Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (185)

Cửa Sổ Hồn Thơ – Nhất Lang Tam Muội (185)

(Thơ Hoạ Tâm Sự Không Đề)

Hỏi rằng có nhớ anh hông
Có nghe da diết cõi lòng buồn tênh
Khi bầu êm ả trăng lên
Bị vầng mây xám bồng bềnh phủ che?…

Thương chàng tựa cửa phòng the
Nhớ nhung da diết sắt se cõi lòng
Nhìn trăng mà dạ mênh mông
Hoài vọng tin chồng mãi tận trời xa…

Nhớ thương mình quá mình à
Sớm hôm trăn trở xót xa u hoài
Phải chi hóa được cánh bay
Anh về bên ấy tìm “ai”…giải buồn..

Dõi theo một cặp chuồn chuồn
Dang tung cánh lượn vơi buồn tâm can
Đêm đêm vọng tưởng bóng chàng
Ái ân khuây khoả mộng vàng lâng lâng…

Để rồi cứ mãi bâng khuâng
Thương thương nhớ nhớ vầng trăng cuối trời
Tâm tư khắc khoải bồi hồi
Bước chân lặng lẽ, ngậm ngùi xót xa…

Ngoài trời tí tách mưa sa
Phòng đơn gối chiếc xót xa bẽ bàng
Canh khuya gió lộng mây ngàn
Giọt lệ lỡ làng tủi phận hồng nhan…

Nhất Lang & Tam Muội

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.