ
Đèn treo trước cửa, thẫn thờ hồn sương…

Nay nhìn ảnh nghe thương, nghe nhớ
Lởn vởn hình của thuở ngày xanh
Vì sao lỗi nhịp cung đàn
Vì sao dang dở, để ngàn vấn vương…

5/2/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỖI LÒNG MỘT CÁNH CHIM

Ửng đằng lố nhố dãy tầng cao
Đè tấm mờ đen sóng gợn vào
Mỗi phút thời gian trôi ngược lại
Càng gần nhịp đập trỗi lao xao,

Đây rồi! Chốn hẹn xứ trời Âu
Cuốn lại từ nay mảnh nhuốm sầu
Để bước thang mây miền đất hứa
Hay vùng vương vấn nhớ tình sâu…

Hò hét rộ lên phủ sóng hờn
Dậy theo nhô nhấp đẩy từng cơn
Ẵm bồng, hối hả, tay bưng xách
Nhẹ nhõm lênh đênh mặc sống còn

Vậy mà ảm đạm níu ghì tôi
Giữa cảnh rộn ràng, lượn ánh trơi
Lãng đãng, chập chờn nơi trí não
Niềm thương, nỗi nghẹn buộc tan trôi

Còn đâu phố chợ với đường đi
Bến nước, dòng sông, ánh nguyệt thề
Những tiếng ê a thời tuổi dại
Bao chiều kỷ niệm trải lê thê

Ánh mắt người thân đâu thấy nữa
Ngọt ngào gần gũi nghĩa quê hương
Tình yêu đang độ mùa hoa nở…
Tất cả này đây, vỡ đoạn trường

Biết đến bao giờ chim trở lại
Khung trời yêu dấu của hồn say
Hoặc phơi cánh gãy bầu sương lạnh
Uất hận ngàn năm chuỗi đọa đày.

Tháng 6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

GIÓ ĐƯA MÂY

Mây nè! Nhè nhẹ ta dìu nàng
Lững thững bay bay cõi lộng ngàn
Ngoạn thủy du sơn vào tít tận
Hỏi này! Nàng có thích hay chăng?

Để thấy, để nghe, để cảm nhiều
Phôi pha những lúc chạnh đăm chiêu
Buồn thương thân phận đời gom tụ
Theo bóng thời gian sớm tối chiều

Cho một mai kia khi rã rời
Thoắt hồn vào tận nẻo mù khơi
Sẽ thôi, không nữa hoài tư lự
Say giấc cung mơ với nụ cười…

Chàng ơi! Cánh gió của trùng dương
Chàng nói thiếp đây đã tỏ tường
Dẫu lấp lánh ngàn treo lá cỏ
Cũng rồi rỉ rả giọt sương buông

Cát bụi nằm phơi hút cạn chìm
Dưới vầng ló rạng ánh hồng xuyên
Phút giây kết đọng giờ cam chịu
Chầm chậm loang tan, dứt nỗi niềm

Đôi ta thân xác chẳng như nhau
Kẻ biến hình bay, kẻ lửng bầu
Nhưng lại giống phần xuôi định mệnh
Phù vân khoảnh khắc khuất về đâu…

Vậy thì mãi mãi kể từ đây
Bát ngát mênh mông chuỗi tháng ngày
Sát cánh cận kề yêu dấu hỡi
Du dương êm ả gió đưa mây…

20/10/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

10 Bài Thơ Tâm Sự Hay Nhất Có Thật

DƯỚI BÓNG THỜI GIAN.

“Anh đừng cố đứng chờ em nữa nhé
Em chẳng còn trẻ nữa để đợi anh”
Ôi! Gió thu lay cành cây nhè nhẹ
Đọng giọt sầu lấp loé ánh long lanh…

Em nức nở một chiều qua giấy mỏng
Chuỗi lặn tàn rũ bóng xế hoàng hôn
Mà hồn như mãi còn vương vấn mộng
Chưa đủ đầy ủ ấm thuở trăng non

Để tảng băng đóng dầy nơi bắc cực
Vụn vỡ tan khi lúc nắng về đây
Hồn héo úa, sầu ai nơi đáy vực
Sẽ trở mình lảy khúc nếu mây bay…

Tiếng lòng em thao thức tợ như tôi
Giọt sương nhỏ, trôi rơi vào cát trắng
Đã hút sâu bao lần từ bóng tối
Thế mà sao lá hỡi! Vẫn bâng khuâng

Cánh hoa xuân năm xưa đâu còn nữa
Những đêm vàng đứng giữa ngắm trăng thanh
Nhìn vòm rộng long lanh vầng ánh tỏ
Niềm mênh mang gởi gió vút trời xanh

Con thuyền xuôi mái chèo trên sóng nước
Tắm phất phơ, vờn lướt xác thân say
Dòng sông dẫn tháng ngày về mộng ước
Chốn phương ngàn vươn vượt cõi tầng mây…

Tất cả đã qua rồi không trở lại
Có giống em khắc khoải buổi chiều nay
Nỗi buốt giá phủ dày băng lạnh tái
Mà hồn sao cứ mãi thẫn thờ bay?

Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CŨNG ĐÀNH THÔI

Em cứ buồn đi, cứ nói nữa đi
Cho cạn hết những gì tim ẩn ức
Để mai này không còn quen nhau nữa
Hai nẻo đời đây đó nhẹ ly tan…

Nơi chốn ấy cũng vẫn có vầng trăng
Trải lóng lánh ánh vàng soi ngả bước
Mở rộng hướng cho em về phía trước
Thấy dãy ngàn biển nước hãy đầy kia

Còn ở đây tôi cũng dưới canh khuya
Nhìn ngọn gió la đà lên lá cỏ
Ngắm long pha từ từ nghiêng giọt nhỏ
Khuây khỏa niềm trăn trở vọng trời mây

Rồi thời gian lặng lẽ cứ dần xoay
Đến lúc nào đó, phôi phai cũng đến
Bởi đêm đen không đèn thì thế nến
Há lẽ nào hụt hẫng mãi hoài đâu…

Nhà của em ở phía bên kia cầu
Còn nhà của tôi khuất sau đỉnh núi
Khi chạnh nhớ theo con đường lui tới
Bước dặm trường vời vợi khói lam treo

Khiến tình yêu! Mệt mỏi quá tình yêu
Dẫu tha thiết thật nhiều nơi tâm khảm
Nhưng cũng ngập đầy biết bao u ẩn
Trước mông mênh bảng lảng mịt mờ sương

Chập chờn kia thoang thoảng ngát làn hương
Của một thuở mộng vườn kề ấm áp
Loáng thoáng nọ ánh hiền trong đôi mắt
Cả cõi lòng tan nát, cũng đành thôi.

29/03/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Nỗi Đau Âm Thầm

Có một cái gì giữa trái tim
Cứ hoài châm chích dấy đau lên
Đẩy dòng nhức nhói thành rên rỉ
Cho kẻ sầu tư hướng mắt nhìn

Vào nơi thăm thẳm chốn ngàn xa
Ẩn hiện hình Ai dáng ngọc ngà
Gần gũi, đậm đà, muôn thắm đượm
Từ trong tiềm thức lộ dần ra

Không thể làm sao vẹn tỏ bày
Bởi vì khác biệt đó và đây
Bên cây giữa độ còn ươm nụ
Bên lủng lẳng treo trĩu nặng đầy

Phận số cuộc đời cảnh trớ trêu
Dẫu niềm tha thiết biết bao nhiêu
Nhưng sông thì chảy, thuyền không bến
Trên lững thững mây phủ bóng chiều…

Giờ thêm da diết, nghẹn bâng khuâng
Khi buổi tối nay trước ngỡ ngàng
Nghe gió chuyển mình sang lối ngõ
Đẩy lùi vạt lá, khuất trăng thanh

Ai hiểu lòng ta ngập tái tê
Dấu yêu ngần ấy dãy lê thê
Nhớ nhung, vương vấn tràn lưu luyến
Mà chẳng cùng nhau sánh bước về…

Để em quạnh quẽ, nỗi cô đơn
Một góc trời thu tím mảnh hồn
Luồng xoáy âm thầm sâu đáy nước
Chập chờn khoảnh khắc động từng cơn…

19/10/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

PHÚT GIÂY VĨNH BIỆT (1)

(Thơ phóng tác)

Thoi thóp hơi tàn giữa tiếng chuông
Kề bên văng vẳng giọng người thương
Ni cô lạnh xác, hồn băng giá
Bất chợt đong đưa dãy gợn buồn…

Lởn vởn chập chờn dáng của anh
Trầm ngâm, ảm đạm, nhúm nhăn vầng
Tên Thu khe khẽ bao lần gọi
Khóe mắt đoanh tròng nhểu bóng đêm

Em muốn nhấc tay, để nắm tay
Mà tay chẳng thể cách nào lay
Muốn ngồi bật dậy ôm thương nhớ
Nhưng cả châu thân đã mệt nhoài

Muốn trải nỗi niềm giải bớt đau
Mà tim em đập lạ lùng sao
Lúc thình thịch mạnh khi im ỉm
Đành phải lặng yên, nhả lệ trào

Khánh ơi! Anh ở đâu rồi nhỉ?
Hai mí của em nặng quá chừng
Em cố mở ra cho thật lớn
Tợ như khối đá vạn nghìn cân…

Mơ màng…lớp học buổi giờ chơi
Hai đứa thản nhiên cặm cụi ngồi
Anh chỉ em làm bài toán khó
Kẻo mai thầy chấm chắc không thôi…

15/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

PHÚT GIÂY VĨNH BIỆT (2)

Rồi lại Ai cười đứng trộ em
Áo quần bùn đất dính tèm lem
Dưới chân thùng nhựa vừa đìa tát
Một khoảnh nước đang ướt bẩy thềm

Tô canh cá lóc nấu rau má
Nghi ngút bay hơi bưng tặng Chàng
Nhìn thấy bước ra, bừng ánh lóe
Ấy mừng, đây cũng dạ lâng lâng

Đính ước mẹ cha chuyện chúng mình
Thật thà em đặt trọn niềm tin
Cớ sao bỗng chốc anh thay đổi
Tan nát con tim ngập bóng tình

Anh lấy vợ giàu bỏ lại kia
Từng đêm thao thức nghẹn canh khuya
Vấn vương, lưu luyến đầy tâm khảm
Mong mỏi thời gian sớm một nhà

Am tự đìu hiu phủ bốn bề
Chiều chiều thỉnh thoảng nhớ câu thề
Tái tê, da diết, từng cơn nhói
Đau đớn tột cùng hỡi Khánh ơi

Anh rớt giọt sầu phút tiễn đưa
Cho em sống lại thuở ngày xưa
Dẫu là ảo ảnh, hình mơ tưởng
Cũng giúp lòng em ấm lại rồi…

Loáng thoáng phong linh dẫn mảnh hồn
Về nơi vĩnh biệt chuỗi hoàng hôn
Dấu yêu tha thiết, vòng ngang trái
Để mãi từ đây một tiếng đàn…

15/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TRỌN ĐỜI KHÓA CHẶT (1)

Thôi rồi! Em đã giấc nghìn thu
Còn lại mình anh giữa cõi mờ
Nhớ ánh trăng vàng soi bóng nước
Nhớ thời yêu dấu đượm vần thơ

Những chiều gió nhẹ thổi du dương
Hướng mắt nhìn ngang cách mé vườn
Chẳng thấy ảnh hình Ai ở đó
Bốn bề lởn vởn tuyết sương buông

Những tối đỉnh tầng lấp lánh sao
Lắng nghe thoang thoảng tiếng rì rào
Cảm như thỏ thẻ lời em nói
Chợt muốn phải này sáng thật mau…

Có bữa ra đồng em bắt cua
Nhìn lên u ám sợ trời mưa
Anh mang áo nhựa cho em mặc
Xúc cảm lâng lâng, thấy thẹn thùa

Hai đứa cách nhau mấy cái nhà
Sớm trưa gần gũi tới lui qua
Mẹ cha đã định nên duyên nợ
Chỉ đợi thời gian ngắn nữa là…

Ai cũng bảo rằng rất xứng đôi
Anh thì lặng lẽ tụ niềm vui
Còn em mắc cỡ khi nghe nói
Má ửng xoay nghiêng dấu nụ cười…

16/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TRỌN ĐỜI KHÓA CHẶT (2)

Những lúc anh đau em ghé thăm
Thẫn thờ ngước mặt thấy vầng trăng
Mây đen ảm đạm màn giăng kín
Suối biếc long lanh nhểu đọng lằn

Hôn lễ chưa thành mà giống vợ
Ân cần, từng chút thật tràn đầy
Khiến anh lắm lúc hừng nung nấu
Chí nguyện rồi đây sẽ chuỗi ngày…

Sắp sửa lên đường, chuẩn bị xong
Nào xôi, bánh ngọt, thịt chà bông
Một bao khá nặng em làm sẵn
Khệ nệ bưng trao tợ tiễn chồng…

U mê lầm lạc rơi oan nghiệt
Da diết ngàn đau vỡ ánh thề
Mảnh đất sum sê đầy trái ngọt
Mà ôi! Bỗng chốc mất đường đi

Tan nát tình yêu, khổ bậu hiền
Âm thầm vào ngưỡng cửa am thiền
Mong tìm phôi lãng niềm dang dở
Nhưng chẳng thể nào dạ tĩnh yên

Canh cánh tơ vương sớm tối chiều
Bâng khuâng thổn thức dưới đìu hiu
Kệ kinh, chuông mõ công phu trải
Mãi vẫn hằn sâu bởi quá nhiều…

Từ nay vĩnh viễn chẳng còn em
Lần cuối cũng là một trái tim
Giữa đặt ngàn thương tròn ấp ủ
Trọn đời khóa chặt, nhịp im lìm…

16/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CANH CÁNH TIẾNG TƠ ĐÀN

Lời tạm biệt đeo khối sầu trĩu nặng
Xe lướt rồi mà vẳng tiếng chuông ngân
Hun hút tối phủ dày đặc màn sương
Bóng vương vấn cứ trườn theo khoảnh khắc,

Khuôn héo hắt đầm đìa rơi giọt nước
Mãi chập chờn, canh cánh nỗi chơi vơi
Muốn kêu lên thật lớn…hỡi ôi trời!
Cho nhẹ bớt sục sôi niềm oán hận

Hận cay nghiệt nỡ đang tâm tàn nhẫn
Ngắt đoá vàng giữa độ thắm hương xuân
Hận tay thô bứt đứt sợi tơ đàn
Khiến dang dở muôn ngàn câu điệu hát…

Để cho kia giữa khu vườn thoảng mát
Vắng đâu rồi điệp hót quyện hoà nhau
Để không gian lững thững áng lưng bầu
Chìm phong vũ nghẹn đau dần vụn vỡ

Để một phía cả đời mang nỗi nhớ
Lắm khi buồn, trăn trở chuyện ngày xưa
Để một bên thỉnh thoảng dưới ngọn lùa
Man mác dạ, xót xa hình kỷ niệm…

Trầm tĩnh lặng, nâng chén tình dĩ vãng
Nhìn khuôn tròn chầm chậm bốc hơi men
Niềm bâng khuâng lắng đọng giữa thu đêm
Gom đáy góc rỉ rên từng chút một

Kia ánh ửng, rung rinh cành tiếng hót
Nọ ráng tà êm ả phả vi vu
Đấy diệu huyền óng ánh dệt đường tơ…
Giờ còn đâu nữa! Chỉ thẫn thờ nghe sâu thẳm…

27/11/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NIỀM ĐAU DĨ VÃNG

Rồi từ đó nẻo đời đôi hướng rẽ
Em lối mòn quạnh quẽ bước đơn côi
Anh đường chiều thơ thẩn ngắm mây trôi
Hình kỷ niệm từng hồi theo tưởng nhớ…

Bóng thời gian vẫn lạnh lùng muôn thuở
Tuổi mộng xuân thì mới đó qua mau
Mảnh vườn xưa hoa hé nụ đón chào
Đà hoang phế, xót đau hồn cảnh vật

Nay bất chợt dưới khung trời nhàn nhạt
Tái ngộ buồn, man mác cả tâm tư
Men tình yêu, mật ngọt, nỗi đợi chờ
Còn đâu nữa giữa bờ sương phủ trắng

Còn đâu nữa những hoàng hôn dịu nắng
Kề bên nhau tay nắm lấy bàn tay
Đường lộ vắng khoảng cách mấy độ dài
Lại chan chứa tràn đầy hương với mộng…

Giờ nức nở, héo gầy dâng xúc động
Em cúi đầu, lệ khóc ửng rưng rưng
Anh nghẹn ngào, da diết gợn từng cơn
Bầu yên tĩnh chập chờn cây nghiêng ngả

Ai có hiểu mối duyên tình êm ả
Vướng lộng cuồng tơi tả cánh hồn thương
Để giờ đây lặng lẽ dưới đêm sương
Có hai nỗi đoạn trường từng khúc ruột

Ai có hiểu mấy mươi năm về trước
Cũng giờ này mộng ước thắm đầy vơi
Mà giờ đây giữa góc quạnh cuộc đời
Niềm tức tưởi, ngậm ngùi đau dĩ vãng…

25/11/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THÔI THÌ SẴN LỠ

Điện thoại reo vang, tiếng trả lời
Thế là ngã ngũ cuộc mua vui
Thời gian thong thả bên chờ đợi
Giây phút đằng kia bóng một người…

Lạ lùng bỗng chốc tợ thân quen
Thỏ thẻ vài câu, bật ánh đèn
Đây rượu nồng nàn mời dạ khách
Nâng ly cạn chén, ấm thâu đêm

Và rồi lóe chớp dậy tầng không
Từng đợt sấm vang dội xuống dòng
Gác mái con thuyền xuôi nhấp nhố
Đẫn đờ, nghiêng ngả giữa cuồng phong

Qua cơn giông tố dập tơi bời
Dưới bóng canh tàn ngập tả tơi
Dã dượi, ê chề treo khóe nhạt
Ngọt ngào mới đó đắng vành môi

Gượng gạo chùng chình theo gót tiễn
Hẹn hò lấp lửng đẩy đưa qua
Thiết tha đắm đuối tô màu vội
Gợi luyến lưu sâu để nhớ mà…

Giờ đây lặng lẽ chỉ mình ên
Gom mảnh thêu đan lắm chữ tình
Một góc thâm u nghìn giá lạnh
Âm thầm gói cất giấu bình minh

Mỏi mệt, chán chường nỗi lắt lay
Nhớm chân quả cứng tận trong này
Rung rinh khoảnh khắc trào tuôn giọt
Tê tái loang tràn ửng lệ cay

Còn đâu hoa thắm vườn xuân mộng
Ong bướm gần xa sớm tối vờn
Đóa vẫn vô tình e ấp nụ
Dưới hoàng hôn đổ đợi trăng lên

Còn đâu tha thiết mối tơ vương
Bất chợt hung tin, khóc đoạn trường
Tiếng hẹn câu thề vừa mới tặng
Sững sờ một thoáng, nghẹn đau thương

Vẫn hiểu đường đi lắm bụi mờ
Vườn chiều lá rụng, nắng thờ ơ
Sương lam bảng lảng hòa mây khói
Tĩnh mịch đìu hiu gió hững hờ

Mẹ cha già yếu, trước truân chuyên
Lam lũ làm sao đủ bạc tiền
Mọi thứ trăm bề trang trải xuể
Thôi thì sẵn lỡ dại trao duyên…

14/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

AI CÓ HIỂU CHĂNG

Lặng lẽ em ngồi dưới mái hiên
Khuôn trăng nhạt khuyết, tái tê niềm
Bao nhiêu kỷ niệm thời yêu dấu
Da diết loang đầy cả trái tim…

Vầng nắng như buồn thấy cảnh ai
Gom tia chầm chậm khuất tầng mây
Sương lam bảng lảng vào hiu quạnh
Cũng chạnh tấc lòng thả loãng bay

Chỉ vài ba bữa nữa mà thôi
Tiệc sẽ rình rang tiễn một người
Khăn gói theo chồng về chốn lạ
Vô vàn vương vấn lững lờ trôi

Cô gái rồi đây chẳng được còn
Những chiều thong thả ngắm hoàng hôn
Dáng hình, ánh mắt, lời quen nói…
Lởn vởn tâm tư bóng chập chờn

Ấm áp, ân cần lo của Mẹ
Ngọt ngào, gần gũi đượm tình Cha
Thân thương, gắn bó đàn em dại
Tất cả chỉ còn vọng nhớ xa…

Mai này thấm thoắt dài năm tháng
Dĩ vãng lần theo dấu bụi mờ
Chồng chất lo toan, trăm gánh nặng
Chỉ còn khoảnh khắc tím rung tơ

Bâng khuâng thao thức dạ miên man
Réo rắt âm vang khúc nhạc đàn
Ai có hiểu chăng dòng não nuột
Từ từ tràn ngập mảnh hồn đang…

12/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THANH THẢN AI HƠN AI

Vạt nắng chen xanh ngả cuối trời
Lăn tăn gờn gợn kéo tàn trôi
Xa xa mảng tối dần đưa lại
Như cố đuổi theo một bóng người

Đang vút tay chèo tự ở kia
Ráng bường vận tốc đẩy nan về
Chân trơ thông thoáng, đầu không nón
Đăm đắm lay nghiêng giữa bốn bề

Êm đềm tĩnh lặng buổi hoàng hôn
Gió thoảng du dương phả chập chờn
Lác đác tầng cao vài cánh nhạn
Vượt ngàn trở lại mảnh giang sơn

Phải chăng mỗi độ ráng tà buông
Mé cỏ hàng lau nhặm lẹ luồn
Khoảng cách xung quanh dìm ống trúm
Yên lòng, khỏe khoắn có nồi cơm

Hoặc lưới giăng sông đà đủ số
Nhẹ nhàng thoải mái cả tâm tư
Men nồng, bằng hữu, bao câu chuyện
Dưới mái hiên đêm sẵn đợi chờ…

Còn ta, du khách đó đây thăm
Khuây khỏa vui chơi để giũ thầm
Mỏi mệt tháng ngày lo với lắng
Sợ chiều tuyết rụng buốt đôi chân

Một bên mộc mạc cũ nhòa phai
Bên rủng rẻng kim, óng mượt đầy
Dưới bóng phù vân luôn biến đổi
Chuỗi đời thanh thản ai hơn ai?

11/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

MỘT NỬA GỬI DÒNG NƯỚC BẠC

Cố với tay hồn để níu trăng
Mà trăng diệu vợi lửng lơ tầng
Trầm ngâm, khoảnh khắc niềm man mác
Biết sẽ rồi khuya cũng lụn dần…

Đành xem tất cả những ươm mơ
Là giấc chiêm bao bóng vật vờ
Giây phút gợn hình treo mộng mị
Giật mình tỉnh thức chỉ chơ vơ

Bốn phía đêm thâu vẫn lạnh lùng
Từng hồi loáng thoáng nhánh cành rung
Âm vang xào xạc ngân vài tiếng
Trải khúc bi ai khóc mịt mùng…

Bâng khuâng, hoài vọng tự lâu nay
Tợ ráng hoàng hôn buổi cuối ngày
Xếp gọn muôn tia chìm đỉnh ngạn
Lờ mờ mảng tối ửng lên thay

Em đóa cẩm hồng độ tỏa hương
Làn đưa thơm ngát quyện loang vườn
Bướm ong quanh quẩn bay dìu dập
Lởn vởn chập chờn thả sợi vương

Còn tôi ngọn gió tận chân trời
Phận kiếp cả đời xoải cánh bơi
Dẫu lắm khi say bầu cảnh lạ
Cũng rồi chầm chậm khuất về nơi

Làm sao có thể mãi kề bên
Sớm tối nâng niu vóc mịn mềm
Khảy khúc êm đềm ve vuốt ngọc
Phôi pha giá lạnh phủ màn đêm

Thôi thì kỷ niệm chuỗi dài qua
Lặng lẽ giờ đây dưới nắng tà
Một nửa trả về, riêng một nửa
Gửi dòng nước bạc cuốn trôi xa.

9/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành sáng)

LỆ TÌNH CỦA EM

Anh đã hiểu rồi chuyện thuở xưa
Biết bao cay đắng, nói sao vừa
Em mang, gánh nặng, đành cam chịu
Để suốt chuỗi dài giữa gió mưa

Đẫm ướt vai thon, buốt lạnh nhiều
Lối mòn thất thểu bước cô liêu
Tái tê từng chập đùn hơi thở
Chới với, chơi vơi dưới bóng chiều

Giọt lệ đau buồn nhểu dở dang
Nghìn năm in dấu tím cung đàn
Dư âm lời hẹn từ xa thẳm
Thỉnh thoảng quay về vọng tiếng than

Tương Giang liệm xác tình chung thủy
Ô Thước thẫn thờ đợi nhớ thương
Còn ở nơi đây vòm tĩnh mịch
Trăm thương ngàn luyến chỉ là sương

Sương lạnh muôn đời phủ nhánh nghiêng
Từng hồi kết tụ giữa thu đêm
Bao nhiêu lấp lánh, bao chìm khuất
Là bấy ưu tư, khắc khoải niềm

Thấm thoắt qua đi chuỗi tháng ngày
Hạt tình thuở ấy đã thành cây
Chơ vơ nẻo vắng, vườn hiu quạnh
Tự thấm mưa rơi, rễ kéo dài

Để rồi chầm chậm ngọn vươn cao
Xuôi gió đong đưa sớm tối bầu
Lặng lẽ âm thầm sinh nở phiến
Canh trường lai láng đọng hàn châu.

23/11/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỖI SẦU MUÔN THUỞ

Cứ mỗi độ chiều bước thả rong
Đó đây phố chợ khoả khuây lòng
Nỗi sầu muôn thuở từ thăm thẳm
Lắm lúc quay về… chạnh giá đông

Rồi nhớ, rồi thương ánh dịu hiền
Dưới đôi kính trắng ửng đầy duyên
Em cười, em nói, em rôm rả
Hớp trọn hồn tôi đặt trước thuyền

Cánh thuyền đậu mát tắm trăng thanh
Đầy ắp trên khoang mật ngọt dành
Có cả cây đàn treo cửa gió
Cùng nhiều bản nhạc để cho anh…

Nhớ những công viên buổi hẹn hò
Trên bầu xanh biếc trải đầy thơ
Dưới lâng tấc dạ đan niềm mộng
Giữa thoảng du dương tiếng đợi chờ

Nhớ trầm giây phút tạm chia tay
Anh ở bên này, nỗi nhớ Ai
Em xuống đò ngang về phía bển
Khung buồn bất chợt gió rung cây…

Giờ đâu còn nữa chuỗi ngân nga
Điệp khúc ru êm những xế tà
Đâu những trưa hè thiu thỉu giấc
Chập chờn, rộn rã thấy từ xa…

Kỷ niệm, hình thương cũng để rồi
Biến dòng nước bạc lững lờ trôi
Dư hương ngày cũ chìm năm tháng
Thỉnh thoảng trồi lên bóng một người…

22/11/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

LÃO VỚI THƠ

Bảng lảng tà dương nhuộm góc trời
Lão ngồi chăm chú ngắm dòng trôi
Hay tâm lơ đễnh, chìm xa vắng
Đợi chết thời gian, lặng lẽ rời?

Trên khói lam chiều đẩy ánh tan
Dưới mênh mông chậm trốn hình tàn
Chơ vơ, vắng vẻ mình ên đó
Khuây khỏa xế tà hoặc kiếm ăn?

Vậy mà cứ mỗi độ hoàng hôn
Chỗ ấy hầu như quyến rũ hồn
Nên thấy ảnh người luôn có mặt
Chỉ trừ những lúc hạt mưa tuôn

Bốn mươi năm trước nào ai nhớ
Có một chàng trai tuổi mộng thì
Bồng cỏ dâu tang lòng ấp ủ
Âm thầm nung nấu vó câu phi

Điển trai, trung chính, dạ hiền lương
Cám cảnh khổ đau, nỗi đoạn trường
Chí nghĩa, nhiệt thành, hào hiệp sẵn
Khiến hoa mới nở lắm đưa hương…

Vũ trụ vô tình đẩy lại đây
Dập dồn từng khối xám lờ bay
Kèm theo sấm sét, nhiều cơn lốc
Tơi tả, âm u khắp chỗ này

Thui thủi lạnh lùng giữa xác xơ
Chàng đi trong cõi tím thu mờ
Bánh xe lăn tới, lăn lăn mãi
Thoáng chốc chỉ còn lão với thơ…

2/10/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TÌNH CỜ GẶP LẠI

Tan học nẻo về quyện bóng nhau
Giữa bầu lồng lộng, nắng rơi đâu
Bên vui hí hửng, lời rôm rả
Bên lắng tai nghe, nỗi dạt dào…

Ảnh đó giờ như vụn trắng nhòa
Từ khi Ấy đã quấn dây tơ
Còn tôi lặng lẽ dài năm tháng
Cát bụi phong sương phủ mịt mờ

Thế mà thỉnh thoảng dạ bâng khuâng
Nhớ những ra chơi dưới cội bàng
Nhớ hỏi, ngượng ngùng bài toán khó
Nhớ chiều chủ nhật sánh đôi ngang…

Biết bao kỷ niệm chuỗi ngày xưa
Lần lượt thời gian gió thoảng lùa
Vật đổi sao dời, luân chuyển mãi
Từ từ, chầm chậm khuất trời xa

Làn mây, suối biếc, nụ cười duyên
Đã khiến hồn mơ hóa cánh thuyền
Lờ lững, nhẹ nhàng theo gợn nước
Bất ngờ sóng đẩy lật nằm nghiêng…

Hôm qua có việc xe lên tỉnh
Lướt mắt nhìn ngang phía mé lề
Bỗng thấy quen quen hình thiếu phụ
Quẹo vào ngõ hẻm, lạnh hàng mi

Người đó là em của một thời
Nốt ruồi quen thuộc điểm son môi
Mỗi lần trò chuyện tôi say ngắm
Giờ chẳng hiểu sao, nốt nhạt rồi.

28/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

KHOẢNH KHẮC SUY TƯ

Lầm lũi đôi chân bước cõi hồn
Trên nhiều cụm xám đẩy hoàng hôn
Dưới hai bờ rậm rền non nỉ
Man mác, bâng khuâng gợn sóng lòng…

Trầm ngâm nghĩ ngợi chuyện cơ cầu
Để luống thẫn thờ, để nghẹn đau
Cuộc sống, dòng đời theo bối cảnh
Duyên tình ngày tháng sẽ ra sao?

Rồi đây sớm tối bao thay đổi
Ngang dọc trồng gieo lắm rộ hàng
Có khiến bơ phờ hay loãng nhạt
Mộng đời ấp ủ chuyện mơ trăng?

Khi có gì đâu là cụ thể
Chỉ bầu ảo ảnh, ánh lung linh
Bóng câu thoáng chốc, canh tàn lụn
Đỉnh ngạn vầng đông sẽ lộ hình

Một mảnh nan thuyền lạc biển khơi
Bến về diệu vợi, mịt mùng nơi
Trước bề bát ngát cuồng phong vỗ
Sao chẳng vật vờ, nghiêng ngả bơi…

Không thể làm sao để tỏ tường
Nếu như bất hạnh, nghiệt phần buông
Dấu yêu, gối mộng, niềm lưu luyến
Chất ngất con tim lớp lớp buồn

Khóe sầu tan vỡ nghẹn chơ vơ
Sẫm tím màu thu sẽ ngập bờ
Sâu thẳm ngân nga, hoài dấy động
Còn gì để cảm với còn thơ?

27/12/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

BIẾT TẶNG CHO AI

Canh khuya thao thức sân vườn
Thò trong móc quả tim hồng ngắm soi
Nghiêng xuôi, trở ngược từng hồi
Ngời ngời dạ ánh đẩy trôi thẫn thờ…

Thương thương nhớ nhớ bao giờ
Duỗi tay với kéo lửng lơ khung tầng
Đặt vào một dãy cung đàn
Bồng bềnh diệu vợi, tỏa làn ngân nga

Góc bên đám lá lòa xòa
Dường như mượn gió đong đưa sẻ niềm
Xạc xào loáng thoáng dịu êm
Âm vang hấp dẫn mé hiên xoải trùng

Thênh thang cũng giũ mịt mùng
Phóng nghìn tia lóe không trung chập chờn
Chim trời đậu nhánh hoàng hôn
Đâu đây thỉnh thoảng phạch phành ngỡ bay

Bâng khuâng cất kỹ lại này
Mảnh hồn đăm đắm, ngây ngây khóe buồn
Xa vạn lý, nẻo dặm trường
Quyện cùng ngang trái, hồi chuông trải sầu…

Đứng lên quay ngược ra sau
Tâm tư còn đó dạt dào, tái tê
Nỉ non rỉ rả vọng về
Bao nhiêu dội nhĩ, bấy bề đìu hiu

Vần thơ dưới bóng nhạt chiều
Gói trăng khuyết mảnh, chứa diều đứt dây
Biết rồi thơ sẽ tặng ai
Chẳng màng hụt hẫng, chỉ say với tình?

19/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THỔN THỨC THỜI QUA

Trời thoảng gió nhẹ rung cành lá
Nắng hanh vàng ấm đóa tàn xuân
Không gian mở hội tưng bừng
Giờ đây cạn tiệc, trả phần tự nhiên…

Như thường lệ, lặng yên thưởng thức
Vị lưng chừng giây phút thảnh thơi
Lan man thế sự, dòng đời
Đó đây hai mặt, đầy vơi nỗi niềm

Biển bát ngát, cánh thuyền đang lướt
Sấm vang rền, lần lượt kéo mây
Cuồng phong vần vũ hướng này
Màn đen phía ấy kéo dài phủ che

Trưởng lái đứng hô to! Chuẩn bị
Khắp cả đoàn quyết chí xông pha
Người buồm điều chỉnh thuận đà
Kẻ chèo tay vững thẳng qua sóng vờn

Cõi lồng lộng từng cơn gào thét
Xám nghiêng mình trút nước nghìn cân
Mênh mông bất chợt tối sầm
Chơi vơi, nghiêng ngả, âm thầm đấu tranh…

Ngụm chầm chậm mơ màng trí não
Ảnh hình kia lảo đảo tâm tư
Dường như giống cảnh của ta
Chuỗi dài tận sức, thịt da rã rời

Rơi bão tố, vướng thời lận đận
Ngập ngụa bùn lắm bận bường đi
Nhờ tim ấp ủ trăng thề
Nhờ đầy nghị lực, chẳng hề chùn chân…

4/2/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

MƯỢN THƠ

Nốc ngụm đắng, rít vào hơi thuốc
Chút phê phê thả bước mảnh hồn
Thẳng vào cửa ngõ hoàng hôn
Nhìn quanh quất phía, lâng lâng nỗi niềm…

Chạnh thương nhớ thuở thuyền độc mộc
Vượt suối ngàn hiểm hóc nguy nan
Biết bao vất vả, phũ phàng
Còng lưng mệt mỏi, cố lần đôi tay

Nhiều lắm buổi hàng mây diệu vợi
Chợt ùn ùn kéo tới lấp che
Âm u đậy kín bốn bề
Bóng trời tím ngắt, hướng về nơi đâu?

Từng ráng xế, ve sầu nức nở
Khúc âm vang quyện gió ngân nga
Quay trong đứng trước cảnh nhà
Ngoảnh ra mù mịt toàn là lam sương

Lo, khổ, nạn…chỉ luồng vô nghĩa
Cân nhắc lòng, xé lẻ tư duy
Quấy rầy cứ mặc tình đi
Âm thầm gắng vượt, thầm thì nấu nung

Để từ đó lạnh lùng khóe mắt
Dấu ẩn tàng chất ngất suy tư
Canh khuya góc quạnh lững lờ
Bóng câu lặng lẽ, bên bờ mênh mang…

Nay điểm trắng, võ vàng cũng trắng
Nhưng cái gì hụt hẫng còn kia
Mượn vần thơ trải đầm đìa
Một thời dĩ vãng, phôi pha những buồn…

26/11/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

MUÔN MẶT TÌNH YÊU

Bên này êm ả dòng sông
Sớm chiều xuôi ngược, bềnh bồng lờ trôi
Thẳng cong trải dáng khoe trời
Đường về bát ngát ngàn khơi trập trùng

Phía kia vàng, đỏ, trắng, hồng
Vườn phơi sắc thắm, hương nồng nhẹ loang
Bướm ong say ngắm lượn vờn
Luyến lưu, khao khát, chập chờn đó đây

Nọ ngời một mảnh nguyệt đầy
Long lanh tỏa sáng cho ai dặm trường
Nhưng rồi cũng lúc chạnh buồn
Nhìn tàn canh lụn, vạt buông khuất mờ…

Tranh đời lắm bức nên thơ
Tạo nguồn cảm xúc, vật vờ đê mê
Gợi trao tiếng hẹn câu thề
Để dài thổn thức, lê thê nỗi niềm

Tranh đời lắm bức gieo tim
Vấn vương da diết, ngả nghiêng bóng chiều
Thương với nhớ, thật là nhiều
Có sẵn cánh diều, lại bị mưa sa…

Dã quỳ đờ đẫn ráng tà
Hiu hiu ngọn thổi, la đà hồ thu
Hồn mơ thoắt vượt sương mù
Chơi vơi, lạc lõng, giữa bờ mây treo

Tình yêu! Ôi hỡi tình yêu
Mấy ai tránh khỏi bao điều trở trăn
Hữu duyên sưởi ấm ánh vàng
Vô duyên đối diện ngỡ ngàng tâm tư…

16/03/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

MÊNH MANG NỖI NHỚ

Mười năm đăng đẳng thời gian
Quay lưng lữ khách, dặm ngàn vó câu
Bỏ lại kia, một chiếc cầu
Và đôi chim sẻ kề nhau ấm bờ…

Để chiều phía gió rung tơ
Nụ hoa khép cánh, thẫn thờ mây sương
Bên nhìn phiến đọng giọt buồn
Dáng người lặng lẽ, sầu thương ráng tà

Canh khuya chầm chậm lụn ngà
Phù vân khoảnh khắc vội qua mất rồi
Ảnh hình, kỷ niệm khoảng đời
Biết bao lưu luyến, dòng trôi bọt bèo

Chơ vơ cây mé cheo leo
Cuồng phong bất chợt đẩy nhào vực sâu
Biển khơi sóng cuộn, ba đào
Thuyền nan mỏng mảnh rơi vào ngả nghiêng…

Anh nào có muốn xa em
Nào đâu ong bướm gieo duyên ỡm ờ
Bởi dài nắn nót vần thơ
Thơ chưa kết đoạn, vật vờ đèn lu

Bầu đưa tuyết trắng mịt mù
Vườn khô lá héo, vòm thu rụng tàn
Chìm thâu lạc giấc mơ màng
Hồn vương vấn thuở võ vàng, tái tê

Lắm khi thao thức vọng về
Bâng khuâng nỗi nhớ, lê thê bập bồng
Giờ đây dưới bóng hoàng hôn
Sông xưa bến cũ…chập chờn, mênh mang…

14/03/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỖI NIỀM CỦA GIÓ

Thân làm cánh gió trùng khơi
Mấy ai hiểu được chơi vơi nỗi niềm
Thênh thang sức tặng bao miền
Sau chìm cát bụi lặng yên rã tàn…

Tạo hình giữa cõi lộng tầng
Giăng phơi rực nóng, cuốn hàng vần xoay
Thái dương nắng tỏa loang đầy
Hấp khô hạt nước bốc dài mênh mông

Giao hòa chuyển hóa bềnh bồng
Đẩy luồng khí áp thinh không vật vờ
Xé bay khắp nẻo bến bờ
Khi ào ạt thổi, lúc thơ thẩn làn

Đó đây lờ lững dặm đàng
Cảm thương rũ nhánh, trao ngàn lắt lay
Thâu canh sương đọng giọt hoài
Đong đưa an ủi, nhểu phai phôi sầu

Đêm đêm trăng dạ bóng cầu
Say sưa vờn lá, xạc xào lê thê
Trừng mây lẩn tránh bốn bề
Để cho lóng lánh, thỏa thuê trải tình…

Kể từ ánh ló bình minh
Theo vòng vũ trụ, tắt hình phù du
Đông xuân rồi đến hạ thu
Triền miên sứ mệnh mặc dù chơ vơ

Khi vui đời gọi như thơ
Du dương, êm ả, ru mơ quạnh trường
Lúc buồn thế sự, tơ vương
Trách kia gieo lạnh khu vườn dưới khuya…

17/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

BƯỚC LỐI MÒN DƯỚI HOÀNG HÔN

Gió đưa lững thững xuyên bờ
Hàng cây run rẩy lắc rơ bóng tàn
Rụng vàng dẫm vỡ gót chân
Niềm thu man mác, ngỡ ngàng lối đi…

Bụi khô sầm rậm rù rì
Từng hồi lách cách tợ thì thầm trao
Động lòng thỉnh thoảng lao nhao
Chập chờn mỏng mảnh, xạc xào giũ bay

Sương đeo cành nhánh u hoài
Hàng mây tim tím vẽ phai khung buồn
Tấu hòa điệp khúc ễnh ương
Chênh chao cỏ lá, bật luồng vo ve

Dạ ôm một khối não nề
Lang thang nẻo vắng, câu thề ngân nga
Cố duỗi tay, kéo vạt tà
Gửi vào nỗi nhớ, nhập nhoà hình như…

Suối nhung lất phất vật vờ
Bâng khuâng vắt vẻo, thẫn thờ ánh loang
Mảng đen xé rách đầu non
Từng tia sẫm xịt phún tròn mênh mông

Tưởng thương quyện tắt vầng hồng
Nhịp tình lai láng, tuôn dòng vấn vương
Nỉ non khoảnh khắc dập dồn
Động lay da diết, bật hồn, dấy đau

Mập mờ loáng thoáng nhánh cầu
Oằn cong hai phía cắm sâu mé sầu
Cầu đây, cầu đấy cũng cầu
Chiếc thì bước được, chiếc nào thể qua…

14/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

EM ĐEO SỢI NẮNG

Em đeo sợi nắng lụn tàn
Chơi vơi bến vắng, tiếng đàn mỏi mê
Trăng khuya in bóng nẻo về
Niềm thương cửa gió kéo lê vật vờ…

Trái sầu nặn vọt ý thơ
Hàng mây xám ngắt hững hờ không trung
Bâng khuâng tay nắm sợi chùng
Vàng rơi lác đác, chạnh lòng mênh mang

Buốt băng quấn lấy canh tàn
Se hồn giá lạnh, lệ tràn có hay
Mơ màng lảo đảo tỉnh say
Ngả nghiêng mộng mị chan đầy tuyết sương

Thênh thang vạn khối khung buồn
Tim yêu ngập nhớ, trải vương vấn sầu
Ai vui nốc cạn chén đào
Còn đây sắc tím phủ màu quạnh hiu

Lang thang lạc nhánh tia chiều
Suối đăm đắm hướng, liêu xiêu vạt hình
Ngân khẽ khúc nhạc tang tình
Du dương khoảnh khắc, long lanh ửng trào

Trưa hè giũ hạt hanh hao
Tối treo ảo ảnh, dàu dàu ngắm soi
Xác đau, hồn phách nhoẻn cười
Dòng đưa xuôi ngược, rã rời bọt trôi

Nhìn ngang ánh trải lưng đồi
Mắt nai ngơ ngẩn, từng hồi giậm chân
Sá gì sóng vỗ đầu ghềnh
Cánh thuyền lặng lẽ lênh đênh lững lờ…

13/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TÂM SỰ VỚI TRĂNG

Này kẻ lặng gửi sầu cửa gió
Vẻ u hoài, vàng võ sắc thu
Tơ vương thả áng mây mù
Hồn theo nỗi nhớ thiên thu biển tình!

Niềm vương vấn ảnh hình năm cũ
Nghẹn cung đàn, héo rũ tâm can
Tìm ta, tìm một vầng trăng
Để buồn tâm sự, để thầm thở than

Ngươi có thấy! Lưng tầng u ám
Cánh phong cuồng đẩy xám lờ trôi
Cõi lòng ta cũng hỡi ôi!
Khuất sau đỉnh núi, ngậm ngùi đêm đen…

Vầng trăng hỡi! Bên thềm thao thức
Ôm khối hờn day dứt, ưu tư
Khiến cho giây phút thẫn thờ
Tim ta trỗi nhịp giữa bờ luyến thương

Ngươi cõi lộng trên đường luân chuyển
Nay ánh tàn cuốn quyện sương pha
Chạnh nhìn, thổn thức ngân nga
Sẻ chia an ủi, xót xa não nề

Nhưng mãi đó lê thê biến đổi
Vẫn trời kia vời vợi mênh mông
Cũng rồi tuần tự xoay vòng
Từ từ chầm chậm tầng không hiện hình

Còn ở ta chữ tình đã nát
Hương ngọt ngào phảng phất chìm sâu
Bể dâu, ngang trái để sầu
Trăm thương ngàn nhớ tìm đâu bây giờ?…

19/11/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

DƯỚI BÓNG ĐÊM ĐƠN

Bầu khuya khối lạnh co thầm
Ngoài hiên gió thoảng, lăn tăn ánh mờ
Nhện chiều mỏi sức giăng tơ
Thẫn thờ ngóng đợi, vật vờ sương đêm…

Nỗi buồn trống vắng không tên
Thả vào mảng trắng tìm quên…cái gì
Phút giây rút sợi thầm thì
Vắt ngang chính giữa bờ mi lạnh lùng

Đàn thu bụi bám, dây chùng
Phủi sơ cầm đỡ, lắc rung giải sầu
Mặc kia âm nghẹn tiếng nhàu
Cũng khuây khỏa chút bể dâu đổi dời

Bao năm xúc cảm đầy vơi
Cánh hồn xoải rộng lưng trời thênh thang
Canh thâu tắm ánh trăng vàng
Ngày vui gió hú, dặm ngàn say bay

Chuyện đời thế sự trần ai
Quay cuồng lắm nỗi, thôi này gác qua
Dưới nắng tà, nhẹ la đà
Ngắm cành đọng giọt, ngân nga câu thề…

Giờ đây chạnh thấy mỏi mê
Cũng vừa lối ngõ tứ bề rêu phong
Mênh mang thò tận đáy lòng
Kéo lên một sợi chỉ hồng buộc tim

Chỉ buồn lặng lẽ nằm im
Từ từ vụn vỡ bên thềm gió đưa
Dàu dàu ngước mặt canh khuya
Hướng vào diệu vợi, tợ là mây trôi…

25/4/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TUỔI HẠC NHỚ CON

Con ơi! Lặng lẽ mẹ ngồi đây
Ôm mảnh trăng thu, nhớ chuỗi ngày
Con hãy còn thơ bên cạnh mẹ
Từng đêm êm ả, giấc nồng say,

Giọt sữa dưỡng nuôi đến giỡn đùa
Con dần khôn lớn, sữa dần thưa
Cháo cơm, thịt cá rồi thay đổi
Cứng cáp vươn lên giữa ngọn lùa

Bốn tuổi bắt đầu đi Mẫu Giáo
Lần đầu xa cách mẹ con đau
Chần chừ, ngấn lệ đoanh tròng trẻ
Còn mẹ nhìn theo tím ửng màu

Những lần con bệnh nằm thiêm thiếp
Cha mẹ rầu lo chẳng thiết gì
Bụng trống, cơm canh, bàn dọn đó
Ra vô nguội lạnh có màng chi

Có bữa thấy con hí hửng mừng
Cặp da nửa mở, nửa trên lưng
Thò tay con móc khoe tờ giấy
Mẹ hỡi! Bài con được điểm mười

Đến khi con tuổi độ tròn trăng
Biết mộng, biết mơ, biết thả tầng
Thì mẹ cũng đà sương điểm mái
Bóng tà lờ lững áng mây giăng

Giờ đây con sống ở phương xa
Bổn phận sớm hôm vợ của người
Chốn cũ quê nghèo thời nhỏ dại
Tháng ngày chầm chậm nước dòng trôi…

Lởn vởn hình con gợn ráng chiều
Nụ cười toe toét gợi ngàn yêu
Và kia! Cô bé tràn xuân mộng
Bất chợt ngoài sau nhẹ cánh khều

Da diết nỗi buồn thương nhớ con
Dưới bầu trống vắng phủ hoàng hôn
Ra vô lụm khụm, mình thui thủi
Cứ mãi con tôi nó chập chờn…

3/6/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THỔN THỨC TIẾNG LÒNG

Em trầm tư lự miên man
Còn anh thổn thức, bâng khuâng nỗi niềm
Nhớ xưa khoảng cách nối liền
Cho nhiều yêu dấu, cho tìm về nhau,

Thư xanh em gửi qua cầu
Anh nghe từng chữ, xôn xao cõi lòng
Lững lờ sóng nước bềnh bồng
Duyên tình lai láng, mộng hồn đầy vơi

Nào hay dâu bể cuộc đời
Phũ phàng bão tố, tả tơi cánh thuyền
Kẻ vòng lận đận, truân chuyên
Người thì da diết, ngả nghiêng bóng chiều

Dây tơ bện chỉ thả diều
Cuồng phong bứt sợi, sáo diều trôi xa
Phía đành làm vợ người ta
Còn bên ngày tháng ngân nga cung đàn…

Ngọt ngào hai tiếng Thu Lan
Giờ đâu gọi nữa, lỡ làng bèo mây
Khung chiều nhung nhớ lắt lay
Chập chờn lởn vởn, ngây ngây khoé buồn…

Đâu rồi thắm thiết, ngàn thương
Đâu rồi dưới nắng hoàng hôn cận kề
Đâu rồi tan hẹn em về
Anh nhìn lưu luyến, lê thê phập phồng…

Ai bắt sáo bỏ ngang sông
Để kia ngơ ngẩn, ngắm dòng nước trôi
Để này kỷ niệm một trời…
Cứ hoài ẩn hiện, ngậm ngùi triền miên?…

Chiều nay gió thoảng bờ hiên
Dư âm dĩ vãng luồn xuyên ánh tàn
Cành khô phe phẩy tia làn
Ru sầu phiến ngửa, mơ màng hạt sương…

15/11/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

 

 

 

 

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *