Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (307)

Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (307)

Mưa Thu Hoài Cảm

Vạn lý sơn khê cách điệp trùng
Dáng thu tiều tụy ảnh mông lung
Gợi sầu vây kín hồn thu thảo
Ráng đỏ chiều nay bỗng lạnh lùng

Bầu đen ảm đạm gió lung lay
Chiếc lá đầu mùa run rẩy bay
Sợi nhớ miên man tràn tấc dạ
Hắt hiu khắc khoải tím vầng mây

Lầu hiên tí tách giọt mưa thu
Khói quyện hơi sương dãy mịt mù
Rũ rượi liêu xiêu niềm trống trải
Hoa rơi liễu rụng chuỗi hoang vu

Mỗi độ giao mùa lạc lối đâu
Lật trang mực tím đã phai mầu
Tình thơ lưu luyến ngàn năm mãi
Len lỏi trong tim ngấn hạt châu

Thẫn thờ quay quắt mảnh tình ai
Bóng ngả rêu phong u nét ngài
Réo rắt cung trầm dâng cõi mộng
Xa xăm vàng võ quạnh bờ vai

Tình thu lạc lõng giữa dòng tương
Khoảnh khắc tơ lòng quyến luyến thương
Bàng bạc đèn khuya soi ảnh nước
Li ti sóng vỗ nỗi niềm vương…

Mưa Thu da diết diết da hoài!

August 26, 2018
Tam Muội

Thu Mãi Xoay Vần

Ảm đạm trời thu phủ sắc buồn
Mây ngàn lơ lửng xám màu tuôn
Gió hiu hiu thổi rồi ngưng thổi
Lác đác vàng rơi rải khắp đường!

Lối mòn hoang vắng vẻ tiêu sơ
Trắng mốc hàng cây đứng thẫn thờ
Nước đọng, ao tù mang uất nghẹn
Chứa lều phều rác khựng chơ vơ

Bên kia chằng chịt đám dây leo
Lấm tấm sương giăng chỗ ít nhiều
Thỉnh thoảng ruồi mòng sà xuống đậu
Thu hình lặng lẽ chẳng lời kêu

Phía trái hồ sen tự thuở nào
Nghiêng mình rũ ngọn trải niềm đau
Lá xanh nửa héo chìm trong nước
Thầm tỏ cùng ai một mối sầu…

Tôi bước nhẹ nhàng trên xác phơi
Âm thanh rào rạo trổi liên hồi
Như hờn, như khóc như ai oán
Đã chết sao còn lại tả tơi

Thu hỡi! Chiều nay dưới cõi tầng
Bốn bề u ám bủa vây ngang
Có hay! Có hiểu! Hồn thu đã
Gieo ngập tràn loang nỗi quạnh tàn…

Thế mà thu lại mãi xoay vần!

28/8/2018
Nguyễn Thành Sáng

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.