Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (348)

Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (348)

Thơ họa tâm tình không đề

Hồn vất vưởng như ngàn cơn gió lộng
Thuyền chênh vênh vô vọng liệm biển xanh
Dải cô liêu thổn thức nỗi chòng chành
Đêm lạc lõng long lanh sầu khoé mắt…

Một cái gì thật tê và thật rát
Cứ phút giây ẩn sát giữa linh hồn
Để mỗi lần thả bước dưới hoàng hôn
Nhìn bốn phía chập chờn đau với nhói…

Đêm dày đặc trăng buồn không sáng chói
Phủ mây mờ trơ trọi khoảng không gian
Đắng tâm tư ứa giọt lệ hai hàng
Hồn trống trải võ vàng nơi hoang lạnh…

Ngồi lặng lẽ, ngước nhìn vầng trăng chạnh
Trải khuyết sầu hòa lạnh dưới mây trôi
Dạ bâng khuâng, vương vấn mãi từng hồi
Dâng da diết để rồi thương với nhớ…

Buồn số phận với đêm dài trăn trở
Dạ héo sầu duyên vỡ mộng mù sương
Quạnh cô đơn ray rứt suốt canh trường
Tim buốt giá Hồn Thương ơi có hiểu…

Anh có hiểu! Và lòng anh nặng trĩu
Thương bạn tình thất thểu bóng đơn côi
Chiều lại chiều hướng vọng cõi xa xôi
Nỗi da diết từng hồi tê tái quả…

Nhất Lang & Tam Muội

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.