285- Chuyện Trò Vui Tui Với Bà

285- Chuyện Trò Vui Tui Với Bà

Tỏn Tẻng Tâm Tình Tự – 6

Cảm ngọn gió nhẹ nhè vi vu thổi
Man mác buồn lấp vội xuống mồ sâu
Lỗi tại tui hời hợt ngẫm nghĩ rầu
Nên cớ sự đổi mầu xam xám ngắt

Nào có biết Tỏn mình ên góp nhặt
Dành dụm từng đồng, chắt bóp lo toan
Cuộc sống mơi sau, hạnh phúc chu toàn
Thoát cái nợ đa đoan mà vui vẻ

Ngồi xích lại, môi kề môi, Yêu nhé?
Nghĩa thắm nồng đố lẹ chuyển khói lam
Thử lòng thôi, chớ ý chẳng thể làm
Chia uyên rẽ thuý, cam đành sao đoạn

Đường trần suốt kiếp, thề luôn ngoan ngoãn
Để Tám dìu du ngoạn cảnh đó đây
Đắp nền cao, lầu ái sẽ dựng gầy
Dòng thiết thạch ngất ngây tình phu phụ…

Anh thao thức âm thầm trong nỗi nhớ
Kỷ niệm tình lộng gió trải mênh mang
Kề bên nhau, ấm áp dưới trăng thanh
Dệt mơ ước, mộng lành, muôn sắc thắm

Phút nông nổi rơi sâu vào vực thẳm
Tỉnh lại rồi hối hận biết bao nhiêu
Để vườn xuân hoa rũ tím khung chiều
Cây đứng gió liêu xiêu cành nghiêng ngả

Quyết từ nay bước lên ngàn sỏi đá
Tìm ngọt ngào, êm ả tặng cho Thương
Bù đắp lại năm tháng cảnh héo hon
Mang nỗi đợi trăng tròn treo chóp đỉnh

Suốt mấy tháng qua, anh đây đã tính
Hết sức mình bản lĩnh vượt chông gai
Khoảng thời gian độ chừng cuối năm nay
Tích cóp đủ, mối mai sang dạm hỏi.

March 2, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *