Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (618)

Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (618)

Lạc Mất Tình Thơ

Em đầu đẳng, tôi đứng ở đầu đây
Vùn vụt đẩy, say bay hồn tuổi mộng
Chiếc đòn đưa, bềnh bồng khơi sóng dậy
Cho nỗi lòng nước chảy một dòng sông!

Giọng nói Bắc, tên Dung, xinh, duyên dáng
Nét hoa cười lai láng đổ vào tim
Mảnh trăng thanh im lìm nghe gió thoảng
Rồi âm thầm kết tụ chỉ tơ duyên

Lên đi anh! Ngồi kề “người ta” chở!
Đường Sài Gòn sáng tỏ dãy đèn đêm
Ngọn hiu hiu, lim dim theo hơi thở
Nỗi dạt dào rung cảm cận kề em

Đổi lại nhé! Chỉ anh, à! đạp số
Ta thay phiên dạo ngắm cảnh đô thành
Cặp bướm tơ long lanh vầng sáng tỏ
Dưới đêm vàng nhấp nhố chuỗi trong xanh!

Bàn tay nhỏ, xương xương mà thật ấm
Ấm tâm hồn, ấm thấm quả tim tôi
Rạp chiếu phim, em ơi Vương Vũ đấm
Mà sao như thăm thẳm bởi hồn trôi…

Biển cuộc đời chập chùng bao sóng lượn
Ngọn phong cuồng phất phưởng cận kề bên
Trở về quê lênh đênh ngàn gió chướng
Lạc nhau rồi chẳng hướng biết tìm em!

Có bao lần ghé lại đất đô thành
Nỗi nhung nhớ diết da bầu tâm sự
Nhưng mịt mờ phủ vây vầng trăng chạnh
Để suốt đời canh cánh mãi tình thơ!…

Nguyễn Thành Sáng

Lạc Nửa Mảnh Hồn

Bầu vần vũ ánh trăng sầu vàng võ
Tuyết đông lay treo gió ủ rũ cành
Chốn khuê phòng thổn thức giọt long lanh
Duyên trắc trở độc hành cô đơn bước

Đường khúc khuỷu gập ghềnh gai phía trước
Phận lạc loài xuôi ngược sóng lênh đênh
Giông bão bùng thuyền vạn nẻo bấp bênh
Buồn dằng dặc chênh vênh miền hụt hẫng

Ngày gặp gỡ đoá tình yêu nuôi nấng
Ngỡ cao xanh trao đấng trượng phu quân
Để xớt chia nỗi khắc khoải dương trần
Và khuây khoả trầm luân nơi cõi thế

Cơn mộng mị biến thành dòng dâu bể
Tháng năm dài chỉ để trói hồn nhau
Niềm xót xa ray rứt nhạt sắc màu
Khơi tăm tối dàu dàu loang tâm tưởng

Duyên chẳng nợ lối rời ngăn hai hướng
Rã tơ đồng vất vưởng dưới màn đêm
Em muốn quên nhưng mỗi khắc quạnh thềm
Đèn khêu lụn môi mềm hoài ước vọng

Anh yêu hỡi! Mỏi mòn em trông ngóng
Khói sương mờ hình bóng của anh đang
Rộng đôi vai che chở đỡ xốn xang
Khi nghiệt ngã nấc thang đời bất hạnh

Anh có biết! Từng ngày trong hiu quạnh
Đếm ngậm ngùi lòng chạnh nhớ men say
Phút đậm đà én nhạn sải cánh bay
Nay còn lại đắng cay hoài đeo đẳng.

December 10, 2018
Tam Muội

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.