Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (191)

Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (191)

Thơ Hoạ Dỗi Hờn Vu Vơ

Yêu mình nhiều lắm mình à
Bởi yêu nhiều quá nên cà rỡn chơi…

Anh làm em cảm chơi vơi
Tưởng rằng anh chỉ dỡn chơi tình vờ…

Ôi thôi! Em thật là khờ
Trải qua ngày tháng chẳng mà hiểu sao?…

Em đau hụt hẫng nghẹn ngào
Tâm can phiền não nghiêng chao mấy ngày…

Hãy nên tin ở anh đây
Một lời son sắt chẳng thay đổi dời
Yêu em yêu mãi trọn đời…

Vậy sao để lệ em rơi
Để sầu để tủi chơi vơi cõi lòng
Đêm về quạnh quẽ phòng không
Mưa phủ nhành hồng mà dạ em đau…

Mình ơi! Anh cũng lắm sầu
Bởi yêu da diết mà …”cầu” thì không
Để cho ngày tháng bâng khuâng
Vấn vương thương nhớ ngập tràn tái tê…

Canh khuya thương nhớ ủ ê
Gối chăn đơn lạnh não nề làm sao
Duyên phần cứ mãi lao đao
Để héo vườn đào mây rũ mờ sương…

Rẽ đôi để cánh chim buồn
Nhớ thương thương nhớ vấn vương tháng ngày
Cánh bay mà chẳng thể bay
Sớm hôm héo hắt, lắt lay nỗi niềm…

Chỉ còn khuây khoả hằng đêm
Trải mơ dệt mộng êm đềm vào thơ
Cho vơi những chuỗi bơ vơ
Quyện thắm đôi bờ hai mảnh hồn linh…

Tặng nhau trọn giấc mộng tình
Dưới vầng trăng sáng lung linh dạt dào
Mặc cho sóng vỗ, gió rào
Cánh hồn hai đứa nhẹ vào thênh thang…

Cảm vui hạnh phúc ngập tràn
Yêu đương tha thiết cung đàn trỗi ngân
Tình ta như ánh trăng ngần
Sáng soi vườn mộng lâng lâng cõi lòng…

Cánh hồn hai đứa bềnh bồng
Lâng lâng dào dạt cõi lòng say sưa
Hái trăng kéo gió làm thơ
Trải niềm yêu dấu từng giờ ngân nga…

Nhất Lang & Tam Muội

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.