Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (339)

Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (339)

Thơ họa chuyện trò không đề

Chàng ơi hãy nhoẻn miệng cười
Hồn Nương còn đó ánh tươi vẫn tròn
Đừng buồn cho dạ héo hon
Gan ruột bào mòn, chàng có biết không…

Trăng thanh, trăng tỏa mênh mông
Người lành, người giữ cõi lòng trắng trong
Thuyền đời cứ mặc xuôi dòng
Dẫu ngàn sóng vỗ vẫn không chao hồn…

Đôi khi dạ cũng bồn chồn
Khi mưa lã chã hoàng hôn tím ngần
Cõi lòng thổn thức trào dâng
Sáng trăng vốn dĩ cũng lần mờ đi…

Nhưng trăng vẫn ánh trăng thề
Dẫu mây mưa phủ bốn bề tối tăm
Thời gian lặng lẽ khung tầng
Gió đưa u ám trôi dần khuất xa…

Thôi thì chỉ một sát na
Gió mưa u ám là đà bủa giăng
Cô đơn ngày tháng cùng trăng
Lạc cơn mộng ái giá băng cõi lòng…

Mặc cho nước chảy theo dòng
Thuyền đời cứ giữa mênh mông vững chèo
Số phần đành phải xuôi theo
An nhiên tự tại, giàu nghèo, buồn vui…

Dòng đời em vẫn phải xuôi
Nhưng người đay nghiến ngậm ngùi trách than
Tình em nào phải phũ phàng
Tim hồng chỉ khắc bóng chàng mà thôi…

Nhất Lang & Tam Muội

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.