Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (404)

Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (404)

Thơ họa tâm tình không đề

Trải hồn qua những nhánh sông
Đưa lên đồi núi rồi vòng biển khơi
Đắm say giấc mộng tuyệt vời
Trao nhau thắm thiết vạn lời vô ngôn…

Ngao du hai mảnh linh hồn
Êm đềm, dào dạt, man mơn cõi lòng
Phu thê ấm nghĩa vợ chồng
Duyên tình vạn kỷ mãi không đổi dời…

Tình sâu nghĩa khắc đời đời
Dẫu vương nghịch cảnh rã rời hồn linh
Vẫn không phai nhạt sắc tình
Duyên xưa vạn kỷ chúng mình bền lâu…

Dẫu bầu khuất ánh trăng sao
Còn đây tha thiết ngọt ngào quả tim
Anh thương, anh tặng cho em
Sẻ chia an ủi, canh đêm mịt mờ…

Khoả khuây trắc trở chơ vơ
Nỗi niềm hụt hẫng đôi bờ cách ngăn
Nhìn con sóng gợn lăn tăn
Lệ lòng nghèn nghẹn băn khoăn chuỗi dài…

Héo hon, vàng võ tháng ngày
Lối mòn, phủ trắng, lắt lay dạ sầu
Uyên ương lỡ mối nhịp cầu
Bờ sông hai bến quặn đau cõi lòng…

Chiều buồn hướng vọng sang sông
Đò ngang chẳng thấy chỉ bồng bềnh trôi
Éo le duyên phận cõi đời
Tâm tư trầm nén, đợi thời gian qua…

Nhất Lang & Tam Muội

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.